Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Nghe Lén Tiếng Lòng, Thu Thập Cơ Duyên, Xưng Bá Tận Thế > Chương 56

Chương 56

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 56: Uy Hiếp

 

6 giờ sáng.

 

Thành Tương Lai sau một đêm chiến đấu cuối cùng cũng tạm lắng.

 

Tuy nhiều nơi vẫn còn những trận đánh lẻ tẻ, nhưng về tổng thể, loài người đã giành chiến thắng trong trận chiến lớn này.

 

Xác zombie chất đống khắp nơi, trong đó không ít là zombie cấp hai.

 

Nhiều người đã bắt đầu hành động. Đám xác này còn giá trị hơn cả vật tư.

 

Dù trước mặt bạn có một siêu thị, bạn cũng chẳng thể vác đi bao nhiêu.

 

Còn tinh hạch biến dị thì dễ hơn nhiều, chỉ cỡ đồng xu, nhét vài trăm viên cũng chẳng vấn đề gì.

 

“Ai động vào, chết.”

 

Trần Cương bước ra, phía sau là hàng vạn thành viên Thành Tương Lai.

 

Có kẻ không tin, vẫn cố tình lục xác.

 

Giây sau, hắn thành xác luôn.

 

“Thành Tương Lai tuyển người.”

 

Cảnh tượng tương tự cũng diễn ra ở những nơi khác.

 

Phía đông thành, Độc Lang đoàn.

 

Độc Lang đạp lên vài cái xác, cười dữ tợn.

 

“Không sợ chết thì cứ tới.”

 

Hàng vạn người đồng loạt lùi lại, sợ kẻ chết tiếp theo là mình.

 

Độc Lang cười càng ngông cuồng hơn, đám thuộc hạ phía sau cũng cười hống hách theo.

 

“Thằng nào có gan thì cứ gia nhập Độc Lang đoàn ta, lũ phế vật chỉ biết ăn hại như chúng mày thì cút.”

 

Phía nam thành, Huyết Y đoàn.

 

Một người đàn ông toàn thân đẫm máu cứ thế bình thản nhìn về phía trước, không chút gợn sóng.

 

Trước mặt hắn, hàng vạn người lặng lẽ nhìn lại, không ai dám tiến thêm một bước.

 

Máu trên người hắn, không một giọt là của hắn…

 

Còn có hậu cung đoàn của Tiêu Quân.

 

Tuy nhiên, bên Tiêu Quân không đông như Thành Tương Lai, tính ra cũng chỉ hơn bốn trăm chị em.

 

Lúc này, mấy nghìn người sống sót đã vây quanh, chuẩn bị thu thập tinh hạch biến dị từ xác zombie dưới đất.

 

Suốt đêm qua khi chiến đấu diễn ra, bọn họ trốn run lẩy bẩy, nhờ đội của Tiêu Quân thu hút phần lớn zombie mới thoát chết.

 

Vừa hửng sáng, chúng đã định ngồi mát ăn bát vàng.

 

Tiêu Quân nhận được tin cũng đã bước ra, phía sau là trăm chị em đang nhìn chằm chằm đầy sát khí – đó là chiến lợi phẩm của họ, đánh đổi bằng mạng sống của mấy chục chị em.

 

“Động nữa là chết.”

 

Giọng Tiêu Quân lạnh tanh vọng ra, đám người bên ngoài đồng loạt nhìn sang.

 

Một trăm chị em giơ cao đao trong tay, chỉ cần Tiêu Quân một câu, họ sẽ xông lên.

 

“Cầm đao dọa ai? Tưởng bọn này không có à?”

 

Đối phương có tới mấy nghìn người, cũng lộn xộn rút ra không ít đao, đứng lên phía trước.

 

“Báo ca, tụi nó nhiều lắm cũng chỉ ba bốn trăm người, bọn mình dùng người cũng đè chết tụi nó. Chỉ cần giết thằng đàn ông kia, đàn bà với lương thực là của chúng ta.”

 

Đám này vốn là công nhân làm việc cho lãnh địa của Tiêu Quân. Tối qua khi tình hình bùng phát, trong lúc nguy cấp, Báo ca nghĩ đến đội này, lập tức dẫn người kéo sang.

 

Quả nhiên, phần lớn zombie trong lãnh địa đều bị đội của Tiêu Quân thu hút.

 

Giờ đây, chúng đông hơn, đối phương ít người lại toàn đàn bà.

 

Chúng đã nghỉ ngơi sung sức, còn đối phương chiến đấu suốt nửa đêm, tinh thần kiệt quệ.

 

Mắt Báo ca ánh lên tia hung ác.

 

Đánh zombie có thể còn sợ, chứ đánh đàn bà thì chẳng ngán.

 

Nhưng Báo ca vẫn hơi do dự. Mấy nghìn người ở đây, thực sự nghe lời hắn chỉ có trăm tên.

 

“Báo ca, chỉ cần chúng ta xông trước, có lợi, đám đó nhất định sẽ theo.”

 

Tên đàn em bên cạnh lại hiến kế.

 

“Đệt, đập bọn nó, giết thằng đàn ông kia, đàn bà với của cải là của chúng ta.”

 

Báo ca động lòng, dẫn mấy chục đàn em hò hét xông lên.

 

Lập tức, mấy nghìn người phía sau cũng náo loạn, nhăm nhe muốn nhảy vào. Đàn bà với của cải, ai mà chẳng thèm.

 

“Phập.”

 

Âm thanh của dao đâm vào thịt.

 

Vạn Tiến Nhã từ từ hiện ra, con dao găm cắm thẳng vào cổ hắn. Trên mặt Báo ca vẫn còn nét không tin nổi.

 

“Giết.”

 

Tiêu Quân ra lệnh, các chị em đã kìm nén cả đêm cuối cùng có thể xả ra.

 

Đừng thấy đối phương đông, chỉ là một đám ô hợp. Kẻ cầm đầu duy nhất là Báo ca đã chết, chút dũng khí tụ tập được lập tức tan biến.

 

“Không liên quan tới tụi tôi mà.”

 

“Nữ hiệp tha mạng, chúng tôi vô tội.”

 

“Mấy con mụ này hạ thủ ác thật, anh em liều mạng đi.”

 

Lời vừa dứt, tên hảo hán cứng cỏi đó đã bị Tiêu Quân chém nát đầu.

 

“Giết người thì giết, làm gì mà ghê tởm thế?”

 

“Quen tay rồi… Tôi cứ tưởng giết zombie!”

 

Tiêu Quân cười gượng, thu đao rồi quay ra ngoài chiến trường.

 

“Dừng.”

 

Các chị em vừa chiến đấu nhanh chóng trở về sau lưng Tiêu Quân, chỉ có máu trên người kể lại câu chuyện vừa rồi.

 

“Còn muốn cướp không?”

 

Mấy nghìn người im phăng phắc, không một ai dám đứng lên.

 

“Muốn sống trong lãnh địa của tao, mỗi người nộp 5 tinh thể biến dị cấp một. Tao sẽ sắp xếp chỗ ở và cố gắng đảm bảo an toàn cho chúng mày.”

 

“Không có tinh hạch, cút!”

 

Hai trăm chị em tay cầm đao thép nối nhau bước ra từ sau lưng Tiêu Quân, lần lượt thu phí bảo kê.

 

Có người dẫn đầu nộp tiền, lập tức có chị em dẫn đi phân phối chỗ ở.

 

Thấy đội của Tiêu Quân giữ lời hứa, chỉ cần nộp tiền là được bảo vệ, hơn một nửa vội vàng nộp phí.

 

Mấy hôm trước kiếm được từ tay Tiêu Quân bao nhiêu tinh hạch, nay còn phải trả gấp đôi, lại còn ở trong nhà do chính mình xây.

 

Kẻ không có tinh hạch, Tiêu Quân không chút nương tình, đuổi hết ra ngoài.

 

“Nhanh nấu cơm, cho mọi người ăn no một bữa.”

 

Sắp chín giờ rồi, một đợt thùng hàng tiếp tế mới sắp rơi xuống chiến trường. So với đợt trước, chất lượng lần này sẽ tốt hơn.

 

Nhân lúc mọi người đang bận rộn cả đêm, Tiêu Quân muốn nắm bắt cơ hội, quét sạch thùng hàng tiếp tế trong Thành Tương Lai trước.

 

8 giờ 40 phút.

 

Khi các đội ở hướng khác vẫn đang chỉnh đốn, hậu cung đoàn của Tiêu Quân đã sửa soạn xong xuôi, tiến vào Thành Tương Lai.

 

“Khương Nguyệt dẫn một đội, Vạn Tiến Nhã dẫn một đội, Lý Tĩnh Ân dẫn một đội, số còn lại theo tôi. Ngoại trừ hai đội kia và địa bàn của Thành Tương Lai, những chỗ khác, ai dám cướp thì giết thẳng tay.”

 

Với đợt thùng hàng tiếp tế mới nhất, Tiêu Quân nhất quyết phải có được.

 

Sau một đêm, zombie trong Thành Tương Lai cơ bản đã bị dọn sạch, đường phố vắng tanh.

 

Hậu cung đoàn của Tiêu Quân nhanh chóng chiếm lĩnh mấy con phố chính, chỉ cần thùng hàng tiếp tế vừa xuất hiện, lập tức có thể tỏa ra khắp Thành Tương Lai.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn