Chương 33: Đập bàn
Theo kế hoạch ban đầu của Kiều Kỳ, hôm nay hắn ta sẽ chỉ gặp mấy người giúp việc trông nhà không có dị năng trong tiểu đội của Lục Kỳ Xuyên.
Đến lúc đó, bảo mẫu dù biết điều hay không biết điều, hắn ta cũng có đầy cách để đưa An Nhu vào.
Chỉ là không ngờ, người ở lại lại là Vân Chiêu Chiêu.
Chính là Vân Chiêu Chiêu – người đẹp tuyệt sắc trong truyền thuyết, người mà Lục Kỳ Xuyên vừa gặp đã yêu, ân ái mấy năm, chỉ còn một bước là bước vào lễ đường.
Được rồi, phải thừa nhận rằng, dù hắn ta có trầm ổn đến đâu, cũng bị vẻ đẹp của Vân Chiêu Chiêu làm cho chấn động mạnh.
Tuy An Nhu cũng đẹp, nhưng rõ ràng không cùng đẳng cấp với Vân Chiêu Chiêu.
Nhưng thì sao chứ, thế đạo đã đổi, ai nấy đều lấy dị năng làm vinh, Vân Chiêu Chiêu có đẹp đến mấy, hiện tại cũng chỉ là một bình hoa rỗng tuếch.
Nghĩ lại thì Lục Kỳ Xuyên chắc cũng không coi trọng cô ta lắm, bằng không sao lại để một đại mỹ nhân như hoa như ngọc ở lại một mình trong căn biệt thự trống trơn.
Chẳng lẽ không sợ gặp phải kẻ háo sắc nào sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng Kiều Kỳ lại thật sự dấy lên chút nóng bỏng.
Đáng tiếc Vân Chiêu Chiêu không biết, bằng không nhất định sẽ dùng rìu của mình để giúp hắn ta hạ nhiệt.
"Ý của cậu là, cô ấy ở lại chăm sóc tôi là do Lục Kỳ Xuyên đồng ý?"
Lúc này trong lòng Vân Chiêu Chiêu thật sự vô cùng kích động.
Đây chính là cảnh tượng đưa thiếp nổi tiếng trong truyền thuyết đúng không? Đúng không? Vốn tưởng chỉ có trong truyện đấu đá hậu viện, không ngờ xuyên vào truyện tận thế lại cũng gặp được.
Đoan trang, đại khí, cô nhất định phải giữ đúng phong thái chính thất, ha ha ha...
Vân Chiêu Chiêu trong lòng cuồng hỷ, ngoài mặt vẫn nhẹ như mây gió.
"Lục tiên sinh đương nhiên là biết."
"Kiều tiên sinh, biết và đồng ý, không thể đánh đồng đâu nhé~"
Vân Chiêu Chiêu cười đầy ẩn ý, Kiều Kỳ cũng không ngờ, một bình hoa vô dụng lại dám không nể mặt hắn ta như vậy, chẳng lẽ cô ta không biết, chỉ cần hắn ta ra tay một chút, cô ta sẽ lập tức hương tiêu ngọc vẫn sao?
Nghĩ đến đây, giọng điệu của Kiều Kỳ cũng mang theo uy hiếp.
"Vân tiểu thư, thế đạo đã đổi, Lục tiên sinh hiện tại không chỉ là một người đàn ông, mà còn là một dị năng giả mạnh mẽ. Còn An Nhu, cô ấy là dị năng giả song hệ thủy mộc, tiền đồ vô lượng."
"Ồ, dị năng giả song hệ, đúng là tiền đồ vô lượng, loại bảo bối hiếm có này, các người càng nên cung phụng cho tốt mới phải, sao lại đưa đến cửa làm nha hoàn quét tước cho tôi, lãng phí nhân tài."
"Vân tiểu thư, cô đừng có không biết điều."
"Biết điều? Biết điều của ai? Dị năng giả thì cao quý hơn người thường, dị năng giả thì có thể ôm trái ấp phải, một chồng nhiều vợ, sao? Dị năng giả mọc thêm một cái chim dưới háng chắc?"
"Vân, Chiêu, Chiêu."
Kiều Kỳ nghiến từng chữ, hung hăng đập một bàn tay lên bàn trà, bàn trà lập tức nứt toác thành bốn mảnh.
Trong khoảnh khắc, lửa giận của Vân Chiêu Chiêu cũng vụt lên, nói thì nói, giỡn thì giỡn, mày dám phá nhà tao, là mày không hiểu chuyện rồi.
Khi Đậu Bảo rút bỏ bình chướng tinh thần, làn sóng năng lượng tượng trưng cho dị năng bậc hai cũng từ người Vân Chiêu Chiêu tỏa ra.
Dị năng bậc hai, tuy nói cảm giác không khác bậc một là mấy, nhưng đây là thành quả Vân Chiêu Chiêu khổ luyện nhờ tốc độ thời gian gấp mười lần trong nông trại.
Từ góc nhìn của Kiều Kỳ, làn sóng dị năng mà Vân Chiêu Chiêu bộc phát trong chớp mắt thật sự vô cùng mạnh mẽ, thâm sâu khó lường.
Trong khoảnh khắc, khí thế quanh người hắn ta tiêu tan, mặt mày trắng bệch, trên trán dần dần rịn ra những giọt mồ hôi mịn.
"Xin lỗi Vân tiểu thư, chuyện này là chúng tôi suy nghĩ không chu đáo, chúng tôi nguyện bồi thường vì việc này, không biết Vân tiểu thư có sở thích gì, chúng tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị đồ."
Thấy tình hình sắp vượt tầm kiểm soát, An Nhu cũng vội vàng ra xin lỗi.
Giọng điệu chân thành, lời lẽ chu đáo, chỉ có điều ánh mắt này, quá mức bình thản, hoàn toàn không giống khi Lục Kỳ Xuyên ở đây, ánh mắt lưu chuyển, cười nói vui vẻ.
Vân Chiêu Chiêu nhíu mày, cảm thấy bị chính suy nghĩ của mình làm cho buồn nôn.
"Hôm nay, dọn dẹp chỗ này cho tôi, thay bàn trà mới, sửa lại sàn nhà, ngoài ra quà an ủi tinh thần cho tôi, phải thể hiện thành ý của tiểu đội dị năng Liệt Diễm các người.
Sáng mai, tôi hy vọng sẽ thấy món quà làm tôi hài lòng.
Đúng rồi, trước khi quà của tôi đến, tôi không muốn thấy hay nghe bất kỳ tin tức nào về việc thành viên tiểu đội Liệt Diễm ra vào căn cứ, nếu không, tôi nhất định sẽ làm ra những chuyện rất quá đáng đấy."
Vân Chiêu Chiêu nói vậy, không chỉ để hù dọa bọn họ, mà thật sự cô có thể làm được.
Đánh tay đôi, thân thủ không đủ, dị năng bù vào.
Nếu bị vây đánh, cô sẽ mượn ít vệ sĩ từ Lục lão gia tử, đảm bảo huấn luyện bài bản, một chọi mười.
Còn chuyện ra vào căn cứ an toàn thì càng đơn giản, dị năng tinh thần của Đậu Bảo đã lên bậc ba, tuy công kích hơi yếu, nhưng thăm dò tình hình, mở rộng phạm vi thì không có gì để chê.
Chỉ cần đợi bọn họ rời đi, men theo lộ trình của họ, Đậu Bảo sẽ cảm ứng được ổ của tiểu đội dị năng Liệt Diễm, sau đó đánh dấu tinh thần lên người ra vào, giám sát dễ như trở bàn tay.
Đống bừa bộn trên sàn là do An Nhu dọn dẹp, đúng là không thể không nói, An Nhu làm vệ sinh thật sự rất nhanh nhẹn, thậm chí còn thử dùng dị năng hệ mộc để vá sàn nhà.
Nhưng không biết là hướng phát triển dị năng của cô ấy không đúng, hay dị năng chưa đủ thuần thục, dưới sự cố gắng của cô ấy, sàn nhà không những không được vá lại, mà còn mọc mầm.
Cũng coi như, cây khô gặp mùa xuân.
Trước khi đi, An Nhu hết lần này đến lần khác cam đoan sẽ nhanh chóng mang bàn trà đến.
Vân Chiêu Chiêu cũng không làm khó bọn họ, dù sao thời gian của cô cũng khá gấp, trong nông trại còn một đống việc đang chờ cô.
Buổi chiều, cửa lớn biệt thự lại bị gõ.
Lần này, Kiều Kỳ không có mặt, An Nhu dẫn đội, mấy người ăn mặc như thợ trang trí, mang theo sàn nhà mới, vào thay thế sửa chữa.
Sau đó là bàn trà mới và thảm mới.
Có thể thấy, An Nhu cũng đã để tâm, bàn trà mới giống bàn cũ bảy phần, đặt trong phòng khách cũng không lạc lõng.
Vốn dĩ Vân Chiêu Chiêu còn định thử dò hỏi vài câu, cô luôn cảm thấy, An Nhu này đối với Lục Kỳ Xuyên hẳn là có chút ý tứ, hoặc có tình cảm khác thường.
Đương nhiên, Vân Chiêu Chiêu cũng không hiểu nổi, một dị năng giả song hệ thủy mộc, lại xinh đẹp như hoa, tại sao lại cam tâm trở thành một món quà có thể bị đưa đi bất cứ lúc nào?
Là vì người nhận quà là Lục Kỳ Xuyên? Hay vì cô ấy có nhược điểm gì khó nói khác, đang nằm trong tay tiểu đội Liệt Diễm?
Nhưng dị năng giả song hệ mà, song hệ, bồi dưỡng cho tốt, thêm một chiến lực mạnh cho tiểu đội không tốt sao? Tại sao phải đưa đi?
Hay là, tiểu đội Liệt Diễm tự tin rằng An Nhu sẽ thân ở doanh Tào, lòng hướng Hán?
Vân Chiêu Chiêu nghĩ mãi không ra, nhưng An Nhu cũng không cho cô cơ hội bắt chuyện, suốt quá trình mặt lạnh như tiền, ngoài lúc vào cửa và tạm biệt, không hề liếc mắt về phía Vân Chiêu Chiêu một chút nào.
Lại khiến Vân Chiêu Chiêu có chút ngứa ngáy trong lòng.
