Chương 96: Em chẳng nhớ anh sao?
Khu rừng trúc này vẫn không ngừng mọc điên cuồng, điều đáng mừng duy nhất là măng từ dưới đất chui lên đã ít hơn, mảnh đất nhỏ bị Đông Phương dùng lửa đốt ra tạm thời an toàn.
Mèo Mướp Lớn xuất hiện đầy ấn tượng làm mọi người giật mình, sau đó thong thả tìm chỗ nằm liếm lông, nhìn ai cũng liếc mắt, kiêu ngạo vô cùng. Sói Con cũng bị khí thế của nó dọa run lẩy bẩy, dù rõ ràng một con là chó, một con là mèo.
“Cảm ơn các cậu.”
Ngũ Nguyên phát hiện Lý Ký vẫn còn sống, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, nhìn vết thương của Lý Ký liền biết là Lục Thành và Lâm Kiều đã cứu anh ta. Ngũ Nguyên muốn cảm ơn, nhưng hiện tại anh ta chẳng có gì, thứ duy nhất trong ba lô là một ít đồ ăn, liền lấy hết ra.
Đông Phương cầm một cái gậy chọc chọc, chỉ là mấy gói thức ăn, hơn nữa trong lúc chạy trốn đã vỡ vụn. Nhưng lúc này có thể mang ra để cảm ơn, vẫn hơn cái tên Hạ Minh Trác chỉ biết chiếm lợi kia.
Lâm Kiều liếc qua, chỉ chọn một thanh socola yến mạch.
“Cái này là được rồi, chỉ là tiện tay thôi, nhưng vết thương của anh ấy vẫn cần chữa càng nhanh càng tốt.”
“Tôi biết.”
Sau khi Ngũ Nguyên đi, Lâm Kiều tiện tay đưa socola cho Mai Tĩnh Tĩnh. Vết thương của Lý Ký không chịu nổi hai ngày, nhưng cô không thể chủ động đề nghị Hạng Tây chữa trị cho anh ta. Một bên là cô em gái nhỏ mà cô quyết tâm thu nhận bên cạnh, một bên là đồng đội tạm bợ chẳng có liên quan gì, nặng nhẹ thế nào cô vẫn phân biệt được.
Ngay khi họ nghỉ ngơi, từng mảng rừng trúc mọc lên, vô số cây tre um tùm che kín trời. Những măng này có thể vô thức tấn công người, nhưng những cây tre đã trưởng thành thì có ý thức tấn công kẻ xâm nhập. Vì vậy, lúc chúng đang bận rộn sinh trưởng, sắp thành hình mà chưa thành hình, thì chạy trốn là tốt nhất.
Lâm Kiều vỗ Mèo Mướp Lớn, nắm bộ lông dày leo lên, còn kéo Mai Tân lên theo. Hạng Tây cưỡi trên lưng Sói Con đi theo bên cạnh. Vẫn là Đông Phương ở phía trước dùng lửa mở đường, Lục Thành theo sau, còn Hạ Minh Trác và mấy người kia lặng lẽ đi cuối cùng.
Bên kia, Mộ Tư Nhiên bị đẩy xuống xe đang trải qua cảnh nước sôi lửa bỏng, chỉ là một loại nước sôi lửa bỏng khác. Cô ngã xuống xe, cả người choáng váng, là Tống Khâm kéo cô từ dưới đất dậy để chạy tiếp. Nhưng hai người bị thương sao có thể chạy qua hàng đống xác sống, cuối cùng Tống Khâm bảo cô trốn, tự mình dẫn bầy xác sống đi hướng khác.
Nhưng bầy xác sống quá nhiều, nhanh chóng Mộ Tư Nhiên bị phát hiện. Ngay lúc cô nghĩ mình sắp bị xé xác, một người đàn ông từ trên trời giáng xuống, giải cứu cô khỏi đám xác sống hôi thối dữ tợn. Lúc đó Mộ Tư Nhiên cầu nguyện, cầu nguyện Diêm Mặc Sầm có thể đến cứu cô, rồi có người thực sự đến, dù chỉ một mình một ngựa nhưng mang khí thế sấm sét cứu cô ra.
Nhưng khi Mộ Tư Nhiên ngước lên, một khuôn mặt mà cô chết cũng không muốn thấy hiện ra trước mắt.
“Lâu rồi không gặp, em gái.”
Người đàn ông siết chặt eo cô, đôi mắt hoa đào như cười như không nhìn chăm chăm vào khuôn mặt đã khiến hắn mơ tưởng biết bao đêm. Sắc mặt Mộ Tư Nhiên lập tức trắng bệch, đồng tử giãn ra, thậm chí hít thở cũng trở nên gấp gáp.
“Đã lâu không gặp anh, không nói gì với anh sao?”
Người đàn ông một tay ôm Mộ Tư Nhiên, động tác cực nhanh, trọng lượng hai người đối với hắn như nhẹ tựa lông hồng, cả người không phải chạy trên mặt đất mà là chạy trên gió. Mộ Tư Nhiên cả người run rẩy, hàm răng va vào nhau. Người đàn ông không thúc ép cô nữa, chỉ nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô, nở một nụ cười hài lòng.
“Anh đã nói đừng để anh bắt được em mà, em xem, sau khi rời xa anh em lại sống vất vả như vậy, có phải ở bên anh mới là hạnh phúc nhất không?”
Người đàn ông xuyên qua bầy xác sống, không con xác nào đuổi kịp hắn, chẳng mấy chốc đã đến một vùng đất trống. Lúc đó hắn mới rảnh tay sờ lên khuôn mặt vẫn trắng trẻo mịn màng của Mộ Tư Nhiên, cô đã lớn hơn, cũng chín chắn hơn.
“Anh Nghiêm Mạch, em biết sai rồi.”
Dù đã qua nhiều năm, nhưng những thứ khắc sâu trong xương tủy sẽ không bao giờ thay đổi, mỗi lần thấy biểu cảm đó của Nghiêm Mạch, Mộ Tư Nhiên đều phản xạ xin lỗi. Nhưng lời xin lỗi của cô chẳng có tác dụng gì, Nghiêm Mạch vẫn không hài lòng, ánh mắt nhìn Mộ Tư Nhiên dần trở nên nguy hiểm, sức lực trên tay không hề lơi lỏng, bóp eo Mộ Tư Nhiên đau điếng.
Nghiêm Mạch mang Mộ Tư Nhiên chạy đến một thị trấn bỏ hoang, tìm tòa nhà nguyên vẹn nhất trong đó.
“Điều kiện ở đây không tốt, nhưng anh đã tìm em lâu như vậy, nên vì anh mà chịu một chút được không?”
Giọng nói của Nghiêm Mạch dịu dàng như có thể nhỏ ra nước, nhưng động tác tay lại chẳng mềm mại chút nào, hắn không biết từ đâu lấy ra một sợi dây đỏ mảnh quấn vào tay Mộ Tư Nhiên.
“Những thứ em thích đều không mang theo được, lần này tha cho em, nhưng cái này nhất định phải có.”
Sợi dây đỏ mảnh càng làm nổi bật cổ tay trắng ngần của Mộ Tư Nhiên, nhưng khuôn mặt trắng bệch đờ đẫn của cô lại càng tăng thêm vẻ đẹp kỳ lạ. Hôm nay Mộ Tư Nhiên vừa nhảy xe, vừa bị xác sống đuổi, cả người đầy bụi bặm, quần áo cũng rách, thậm chí đầu gối khuỷu tay đều bị trầy xước, nhưng khả năng hồi phục của cô rất nhanh, hiện tại ngoài một chút vết máu ra thì không thấy vết thương nào.
Nghiêm Mạch chê quần áo Mộ Tư Nhiên bẩn, trực tiếp cởi sạch rồi mặc cho cô bộ đồ hắn mang theo. Một chiếc áo sơ mi lụa đỏ, mặc trên người Mộ Tư Nhiên rất rộng, nhưng lại có sự hòa hợp kỳ lạ. Một đầu sợi dây đỏ mảnh được buộc vào đầu giường, chừa ra một đoạn vừa đủ lỏng vừa khó vùng vẫy.
Mộ Tư Nhiên vẫn chưa hồi thần, đầu óc đờ đẫn không biết phải phản ứng thế nào, cho đến khi sự việc xảy ra, khóe mắt cô mới chảy nước mắt.
“Anh thực sự rất nhớ em, em chẳng nhớ anh sao? Đúng là cô gái nhẫn tâm.”
Nghiêm Mạch cúi đầu hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt Mộ Tư Nhiên, nhưng ngay sau đó không biết biểu hiện nào đó ở khoảnh khắc nào không làm hắn hài lòng, vẻ mặt hắn trở nên dữ tợn hung ác.
“Nói, khoảng thời gian này em có mấy người đàn ông, hả?”
Hắn bóp chặt cổ Mộ Tư Nhiên chất vấn, nhưng động tác vẫn không ngừng. Mộ Tư Nhiên cảm thấy ngạt thở, dưới sự kích thích kép khiến cô tinh thần hoảng hốt, cả người như hồn lìa khỏi xác, giống như một con thuyền nhỏ trôi trên biển vô tận.
Cô chợt nhớ đến buổi chiều rất nhiều năm trước, cô bị mẹ bảo vào phòng chứa đồ tìm đồ, nhưng tìm mãi không thấy, sau đó có người bước vào. Cô khẽ gọi một tiếng, phòng chứa đồ rất tối, cho đến khi người đó lại gần cô mới phát hiện, đó là người anh trai mới nhậm chức của cô, con trai vừa về nước của cha dượng.
“Anh trai”
Mộ Tư Nhiên nhớ cô đã gọi anh trai, mang chút ngượng ngùng xa lạ.
