Chương 32: Bộ mặt thật của Đảo Tội Nhân
Trong khi đám người tị nạn đang mơ mộng, con tàu chở hàng từ từ cập bến một hòn đảo nhỏ.
Cửa khoang được mở ra, vài người đàn ông cầm súng đứng bên ngoài, gầm lên vào trong:
– Mẹ kiếp lôi hết ra đây! Nhanh lên! Đừng có lề mề!
Đám người lần lượt xuống tàu lên bờ, không nhịn được mà nhìn quanh.
Họ thấy hòn đảo này được bao quanh bởi một bức tường đất cao, trên tường có vô số tháp canh, thỉnh thoảng lại có đèn pha quét qua. Cả hòn đảo tựa như một con quái vật bùn đất đang nằm rạp trên mặt nước.
Sau đó, dưới sự dẫn dắt của mấy người đàn ông cầm súng, họ đi qua cổng tường thành đến một quảng trường.
Trên quảng trường sáng lên vài ngọn đèn, bao phủ đám người tị nạn.
Một người đàn ông mặc đồng phục cai ngục đứng trên bục cao, cầm loa lớn ra lệnh:
– Bây giờ nghe lệnh ta! Đàn ông đàn bà đứng riêng thành hai hàng, nam trái nữ phải!
Đám đông xôn xao, nhưng không ai làm theo.
Một người đàn ông đeo kính – kẻ đã từng xúi giục mọi người trong khoang tàu mạnh dạn lên tiếng – bước ra, giơ cao tay và nói lớn với bục cao:
– Đồng chí này, làm ơn cho chúng tôi biết chúng tôi được hưởng chế độ gì? Chúng tôi từ xa đến đây để nương nhờ, không thể làm người ta mất lòng được. Hơn nữa chúng tôi còn chưa quyết định ở lại, chưa phải nhân viên của các anh, càng không phải thuộc hạ. Các anh không có quyền ra lệnh cho chúng tôi. Chi bằng chúng ta ngồi lại, thể hiện thành ý và nói chuyện tử tế.
Người đàn ông đeo kính nói rất hùng hồn, khiến nhiều người đồng tình:
– Phải, thể hiện thành ý đi!
– Đúng! Chúng tôi đông người, đủ mọi loại nhân tài. Muốn chúng tôi ở lại làm việc thì phải cho chế độ tương xứng!
– Thể hiện thành ý đi, không thì tôi quay về, ai thích ở thì ở!
– Tôi cũng vậy!
Đám cai ngục nghe vậy liền cười ầm lên:
– Ha ha ha... cười chết tao! Chúng mày nghe thấy gì chưa? Chúng nó bảo tao phải thể hiện thành ý cơ đấy! Ha ha!
– Heo thịt mà đòi chế độ? Tao nghe nhầm à? Ha ha ha...
Người đàn ông trên bục cao cũng mỉm cười, phất tay một cách hờ hững.
Một tiếng súng vang lên, máu bắn tung tóe, kẻ cầm đầu là người đeo kính đã thành một xác chết.
– A… giết người rồi!
Đám đông náo loạn, nhiều người tị nạn hoảng sợ quay đầu bỏ chạy, nhưng cổng lớn đã bị khóa chặt.
Mấy cai ngục chĩa súng máy vào đám đông bắn một tràng, lập tức tiếng súng vang trời, tiếng kêu thảm thiết liên hồi.
Chớp mắt, hơn chục người tị nạn trúng đạn ngã xuống, đã tắt thở.
Một lát sau, tiếng súng ngừng.
Người đàn ông trên bục cao lại lạnh lùng ra lệnh:
– Cho chúng mày ba phút, đàn ông đàn bà đứng riêng thành hai hàng, nếu không thì hậu quả thế nào không cần tao nói rõ nữa nhỉ?
Lần này đám người tị nạn ngoan ngoãn, chưa đầy một phút đã đứng thành hai hàng nam nữ riêng.
Nhìn quanh đám cai ngục đầy súng ống, ai nấy đều khiếp hãi. Kẻ nhát gan sớm đã run cầm cập, đứng còn không vững.
– Được rồi, mọi người chọn đi, thích đứa nào thì mang về, còn lại thì nhốt vào nuôi!
Theo lệnh của người đàn ông trên bục, lũ cai ngục hú hét lao vào hàng phụ nữ, hễ thấy ai vừa mắt thì túm tóc lôi đi.
– Chúng mày làm gì đấy? Buông vợ tao ra!
– Đồ khốn! Dừng tay! Đừng động vào bạn gái tao!
‘Đoàng đoàng…’
– ‘Ực…’
– ‘A…’
Kẻ nào còn định chống cự đều bị bắn chết. Vợ hay bạn gái đều không cứu được, mà còn mất mạng.
Cũng có vài cai ngục không chọn đàn bà, mà chọn đàn ông…
– Kiếm sắc, mắt tinh…
– Lại đây, về với tao, cứng đối cứng nhé!
Từ An nhìn mà rùng mình.
May sao lúc trước vì sợ quá nổi bật, hắn đã bôi bùn lên mặt để che đi nhan sắc, nếu không e là hoa cúc khó giữ…
Khoảng mười phút sau, lũ cai ngục chọn phụ nữ xong thì lùa những người còn lại vào nhà giam.
Nhà tù có ba tầng trên dưới, hàng trăm phòng, mỗi phòng chưa đến hai mươi mét vuông nhưng nhốt hơn chục người.
Chưa kể những người vừa bị nhốt, còn nhiều phòng đã đầy người, ít nhất cũng bảy tám trăm người bị giam ở đây.
Từ An bị đẩy vào một phòng giam.
– Mẹ kiếp! Đám súc sinh chó má này, đáng bị xuống địa ngục!
Một người đấm mạnh vào song sắt, trong mắt tràn đầy phẫn nộ và bất cam.
Tưởng đến Kim Long Thủy Khố thì cuộc sống sẽ khá hơn, ai ngờ lại lọt vào hang hùm ổ rắn, mỗi kẻ ở đây đều là quỷ dữ giết người không chớp mắt.
– Các người cũng bị tờ rơi lừa đến đây à? Một tên béo vốn bị nhốt trong đó cất giọng mỉa mai. – Trên đời làm gì có bánh từ trời rơi, tất cả đều bị lừa thôi.
– Các anh cũng bị lừa đến à? Ở đây bao lâu rồi?
– Không lâu, hơn các cậu hai ngày thôi. Tao nói nhé, tốt nhất mày nên tiết kiệm sức đi, cố tỏ ra tinh thần một chút, nếu không… – Tên béo cười hề hề – Thì sẽ thành nồi thịt hầm cho tụi tao uống vào sáng mai đấy!
– Ý… ý gì?
Tên béo dựa lưng vào tường, gãi bụng, cười gian tà:
– Hề hề, còn gì nữa? Mày biết chúng nó gọi tụi mình là gì không?
– Heo thịt! Những chú heo để chọc tiết ăn thịt đấy!
– Tim gan chúng nó giữ lại để nhắm rượu, lòng và mỡ thì hầm một nồi rồi mang về cho phạm nhân ăn. Hoặc mày ngoan ngoãn ăn thịt người, hoặc bị lôi ra làm thịt nấu canh.
– Hồi trước toàn bị gọi là heo chết béo, giờ đây đúng thành heo thịt rồi! Ha ha ha ha…
Nghe tên béo nói, ai nấy đều khiếp đảm, có kẻ còn ngất xỉu.
Ở đây không có bánh mì, cũng chẳng có sữa, lại càng không an toàn.
Hắn ta dụ dỗ những kẻ còn hoang tưởng tự nguyện đến đây, làm thức ăn và máu tươi.
Đây chính là ‘Đảo Tội Nhân’, một hang ổ ăn thịt người được dựng nên từ những lời dối trá.
