Chương 27: Điểm đến tiếp theo, bến cảng!
Uy lực của súng, không ai không sợ.
Phó Ninh nháy mắt có thể nổ tung đầu người, bọn họ không hề nghi ngờ rằng khi Phó Ninh bóp cò, cô cũng sẽ không chớp mắt.
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt xoay người chuồn mất.
Gã trai cánh tay xăm hình bịt lấy cái đầu đau nhức, còn muốn hô hào vài câu, nhưng mọi người đã đi hết, hắn cũng không dám manh động đối đầu với Phó Ninh, cuối cùng chỉ đành lủi thủi rời đi.
Phó Ninh nghiêng đầu nhìn bóng lưng hắn bỏ chạy, ánh mắt lướt qua một tia lạnh lẽo.
Người này xem ra đã ghi hận cô rồi, để hắn sống chính là tự chuốc họa vào thân.
Vừa hay cô cũng đã lâu chưa giết người, vậy thì dùng hắn để khai đao vậy.
Thấy bọn họ chán nản bỏ đi, Kiều Kiều phấn khích nhảy cẫng lên, "Phó Ninh, cô kiếm đâu ra súng giả thế? Nhìn y như thật vậy."
Đúng là đứa trẻ chưa thấy sự đời, nhìn cô ta vui kìa.
Phó Ninh cất súng, giơ tay xoa đầu hói của Kiều Kiều một cái.
Hơi ráp tay, cô lập tức rụt tay về, "Đi thôi, không còn nhiều thời gian đâu."
Mấy người từ tầng chín đi xuống, vừa đi qua tầng tám, vai Phó Ninh bỗng bị Tống Dã nắm lại.
Giọng hắn trầm xuống, "Khoan, có người!"
Hắn ra hiệu cho Phó Ninh và những người khác lùi lại, sau đó nhẹ nhàng bước xuống cầu thang, tới chỗ rẽ thì dừng lại một chút, rồi đột ngột lao vào căn hộ tầng tám, một cước đá văng người đàn ông đang trốn sau cửa.
"Ái chà."
Người đàn ông bị đá đau đớn kêu lên, hắn nằm bẹp xuống đất, hồi lâu không bò dậy nổi.
Nghe tiếng mà đoán vị trí sao?
Phó Ninh không khỏi khâm phục bản lĩnh của Tống Dã, người đàn ông này đúng là mạnh thật.
Cô bước nhanh tới, liền thấy một người đàn ông trông thư sinh đang ôm chân nằm dưới đất rên rỉ.
Kiều Kiều đi sau tới, nhìn kỹ rồi kinh ngạc thốt lên, "Thịnh Bành Bành? Anh trốn ở đây làm gì?"
Phó Ninh sững người, thì ra hắn chính là người chuyên đi dò la tin tức trong khu?
Thịnh Bành Bành nhăn nhó ngồi thẳng dậy, vo tròn một tờ giấy ném cho Kiều Kiều, "Đây là tài liệu của Trần Hiểu Vũ, tôi nói các người ác thật đấy, một cước này suýt nữa đá chết tôi."
Kiều Kiều tiện tay đưa tờ giấy cho Phó Ninh, thấy bộ dạng của Thịnh Bành Bành, không nhịn được cười hì hì, "Ai bảo anh lén lút trốn ở đây, sao không trực tiếp đưa cho tôi luôn?"
"Mấy ngày nay người chặn các người đông lắm, tôi nào dám tìm các người." Thịnh Bành Bành có chút bất lực.
Phó Ninh bật đèn pin, nhanh chóng đọc xong tài liệu của Trần Hiểu Vũ, không thể không nói, Thịnh Bành Bành cũng có bản lĩnh thật, ngay cả việc bố của Trần Hiểu Vũ là đại gia ngành than, còn dựa vào thế lực đen tối cũng điều tra ra được.
Trong lòng cô lại nâng mức độ nguy hiểm của Trần Hiểu Vũ lên thêm hai bậc.
Cô cất tài liệu, nói với Thịnh Bành Bành: "Những tài liệu này rất hữu ích với tôi, tôi sẽ trả công cho anh. Nhưng tiếp theo, tôi muốn anh giúp tôi điều tra một người."
Thịnh Bành Bành tích cực giúp cô điều tra tài liệu của Trần Hiểu Vũ như vậy, Phó Ninh nhìn ra hắn muốn gì.
Quả nhiên, mắt Thịnh Bành Bành lập tức sáng lên, "Cô nói đi?"
Đợi Phó Ninh nói xong chuyện của gã trai cánh tay xăm, Thịnh Bành Bành vỗ ngực đảm bảo sẽ điều tra rõ ràng ngay cả vị trí phần mộ tổ tiên nhà hắn.
Phó Ninh: "..."
Cũng không cần rõ ràng đến vậy đâu.
Bàn bạc xong với Thịnh Bành Bành, mấy người không chần chừ nữa, lái xe ra khỏi khu chung cư.
Từ khi mất điện mất nước, có không ít người rảnh rỗi ngồi trong xe bật điều hòa để sống qua ngày.
Mấy ngày liên tiếp, không ít xe đã hết sạch xăng.
Giờ trạm xăng ngừng hoạt động, dù họ có nắm trong tay cả trăm triệu cũng không tìm được chỗ đổ xăng.
Thấy Phó Ninh lái xe ra khỏi hầm gửi xe, không ít người mắt sáng rực, vây quanh lại, chặn đường cô.
"Cô gái, cô đi mua đồ tiếp tế à? Có thể cho bà đi cùng không? Bà không chiếm chỗ đâu."
"Cho tôi đi với, tôi khỏe lắm, lúc đó cô muốn xách gì, tôi giúp cô."
"Cho tôi đi, tôi có tiền, cô muốn mua gì, cứ quẹt thẻ của tôi."
"..."
Phó Ninh nắm chặt vô lăng, ánh mắt xuyên qua kính chắn gió nhìn những gương mặt tham lam kia, trầm giọng nói: "Tránh ra!"
"Đồ vô lương tâm, nhà tôi còn chẳng có gạo nấu cơm, cô chở tôi một đoạn thì đã sao?"
"Tôi đâu phải không trả công, cô đúng là tuyệt tình quá đáng."
Thậm chí có kẻ tức giận trèo thẳng lên nắp ca-pô, "Cô không chở tôi à? Vậy hôm nay cô cũng đừng hòng đi."
Hắn giơ chân đạp mạnh vào kính chắn gió.
Những người khác thấy vậy, liền xông lên, cầm hung khí nện mạnh vào cửa kính xe.
Qua một lớp kính, khuôn mặt những kẻ đó trở nên dữ tợn và đáng sợ.
Kiều Kiều bị những gương mặt xấu xí gào thét áp sát vào cửa kính dọa cho co rúm lại, nhắm chặt mắt không dám nhìn nữa.
Trần Lạp nắm chặt con dao phay.
Chỉ cần Phó Ninh nói một câu, cô có thể xông xuống xe liều mạng với bọn chúng!
Bộ mặt ích kỷ của những kẻ này khiến cô nhớ đến những kẻ đã cướp thức ăn nhà cô, gián tiếp hại chết bố khiến cô mất cả mẹ.
Cô biết thế giới này đã loạn rồi, những kẻ dưới trật tự bình thường còn miễn cưỡng coi là người, giờ đây đều bị dục vọng điều khiển, sớm đã biến thành ác quỷ.
Chỉ có Tống Dã là bình tĩnh đến mức khác thường.
Phó Ninh không muốn để ý đến đám người này, cô từ từ đạp ga.
Xe bắt đầu trượt về phía trước.
Những kẻ chặn xe thấy vậy, càng điên cuồng hơn, đứa nào đứa nấy chặn trước đầu xe, "Nó muốn chạy, đừng để nó chạy!"
Bọn chúng tưởng làm vậy có thể uy hiếp Phó Ninh dừng xe, nhưng Phó Ninh chẳng hề bận tâm.
Cô từ từ tăng tốc.
Hai mươi dặm.
Ba mươi dặm.
Bốn mươi dặm.
Xe lao vun vút về phía trước, những kẻ đó thấy Phó Ninh không có dấu hiệu dừng lại, mới sợ hãi tản ra.
Kiều Kiều ngồi trong xe cũng trợn tròn mắt.
Cô nhận ra, Phó Ninh căn bản chưa từng có ý định dừng xe.
Nếu bọn chúng nhất quyết chặn lại, thì chúng chỉ có thể trở thành đống thịt nát dưới bánh xe.
Nhưng, đó cũng là lỗi của chúng!
Phó Ninh vừa lái xe, vừa quan sát phản ứng của họ.
Phản ứng của Kiều Kiều và Trần Lạp đều khiến cô hài lòng, cô không muốn có đồng đội thánh mẫu.
Biết nhận thức của Trần Lạp và Kiều Kiều vẫn còn dừng ở xã hội pháp trị, Phó Ninh không trực tiếp đề xuất đi cướp, mà giả vờ lái xe đến một siêu thị lớn.
Trước cửa siêu thị đứng đầy người, khắp nơi là tiếng thét kinh hoàng, không khí ngập mùi máu tanh và mồ hôi, nghĩ cũng biết nơi này chắc chắn đã xảy ra không ít trận chiến khốc liệt.
Kiều Kiều và Trần Lạp đều biến sắc.
Siêu thị lớn còn loạn thành thế này, các siêu thị khác chắc chắn cũng loạn không kém.
Thức ăn trên tay họ không nhiều, nếu ăn hết mà đợt nắng nóng cực đoan vẫn chưa kết thúc, thì phải làm sao?
Phó Ninh khẽ chép miệng, "Hay là..." chúng ta đi tìm văn phòng để kiếm vật tư?
"Cảng có rất nhiều container, chúng ta có thể đến cảng." Tống Dã đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời Phó Ninh, "Hiện giờ đảo quốc mất liên lạc, trong nước ngoài nước đều đang lầm than, có rất nhiều tàu hàng đậu ở cảng chưa kịp rời bến, chúng ta có thể đến đó tìm vật tư."
Câu nói này khiến mắt Phó Ninh sáng rực.
Xem ra tầm nhìn của cô vẫn còn hẹp, thu thập vật tư từng tòa nhà một khó khăn biết bao, đến thẳng cảng, lấy mấy container người ta đã đóng gói sẵn chẳng phải ngon hơn sao?
Hơn nữa, Phó Kiều và những người khác sống ở biệt thự ven biển khu cảng, cũng đã lâu không gặp, không biết họ sống ra sao.
Phó Ninh quyết định, điểm đến tiếp theo, bến cảng!
