Chương 40: Lại là một ngày thu hoạch bội thu với giá 0 đồng
Trần Hiểu Vũ nhìn chằm chằm anh ta hai giây, hỏi: “Phương Dũng, bên chỗ ông già thế nào rồi?”
Phương Dũng đẩy gọng kính: “Yên tâm, anh Trần, tối qua tôi đã đến chỗ chủ tịch Trần một chuyến, tinh thần ông ấy vẫn khá ổn. Mà anh Trần, sao anh lại…”
Nhìn bộ dạng chật vật, gầy trơ xương của Trần Hiểu Vũ, Phương Dũng có chút nghi hoặc.
Mấy ngày đầu khi đợt nắng nóng cực đoan bắt đầu, Trần Hiểu Vũ liên hệ với anh ta để tích trữ vật tư.
Là trợ lý của phó thị trưởng, Phương Dũng dễ dàng kiếm được thứ Trần Hiểu Vũ cần. Đống vật tư đó đủ cho một gia đình sống mấy năm trời, sao Trần Hiểu Vũ lại có thể trở nên thảm hại như vậy được?
Ánh mắt Trần Hiểu Vũ lóe lên một tia âm trầm. Anh ta kể chuyện Phó Ninh xúi giục người đến nhà cướp vật tư, rồi nghiến răng hỏi Phương Dũng: “Có cách nào kiếm được súng không?”
Biết Trần Hiểu Vũ định làm gì, Phương Dũng do dự một chút rồi gật đầu: “Có thể, nhưng… sau khi đợt nắng nóng kết thúc, anh Trần phải giúp tôi đấy.”
“Yên tâm, tôi sẽ đưa cậu lên vị trí cậu muốn.” Trần Hiểu Vũ vỗ vai Phương Dũng. Nếu không có trận thiên tai này, đáng lẽ tháng Bảy anh ta đã chính thức trở thành người kế nhiệm tập đoàn Trần Thị. Vậy mà đợt nắng nóng cực đoan này đã phá hỏng toàn bộ kế hoạch của anh ta!
Còn con nhỏ Phó Ninh đó, đợi anh ta có súng, anh ta sẽ bắn chết nó trước tiên!
Phương Dũng hành động rất nhanh, chẳng bao lâu đã kiếm được một khẩu súng đưa cho Trần Hiểu Vũ.
Về chuyện Trần Hiểu Vũ có được súng, Phó Ninh hoàn toàn không hay biết.
Quay về tòa nhà số 6, Tống Dã đi huấn luyện Tiểu Hoàng, còn Phó Ninh thì cất đồ đạc ở nhà rồi sang chỗ Trần Lạp học trồng rau.
Kiều Kiều không hứng thú lắm với việc trồng rau, lúc này cô ấy quan tâm hơn đến vật tư quân đội phát.
“Vật tư sinh hoạt phát ra cũng khá phong phú đấy: một bình gas nhỏ, hai cây cải thảo, một củ cà rốt, hai cân gạo vụn, một bình nước khoáng ba lít, còn có dưa muối, thanh năng lượng và bánh quy nén nữa. Mấy thứ này, ăn uống tiết kiệm cũng có thể cầm cự được vài ngày.”
Những vật tư này giống hệt kiếp trước, cuối cùng cũng có thứ khớp được với kiếp trước, Phó Ninh cảm thấy hơi yên tâm.
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng súng.
Kiều Kiều giật mình, theo bản năng đứng dậy rút dao găm từ thắt lưng.
“Lùi lại! Nếu không tôi sẽ bắn!” Một giọng nam nghiêm nghị vang lên từ loa phóng thanh ngoài cửa sổ.
Không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, tiếp đó là hai tiếng súng “đoàng đoàng”, thế giới lại chìm vào yên tĩnh.
Phó Ninh đoán là có người đang gây rối, nhưng chuyện này không liên quan mấy đến cô.
Kiếp trước cũng vậy, vật tư quân đội phát ra luôn có kẻ không hài lòng, nghĩ rằng quân đội phải phục vụ nhân dân, nhất là những kẻ thuộc “tầng lớp tinh hoa” như họ, nên dẫn đầu gây rối.
Nhưng trong thời kỳ đặc biệt này, quân đội sẽ không dây dưa với họ, trực tiếp cho hai viên đạn tiễn họ xuống âm phủ, vừa đạt được hiệu quả răn đe, vừa ngăn chặn những kẻ khác muốn gây rối.
Quả nhiên, sau đó không còn gì bất thường nữa.
Phó Ninh còn tưởng nghe thấy tiếng súng, Kiều Kiều và Trần Lạp sẽ lại buồn bã một trận, ai ngờ hai người này trông có vẻ còn khá vui vẻ.
“Có quân đội ở đây, tôi nghĩ mọi người trong tòa nhà sẽ biết điều hơn nhiều. Thật tốt.” Kiều Kiều vui vẻ, cô cất túi vải đi, hồn nhiên hỏi Phó Ninh: “Nhà tôi còn nhiều mặt nạ lắm, các cậu có muốn đắp mặt nạ không? Có loại làm trắng da đấy!”
Có thể thấy cô ấy thực sự rất vui, còn có tâm trạng đắp mặt nạ nữa.
Phó Ninh rửa sạch bùn đất trên tay, sờ lên khuôn mặt mịn màng của mình: “Không cần làm trắng đâu, có loại dưỡng ẩm không?”
Cô thường xuyên đi chơi khắp nơi trên thế giới, nói da trắng trẻo trong trẻo là lừa ma. Chẳng phải trước đây có người còn nói cô là đầu than đen sao?
Da Phó Ninh không đến mức đen như than, nhưng đúng là màu lúa mì.
Trần Lạp cũng nói: “Tôi cũng muốn đắp mặt nạ dưỡng ẩm. Ngày nào cũng bật điều hòa, tôi thấy da khô quá.”
Phó Ninh giơ ngón cái với cô ấy: “Đúng là phè phỡn thật.”
Người ta còn không có điện để dùng, vậy mà cô ấy lại khổ sở vì da khô do ngày nào cũng bật điều hòa.
Ba người sang nhà Kiều Kiều, đắp mặt nạ ngồi trên ghế sofa tán gẫu.
Có khoảnh khắc, Phó Ninh cảm giác như mình vẫn còn ở trước thiên tai.
Đột nhiên, “bộp” một tiếng, Kiều Kiều không cẩn thận làm rơi một chiếc hộp nhỏ đặt trên tay vịn ghế sofa xuống đất.
Cô cúi người nhặt hộp lên, thấy một góc tấm thẻ lộ ra từ khe hộp, liền tiện tay rút ra.
Đó là một tấm vé được khắc họa tiết tinh xảo. Kiều Kiều nhìn hai lần, không nhịn được thở dài: “Lúc đó tôi định cùng bố mẹ đi Mỹ, sau đó lên mạng thấy Stephen có bảo tàng lưu động tư nhân ở Tung Của sẽ mở cửa một tuần rồi mới về Thâm Quyến, ai ngờ cuối cùng lại xảy ra chuyện này.”
Nếu không có sự cố này, cô ấy đã vui vẻ xem xong triển lãm và gặp bố mẹ rồi.
“Bảo tàng lưu động tư nhân?” Phó Ninh tò mò nhận lấy tấm vé Kiều Kiều đưa, nhìn chằm chằm địa chỉ trên đó, cố gắng ghi nhớ vào đầu: “Ở đó trưng bày những gì vậy?”
“Nhiều lắm.” Kiều Kiều có vẻ hiểu khá rõ về bảo tàng tư nhân này: “Stephen có hơn ba trăm hiện vật cổ kim trong và ngoài nước, hiện vật kém nhất cũng là tranh chữ bán đấu giá hàng triệu tệ.”
Kém nhất cũng hàng triệu ư? Phó Ninh nghe mà tim đập thình thịch, trực giác mách bảo cô sắp phát tài lần nữa.
“Thâm Quyến dạo này trưng bày nhiều thứ lắm. Bảo tàng Thâm Quyến năm nay cũng trưng bày ngọc khí thời Tùy Đường Ngũ Đại. Nếu không có trận thiên tai này, tôi cũng định đi mở mang tầm mắt.” Trần Lạp không có cơ hội tiếp cận triển lãm bảo tàng tư nhân với giá vé hơn mười vạn một tấm, nhưng cô ấy vẫn biết về chuyện bảo tàng Thâm Quyến miễn phí vé vào cửa.
Ngọc khí thời Tùy Đường Ngũ Đại ư? Cái đó trị giá bao nhiêu tiền chứ?
Phó Ninh nghe mà đầu óc ong ong, tấm mặt nạ này cô không thể đắp thêm một phút nào nữa.
Tiện miệng nói lên cho Tiểu Hoàng ăn, Phó Ninh gỡ mặt nạ, vỗ nhẹ lên mặt cho tinh chất thấm vào rồi quay người lên lầu.
Cô cảm thấy mình không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa. Nghĩ đến có nhiều bảo bối lớn đang gọi mình, cô cảm thấy tối nay mình sẽ không ngủ được.
Về đến nhà, Phó Ninh lấy điện thoại ra tra bản đồ ngoại tuyến, phát hiện bảo tàng tư nhân đó cách Hoa Uyển chưa đầy ba mươi cây số. Cô quyết định tối nay sẽ đến bảo tàng tư nhân của Stephen để thu hoạch một chuyến.
Dù sao chẳng bao lâu nữa phần lớn thành phố Thâm Quyến sẽ bị ngập, vị trí của bảo tàng tư nhân này lại nằm ngay chỗ thấp nhất. Đến lúc đó, thà cho Phó Ninh còn hơn để nước lũ nuốt gọn.
Cô đến nhà Tống Dã, dẫn Tiểu Hoàng đang mệt đến mức đi đứng run rẩy về, lại thưởng cho nó hai cái đùi gà to rồi chuẩn bị xuất phát.
Đến hầm để xe thuận lợi, Phó Ninh không bật đèn xe, cô lái xe trong bóng tối rời khỏi Hoa Uyển.
Thời gian này có quân đội trấn áp các thế lực đen tối, trên đường đã không còn thấy kẻ gây rối.
Mà chuyện quân đội phát vật tư càng khiến mọi người yên tâm, tối nay ngay cả người đi tìm vật tư Phó Ninh cũng không thấy một ai. Cô đi một mạch thông suốt, lái xe đến bảo tàng tư nhân rất thuận lợi.
Cô nhanh chóng cạy cửa bảo tàng bước vào, thu cả hiện vật trong tủ kính cùng tủ kính vào không gian.
Sau khi thu vật tư vào không gian, Phó Ninh dùng ý thức kiểm tra sơ qua, phát hiện phần lớn hiện vật đều bị không gian nuốt chửng.
Mấy hiện vật còn lại cô đơn nằm trên bãi cỏ, nói rõ cho Phó Ninh biết rằng tỷ phú Stephen cũng lỡ mua phải hàng giả.
Bất quá, không gian trông có vẻ còn lớn hơn trước một chút. Trước đây Phó Ninh còn tưởng không gian đã đủ lớn, chắc chắn không thể phát triển thêm được nữa.
Giờ xem ra, vẫn là tầm nhìn của cô quá nhỏ.
Vốn dĩ Phó Ninh định thu xong hiện vật của bảo tàng tư nhân này tối nay sẽ rút lui, giờ không gian lớn hơn khiến Phó Ninh càng sốt ruột hơn. Cô nghĩ, cô nên ban đêm đi cạy luôn cả bảo tàng Thâm Quyến.
