Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Ta Mang Trăm Vạn Vật Tư Cứu Đại Lão > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97 có bản audio.

Chương 97: Hội Hợp

 

Long Ương Ương nhìn Hùng Phong và Nguyệt Dao đang căng thẳng như thể chỉ chờ giây tiếp theo là động thủ, cảm thấy cái tên Hùng Phong kia chắc não có vấn đề.

 

Không thấy Hình Siêu và Lục Dương đang đứng một bên nhìn chằm chằm như hổ rình mồi sao?

 

Cô có thể đảm bảo, lát nữa bất kể bên nào chiếm thế thượng phong, hai kẻ đó nhất định sẽ ra tay giúp bên đang chiếm ưu thế, nếu lưỡng bại câu thương...

 

Vậy thì cứ chờ bị Hình Siêu và Lục Dương một phen vét sạch đi.

 

Bất quá đã thấy cái tên ngốc Hùng Phong kia chủ động vạch mặt người mà phe mình cần cứu, còn tách ra không ít kẻ vướng víu, Long Ương Ương cảm thấy, mình có thể tạm thời tha cho đối phương một mạng, dù sao cũng là con người, vẫn nên cho hắn một con đường sống.

 

Nếu đối phương vẫn không biết điều, cho Miêu Miêu hoặc Ngân Chúc ăn cũng được, đảm bảo bọn họ biến mất không ai hay biết.

 

Đáng tiếc lúc này Long Ương Ương không biết, dị năng xuất hiện sau tận thế muôn hình vạn trạng, biết đâu thật sự có dị năng nào đó có thể phát giác được thủ đoạn của cô.

 

Long Ương Ương đếm số người sau lưng Nguyệt Dao, người sống sót khoảng năm sáu mươi người, phe Nguyệt Dao khoảng mười lăm mười sáu người, ba chiếc xe chắc là đủ dùng.

 

Long Ương Ương lén nhìn Phó Mục Dục một cái, Phó Mục Dục hiểu ý, hai bức tường băng khổng lồ lập tức ngăn cách phe Nguyệt Dao với những người khác.

 

“Dì Lạc Thanh, Mục Hằng, chúng ta về trước đi.” Long Ương Ương lấy bốn chiếc xe Hummer từ không gian, ra hiệu cho hai người lên xe.

 

Minh Lạc Thanh nhìn đứa con trai đang ở ngay trước mắt, trong lòng kích động vô cùng, tạ ơn trời đất, con trai nhỏ của bà bình an vô sự, còn trở nên lợi hại hơn, chắc chắn đã phải chịu không ít khổ cực.

 

Đều tại bà làm mẹ vô dụng, không phát hiện ra dã tâm của Phó Minh Viễn và Phó Dương, lại còn để bọn chúng sắp xếp người vào đội của con trai.

 

Nghĩ đến việc Mạc Thanh Phong phản bội con trai, suýt nữa hại chết con trai, Minh Lạc Thanh hận không thể lập tức băm vằm hắn ra thành trăm mảnh, chẳng qua là dị năng thanh tẩy thôi sao? Bà không tin, trên đời này không tìm được người thứ hai.

 

“Cục cưng của mẹ, mẹ xin lỗi con.” Minh Lạc Thanh lao vào người Phó Mục Dục, ôm chặt lấy con, trong lòng đầy áy náy, nếu bà sớm biết Phó Minh Viễn có con riêng, sớm phòng bị, phải chăng mọi chuyện đã không xảy ra?

 

Thông minh như Phó Mục Dục, làm sao không hiểu được suy nghĩ trong lòng Minh Lạc Thanh, “Mẹ, không sao, con đã về rồi. Bất kể là ai, làm sai đều phải trả giá.”

 

Mạc Thanh Phong, còn cả nhà họ Phó, chỉ cần để anh tra ra chuyện năm đó có bàn tay của nhà họ Phó, anh sẽ không tha cho bất kỳ ai.

 

“Anh, anh về rồi, em biết mà, anh sẽ không sao đâu.” Phó Mục Hằng mếu máo nhìn Phó Mục Dục, người ta nói nam nhi không dễ rơi lệ, nhưng cậu mới mười sáu tuổi.

 

Đã phải trải qua chuyện cha phản bội, anh trai có thể đã bị cha và con riêng liên thủ giết chết, vì người mẹ đau khổ tột cùng, cậu không thể không gánh vác trách nhiệm, kiên quyết dẫn mẹ rời khỏi nhà họ Phó, trở về nhà họ Minh.

 

Nhớ lại việc nhà họ Phó đàn áp nhà họ Minh, Phó Mục Hằng vô cùng căm hận người cha từng hiền từ đó, còn cả tên con riêng che chở cho Mạc Thanh Phong kia, đáng tiếc thực lực của mình còn thấp, dị năng cũng không đặc biệt như Mạc Thanh Phong, không thể tự tay giết kẻ thù.

 

Còn phải tận mắt nhìn kẻ thù sống sung sướng trong căn cứ, cậu thường xuyên nhận nhiệm vụ ra ngoài, chính là để tăng dị năng, tranh thủ một ngày nào đó có thể tự tay báo thù cho anh trai.

 

Nhìn ánh mắt kiên nghị quả đoán trong mắt Phó Mục Hằng, có thể biết, cậu em trai từng ngây thơ tươi sáng của mình đã trưởng thành không ít.

 

“Tiểu Hằng, giỏi lắm, đã là dị năng giả cấp bốn rồi.” Phó Mục Dục không tiếc lời khen ngợi, chỉ trong thời gian ngắn đã nâng dị năng lên cấp bốn, cậu ấy lại không có mình và Long Ương Ương giúp đỡ như ba đứa nhóc Thu Lăng, có thể thấy cậu ấy đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức.

 

“Đại ca!” Tần Tiêu, Vũ Hành, Tiêu Đồ vui mừng lao tới bên Phó Mục Dục, từ khi biết tin Phó Mục Dục chưa chết, bọn họ vẫn luôn chờ đợi ngày gặp lại này.

 

Phó Mục Dục vỗ vai ba người, “Không tồi, đều lên cấp ba rồi.”

 

Tần Tiêu kìm nén cảm xúc muốn khóc, báo cáo tình hình đoàn của họ với Phó Mục Dục: “Đại ca, nghe nói Nguyên soái Tiền ngày đầu tận thế đã biến thành tang thi, đoàn chúng ta giải tán rồi.

 

Một số người đi theo tên phản bội Mạc Thanh Phong, gia nhập nhà họ Phó.”

 

Nhắc đến những người này, Tần Tiêu không kìm được nghiến răng nghiến lợi, những kẻ này, bao nhiêu người từng nhận ân huệ của đại ca, nói phản bội là phản bội, phản đồ.

 

“Số còn lại không biến thành tang thi, bị đánh tan rồi gia nhập Thanh Vệ Quân.”

 

Thanh Vệ Quân là tên gọi của quân đội Thanh Đô sau tận thế, sau khi căn cứ Thanh Đô được thành lập, tất cả quân đội sáp nhập vào căn cứ đều bỏ nguyên quán, trở thành Thanh Vệ Quân.

 

Chỉ còn lại ba người bọn họ, đi theo Minh Lạc Thanh và Phó Mục Hằng, ban đầu bọn họ nghĩ, đại ca không còn nữa, dù sao bọn họ cũng không vướng bận gì, vừa hay giúp đại ca bảo vệ người thân.

 

Không ngờ lại nhận được tin đại ca không sao.

 

“Không sao, Ương Ương đã thành lập đoàn dị năng giả, đợi về căn cứ, nếu các cậu muốn, có thể gia nhập đoàn dị năng giả của chúng tôi.” Phó Mục Dục lùi lại vài bước, giới thiệu Long Ương Ương với ba người.

 

Tần Tiêu và hai người kia đương nhiên không bỏ qua ánh mắt dịu dàng Phó Mục Dục nhìn Long Ương Ương, ba người lén trao đổi với nhau, đại ca có tình cảm với cô ấy à?

 

“Bọn tôi đương nhiên sẵn lòng, chỉ cần các người không chê dị năng của bọn tôi thấp.” Tần Tiêu vẫn còn nhớ cảnh Long Ương Ương và hai người kia xông vào đám tang thi, như vào chỗ không người, giết tứ phía.

 

Như thần binh từ trên trời giáng xuống, khiến người ta sùng bái, kính nể.

 

Trong lúc mọi người trò chuyện, Nguyệt Dao đã sắp xếp xong những người khác, nhìn thái độ quen thuộc giữa Minh Lạc Thanh và những người khác với Long Ương Ương, làm sao cô không hiểu nguyên nhân đối phương ra tay giúp đỡ.

 

“Cảm ơn các người đã chịu cho chúng tôi mượn xe.” Lần nhiệm vụ này của bọn họ, du thuyền không tìm được, ngược lại suýt bị đám tang thi vây hãm đến chết.

 

Chiếc xe lúc qua đây, từ lâu đã bị vứt ở đâu đó trong lúc bị tang thi vây khốn, làm gì còn phương tiện để về.

 

“Đợi chúng tôi về, nhất định sẽ trả công cho các người, không biết ba vị cần gì? Vật tư, tinh hạch hay thứ khác?”

 

Long Ương Ương có ấn tượng tốt với Nguyệt Dao, phân minh ân oán, biết ơn, thực lực lại mạnh, nếu không phải lai lịch có chút thần bí, cô có lẽ sẽ rất muốn kết giao một người bạn như vậy.

 

“Tôi khá hứng thú với mấy món vũ khí kỳ lạ trong tay đoàn trưởng Nguyệt, không biết còn có loại nào khác không?” Long Ương Ương thầm nghĩ, để xem Tiểu Phi có thể từ mấy thứ trong tay đối phương, suy đoán ra lai lịch của Nguyệt Dao.

 

Nguyệt Dao biết, từ khi mấy thứ trong nút không gian của cô lộ ra, chắc chắn sẽ khiến người ta thèm thuồng, nhưng loại người trắng trợn như Long Ương Ương, đây là lần đầu tiên cô gặp.

 

Nghĩ đến thực lực đối phương vừa thể hiện, đúng vậy, chiến lực mạnh mẽ như vậy, cần gì phải dùng mấy thủ đoạn quỷ kế? Hơn nữa bất kể xuất phát từ mục đích gì, Long Ương Ương quả thật đã cứu cô.

 

“Đây là áo phòng hộ, công dụng không lớn, nhưng chống đỡ công kích của tang thi dưới cấp năm vẫn được.” Nguyệt Dao lấy ra một bộ quần áo màu xám, chất liệu là loại Long Ương Ương chưa từng thấy bao giờ.

 

Chất liệu nhẹ nhàng, lại mang ánh kim loại.

 

Đã lộ ra rồi, Nguyệt Dao không tiếp tục che giấu sự khác biệt của mình, Long Ương Ương đoán cô ấy đã có cách đối phó.

 

“Cảm ơn.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi