Chương 30: Kỳ kinh nguyệt
Thấy Trương Uyển Uyển nói năng lộn xộn, Vân Chiêu Chiêu quay mặt đi, lén cười.
Hết cách, những chuyện khác đều dễ nói, nhưng nín khóc không dám khóc thành tiếng, thật sự có chút buồn cười.
Lục Kỳ Xuyên thấy Vân Chiêu Chiêu trộm cười, bỗng nhiên cũng thấy Trương Uyển Uyển không còn chướng mắt như trước, lúc này mới rộng lượng nói: “Có thể ở lại, đừng chọc Chiêu Chiêu không vui nữa.”
“Vâng vâng, cảm ơn ngài Lục, cảm ơn tiểu thư Vân, sau này tôi nhất định sẽ chăm chỉ.”
Trương Uyển Uyển như được đại xá, mừng rỡ ra mặt.
Khát vọng tự do trong lòng Vân Chiêu Chiêu lại bắt đầu ngọ nguậy.
“Vậy hai người thu dọn trước đi, chúng tôi lên lầu xem một chút.”
Nói rồi, Vân Chiêu Chiêu kéo Lục Kỳ Xuyên nhanh chóng lên tầng ba.
Dù sao, điều cô muốn nói rất dễ khiến Lục Kỳ Xuyên không vui, tránh người khác cũng coi như giữ chút thể diện cho mình.
Lỡ đại lão nổi giận, lúc cô rút lời lại cũng không đến mức quá xấu hổ.
Tầng ba
“Chiêu Chiêu thích phòng nào?”
Lục Kỳ Xuyên nói, bàn tay lớn còn vuốt lại tóc cho Vân Chiêu Chiêu.
Tim Vân Chiêu Chiêu đập như trống, lấy hết can đảm nói: “Nếu... em đều không thích lắm thì sao?”
“Chiêu Chiêu không thích căn biệt thự này?”
Giọng Lục Kỳ Xuyên bỗng nhiên mang theo vài phần nguy hiểm, khiến Vân Chiêu Chiêu lạnh cả sống lưng.
“Ý em là, em muốn hỏi, có khả năng nào để em tự ra ngoài thuê một căn nhà không?”
Vân Chiêu Chiêu vừa nói xong, quả nhiên thấy nụ cười của Lục Kỳ Xuyên dần biến mất.
Thấy vậy, Vân Chiêu Chiêu vội vàng cứu vãn: “Ý em là, nếu sau này, chúng ta có ngày kết hôn, em có nên xuất giá từ nhà riêng của mình không? Như vậy hợp lý hơn.”
“Chiêu Chiêu, tận thế không lĩnh được giấy kết hôn.”
Giọng Lục Kỳ Xuyên lạnh lẽo, Vân Chiêu Chiêu vẫn tiếp tục thử thăm dò.
“Nhỡ đâu, sau này, phát triển thêm, qua hai năm, biết đâu lại được thì sao.”
Nhưng lời cô vừa dứt, đã bị Lục Kỳ Xuyên kéo vào lòng.
Lục Kỳ Xuyên dường như dùng rất nhiều sức, ôm đến mức Vân Chiêu Chiêu suýt không thở nổi, mới chậm rãi buông tay, rồi lại giữ cô trong lòng.
Sau đó, cúi đầu, kề sát tai Vân Chiêu Chiêu, chậm rãi nói.
“Chiêu Chiêu xinh đẹp như vậy, rời khỏi anh, sẽ rất nguy hiểm đấy.”
Trong khoảnh khắc, tim Vân Chiêu Chiêu chết lặng.
“Được rồi, em không đi.”
Giọng cô dịu xuống chỉ trong chốc lát, rồi lập tức kiên định nói.
“Nhưng chúng ta nhất định phải ngủ riêng phòng, đây là giới hạn của em.”
“Giới hạn?” Lục Kỳ Xuyên lặp lại nhỏ giọng, như đang suy nghĩ.
“Đúng, giới hạn. Nếu anh còn không đồng ý, thì cứ giết em đi, đến đây, giết em đi.”
Nói rồi, Vân Chiêu Chiêu kiên định ngẩng cao đầu, vẻ mặt coi chết như về.
Lục Kỳ Xuyên cúi đầu nhìn gương mặt xinh đẹp của vị hôn thê nhà mình, dù biểu cảm không được như ý, hắn cũng không thể không thừa nhận, Vân Chiêu Chiêu thật sự rất đẹp.
Dưới gương mặt tinh xảo như búp bê sứ là chiếc cổ trắng nõn thon dài của thiếu nữ.
Không biết vì sao, rõ ràng hắn đã không còn là tang thi ăn thịt người, nhưng đối mặt với chiếc cổ trước mắt, Lục Kỳ Xuyên vẫn có xung động cắn xuống.
Một lúc lâu, Vân Chiêu Chiêu thấy Lục Kỳ Xuyên không phản ứng, không nhịn được lén mở một mắt, lại thấy hắn chăm chăm nhìn cổ cô, yết hầu chuyển động.
Mẹ nó, xong rồi.
Vân Chiêu Chiêu bất ngờ ra tay, đẩy Lục Kỳ Xuyên không chút phòng bị lùi lại mấy bước.
Thấy trên mặt Lục Kỳ Xuyên không có vẻ giận, Vân Chiêu Chiêu vội vàng chữa lại: “Anh không phản đối, tức là đồng ý. Chúng ta nói rồi, mỗi người một phòng, vào phòng phải gõ cửa trước.”
Nói xong, cô vội vàng lùi vào căn phòng phía sau.
Lục Kỳ Xuyên thấy Vân Chiêu Chiêu chạy trốn như con thỏ, tim không khỏi đập nhanh hơn.
Còn sống, thật tốt.
Thật ra, sau khi Vân Chiêu Chiêu đề nghị rời đi, Lục Kỳ Xuyên đúng là có thể chấp nhận ngủ riêng phòng, dù hắn cho rằng chuyện rời đi có thể chỉ là kế của Vân Chiêu Chiêu để được ngủ riêng, hắn cũng bằng lòng.
Chỉ là không hiểu sao, hắn không muốn chọc cô giận, chỉ muốn thấy cô vui.
Ngủ riêng thì ngủ riêng, dù sao người cũng không chạy được, sớm muộn gì cũng sẽ ngủ cùng nhau.
Nghĩ vậy, Lục Kỳ Xuyên bước tới gõ cửa, nói: “Anh đồng ý ngủ riêng, nhưng con chó của em cũng không được ngủ trong phòng em, để nó sang phòng trống tầng hai.”
“Đậu Bảo là con gái.”
“Con cái cũng không được.”
Lục Kỳ Xuyên nói xong, dường như thấy Vân Chiêu Chiêu còn muốn phản kháng, lại nói: “Nghe lời, nếu không thì hoan nghênh em đến phòng anh ngủ.”
Trong phòng
“Đậu Bảo, chúng ta sắp bị đại ma vương chia cắt rồi.”
“Chủ nhân... Đậu Bảo sẽ luôn nhớ người... hu hu~”
Một người một chó, vô cùng ai oán.
Phản kháng là chuyện không thể, ai bảo cộng lại các nàng cũng đánh không lại Lục Kỳ Xuyên.
Nghiêm Phong không ở đây, bữa trưa do Trương Uyển Uyển làm, Tần Tố Tố phụ giúp, nhưng năng lực động tay của đại tiểu thư thật sự khó nói.
Tóm lại, bữa trưa này đúng là không ngon bằng Nghiêm Phong làm, nhưng so với bánh mì sữa hôm qua thì vẫn là mỹ vị nhân gian.
Sau bữa ăn, Trương Uyển Uyển phụ trách xả nước, Lâm Văn Lâm Vũ dọn dẹp phòng bếp.
Tần Tố Tố thì cùng Đậu Bảo ngồi sofa xem tivi, thỉnh thoảng thấy Đậu Bảo tâm trạng tốt, lén sờ vài cái cho đã.
Còn Vân Chiêu Chiêu, rất không may, kỳ kinh nguyệt của cô đến.
Thật là đau lưng mỏi chân, bụng dưới nặng nề đau nhức...
Dù Lục Kỳ Xuyên đã trải chăn điện cho cô, chuẩn bị túi nước nóng, còn pha nước đường đỏ, Vân Chiêu Chiêu vẫn cảm thấy mình uể oải, cả người khó chịu.
Vốn dĩ, Lục Kỳ Xuyên còn định nhân lúc Vân Chiêu Chiêu không khỏe để ở bên cô, bồi dưỡng tình cảm.
Kết quả, nước đường đỏ còn chưa uống được mấy ngụm, dưới lầu đã có khách.
Có khách tới, Tần Tố Tố và Đậu Bảo được phân công lên lầu chăm sóc Vân Chiêu Chiêu.
Cũng nhờ hình ảnh trong đầu Đậu Bảo truyền lại, Vân Chiêu Chiêu nhìn thấy tình hình dưới lầu.
Người tới là ba nam một nữ: một người mặc quân phục, một người mặc vest, còn một đôi nam nữ trẻ vừa vào nhà đã cởi áo khoác, lộ ra trang phục hoàn toàn không hợp mùa và thân hình đẹp đẽ.
Người đàn ông có làn da màu mật ong, mặc áo ba lỗ đen, cơ bắp lộ ra vừa phải, thậm chí nhìn kỹ còn thấy mơ hồ từng khối cơ bụng.
Thiếu nữ mặc váy trắng tinh, tóc dài hơi xoăn, vòng eo nhỏ nhắn, ngực lại vô cùng đầy đặn.
Có thể nói, với dung mạo và thân hình của hai người này, nếu không phải tới để quyến rũ thì Vân Chiêu Chiêu không tin.
“Chủ nhân, người có thấy cô gái này có vài phần giống người không?”
Vân Chiêu Chiêu còn đang mê mẩn vẻ đẹp của hai người, bỗng bị lời Đậu Bảo đánh thức.
Lúc này cô mới nhận ra, hình như đúng là có chút giống.
Nhưng quan sát kỹ từng nét cười, khí chất thần thái của thiếu nữ, Vân Chiêu Chiêu lại thấy không phải giống cô, mà là giống nguyên chủ vô cùng.
Lẽ nào, đây là thế thân “vị hôn thê” mà một thế lực nào đó đặc biệt bồi dưỡng để lôi kéo đại lão Lục Kỳ Xuyên?
