Chương 15: Gã Trọc của Rồng Hổ Bang
Gã trọc tặc lưỡi, tiến sát tới trước mặt Lý Tiểu Ngư, cười hề hề:
- Em gái xinh, một mình tới chỗ vắng vẻ thế này rất nguy hiểm, em không biết à?
Lý Tiểu Ngư trợn mắt:
- Em đi với chồng em đấy, đâu có một mình.
- Chồng em đâu? Sao tao chẳng thấy?
Lý Tiểu Ngư chỉ tay về phía Từ An đang ngồi xổm trên bồn chứa xăng ở đằng xa.
- Kìa, ở đằng kia...
Gã trọc liếc mắt ra hiệu cho một tên thanh niên bên cạnh.
Tên thanh niên hiểu ý, cầm dao phay đi thẳng về phía Từ An.
- Em gái xinh, hay là sau này theo anh đây chơi nhé? Đảm bảo em bữa nào cũng có cơm ăn. Thời buổi này, thằng chồng phế vật kia của em nuôi nổi em à?
Nghe vậy, mặt Lý Tiểu Ngư lạnh xuống, nhưng rồi bỗng nhiên cô lại nở một nụ cười tươi, giơ tay về phía gã trọc:
- Được thôi, dẫn em đi đi.
Gã trọc mừng rơn:
- Thông minh lắm! Anh đây đảm bảo cho em sống sung sướng, ha ha ha...
Nói rồi hắn định vòng tay ôm eo Lý Tiểu Ngư.
Đúng lúc này, mắt Lý Tiểu Ngư lóe sát khí, một tay chống lên xe máy, tung một cước thật mạnh thẳng vào ngực gã trọc.
Nếu là người thường, chắc chắn sẽ ăn trọn cú đạp này. Nhưng phản ứng của gã trọc rất nhanh, hắn giơ tay lên đỡ.
Tuy nhiên, gã trọc đã đánh giá thấp sức mạnh của Lý Tiểu Ngư, bị cô đạp văng ra ngoài, cánh tay trái gãy xương.
- Mày mới là phế vật, cả nhà mày đều là phế vật! Khạc!
Dám sỉ nhục An ca ca của cô, Lý Tiểu Ngư không thể nhịn được.
Gã trọc loạng choạng đứng dậy, cánh tay trái rũ xuống bất lực. Cơn đau dữ dội khiến mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Hắn nghiến răng nghiến lợi:
- Khốn kiếp! Mày cũng là người thức tỉnh?
Gã trọc thầm mắng xui xẻo. Sức mạnh của Lý Tiểu Ngư đã vượt xa người thường, chỉ có người thức tỉnh mới có sức mạnh như vậy.
Cũng là người thức tỉnh, hắn hiểu rõ sức mạnh của người thức tỉnh đáng sợ thế nào.
Không thể dễ dàng trêu vào một người thức tỉnh. Nhưng giờ đã kết thù, chỉ có thể trừ cỏ tận gốc.
Gã trọc không dám khinh địch, vội rút một con dao găm từ thắt lưng, quát lạnh, rồi phát động dị năng:
- Truy tung Mắt Ưng!
Hắn ném thẳng con dao về phía Lý Tiểu Ngư.
Lý Tiểu Ngư đã đề phòng, nhanh chóng nghiêng người né tránh.
Nhát dao hụt, nhưng gã trọc lại cười một cách bất thường:
- Chết đi, con đĩ!
Con dao vừa bay đi lặng lẽ đổi hướng, vòng lại đâm về phía Lý Tiểu Ngư.
Khi Lý Tiểu Ngư phát hiện ra thì đã quá muộn, con dao sắc lạnh đã ở ngay trước mặt, không kịp né nữa.
Đúng lúc con dao sắp đâm trúng Lý Tiểu Ngư, nó bỗng nhiên dừng lại, lơ lửng trong không trung.
Nụ cười hung tợn trên mặt gã trọc đông cứng.
Dị năng của hắn là 'Truy tung Mắt Ưng'. Khi phát động, vũ khí ném ra gần như chắc chắn trúng mục tiêu, dù đòn tấn công bị né thì vũ khí cũng tự động truy tung cho đến khi trúng đích.
Có thể nói, dao găm hắn ném ra còn đáng sợ hơn đạn.
Vậy mà, con dao tất trúng này giờ lại bất động.
- Sao lại thế này? Mày đã làm gì? Gã trọc gầm lên giận dữ với Lý Tiểu Ngư.
- Dị năng cấp B, cũng tàm tạm đấy nhỉ?
Một giọng nói đạm mạc vang lên.
Từ An chầm chậm bước tới trước mặt Lý Tiểu Ngư, giơ tay búng một cái lên trán cô:
- Lần sau nhớ kỹ, phải bồi thêm dao ngay lập tức, đừng cho đối phương cơ hội thở. Dị năng có rất nhiều loại, đừng để bị hại lúc nào không hay.
Về lý thuyết, cấp độ dị năng càng cao thì càng mạnh, nhưng không có nghĩa dị năng cấp cao nhất định nghiền ép dị năng cấp thấp.
Sức mạnh của dị năng liên quan rất lớn đến người sử dụng. Dùng đúng cách, dị năng cấp thấp cũng có thể thắng dị năng cấp cao.
Nếu lúc nãy Lý Tiểu Ngư thừa thắng xông lên, không cho hắn cơ hội ném dao, thì với sức mạnh quái vật của mình, cô đã có thể đánh chết hắn trước khi hắn kịp dùng dị năng.
Lý Tiểu Ngư hai tay ôm trán, ngượng ngùng thè lưỡi:
- Biết rồi ạ, chồng yêu~~
Từ An nhìn cô với vẻ khó hiểu:
- Từ bao giờ tôi thành chồng em vậy, sao tôi không biết?
- Không phải người ta thường nói, ơn cứu mạng không có gì đền đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp sao? Anh đã cứu em tới hai lần rồi, giờ em mới lấy thân báo đáp, thế là đã kiềm chế lắm rồi đấy nhé.
Từ An bật cười, trêu chọc:
- Báo đáp cũng không nhất thiết phải lấy thân chứ? Không phải còn có thể làm trâu làm ngựa sao?
- Gì vậy chứ? Lý Tiểu Ngư bất mãn bĩu môi, rồi như nghĩ ra điều gì, cô cười gian xảo: Cũng gần giống nhau thôi.
Từ An khóe miệng giật giật, bất lực giơ ngón tay cái:
- Em nói hay quá, anh bái phục.
Lý Tiểu Ngư ôm lấy Từ An, cười khúc khích.
Vù vù vù...
Tiếng xé gió vang lên liên hồi, mấy con dao găm bay tới về phía hai người.
Gã trọc thấy hai người coi mình như không khí, nổi điên ném liền mấy con dao đánh lén:
- Chết hết đi!
Từ An chỉ liếc qua, những con dao lập tức đứng yên giữa không trung.
- Là mày làm đúng không? Mày cũng là người thức tỉnh!
Gã trọc run rẩy chỉ vào Từ An.
Đến nước này, đứa ngốc cũng biết đã đụng phải thép.
- Này anh bạn, hiểu lầm, hiểu lầm hết...
Gã trọc theo bản năng lùi dần, mắt liếc xung quanh, thầm mắng sao đám đàn em vẫn chưa ra tay giúp.
Nhưng không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã suýt mất hồn.
Chỉ thấy dưới đất la liệt xác chết, đám đàn em của hắn đã chết từ lúc nào. Tất cả đều bị thanh sắt và dao phay đâm xuyên qua miệng, họng, chết không một tiếng động, ngay cả kêu thảm cũng không kịp.
Gã trọc hồn bay phách lạc, ngã phịch xuống đất, run lên bần bật:
- Đại ca, em sai rồi! Xin anh tha mạng. Nể mặt Rồng Hổ Bang, núi không gặp nước gặp, sau này anh cần gì Dã Cẩu em xin hết lòng.
- Lão đại của em là Hổ Gia, cũng là người thức tỉnh, một người thức tỉnh rất mạnh. Nếu anh giết em, Hổ Gia sẽ không bỏ qua cho anh đâu.
Từ An trầm ngâm một lát:
- Rồng Hổ Bang, Hổ Gia...
Trong ký ức của hắn, hình như có một thế lực như vậy, nhưng ấn tượng không sâu lắm.
Chỉ biết rằng Rồng Hổ Bang vốn là một băng đảng xã hội đen ở Tô Châu, sau ngày tận thế, trong bang xuất hiện người thức tỉnh, từ đó chiếm cứ một vùng, dựng nên một thế lực khá mạnh.
Xem ra cần phải tới Rồng Hổ Bang một chuyến.
Từ An phất tay, mấy con dao găm bay ngược trở lại đâm gã trọc, ghim chặt hắn xuống đất.
Đoạn, hắn bước tới, đặt tay lên đầu gã trọc, thầm niệm:
- Của anh đây!
