Chương 63: Dị thú hổ
Trương Đức Thắng nhìn những cái đầu đen không ngừng nhô lên từ tuyết, mặt cắt không còn giọt máu.
Cứ với cái thực lực đánh một con còn chật vật này...
Chẳng khác nào kéo đuôi cọp kêu cứu, đúng là chán sống mà!
“Đừng đi mà, kéo tôi theo với! Cứu tôi với!”
Hắn liều mạng đuổi theo hướng Diệp Nam Tây và Sở Quân Mặc vừa rời đi.
Tiếng của Trương Đức Thắng vừa dứt, những tiếng chít chít chói tai đã vang lên liên hồi.
‘Chít chít chít——’
Từng con chuột khổng lồ dự bị lần lượt chui lên từ tuyết, con nhỏ nhất dài hơn ba mươi phân, con lớn nhất dài hơn nửa mét.
Diệp Nam Tây quay đầu nhìn, một mảng đen kịt, dày đặc, phải đến cả nghìn con.
“Sở Quân Mặc, nhanh lên!” Diệp Nam Tây gắt gao nhìn về phía sau.
Nhờ cái 'phúc' của Trương Đức Thắng la hét ầm ĩ, đám chuột khổng lồ dự bị đã chú ý tới bọn họ.
‘Chít——’
Con lớn nhất trong đám chuột khổng lồ dự bị ngửa mặt lên trời, phát ra một tiếng rít chói tai.
Nhận được mệnh lệnh, đám chuột khổng lồ dự bị động đậy, đuổi theo chiếc xe của Trương Đức Thắng và Diệp Nam Tây.
“A!”
Trương Đức Thắng chỉ dựa vào hai chân chạy, trong nháy mắt đã bị đám chuột nhấn chìm.
“Sở Quân Mặc, chúng đuổi theo rồi!”
Diệp Nam Tây nhìn đám chuột đang tới gần, tay nắm chặt rìu xích.
Sở Quân Mặc liếc nhìn phía sau qua gương chiếu hậu, đánh tay lái gấp sang phải, nhanh chóng rẽ sang một con phố khác, rồi dừng lại trước một ngõ hẻm tối.
“Nam Tây, chúng ta xuống xe, mục tiêu của xe quá lớn.”
Hai người nhanh chóng xuống xe, bên cạnh ngõ hẻm là một tòa nhà văn phòng cao hơn hai mươi tầng.
Diệp Nam Tây liếc nhìn tòa nhà bên cạnh: “Chúng ta vào tòa nhà này.”
“Được.”
Hai người lợi dụng xe che chắn, khom lưng chạy vọt tới bên tòa nhà, nhanh chóng chui qua ô cửa kính vỡ vào tầng hai.
Diệp Nam Tây kéo Sở Quân Mặc dựa vào bức tường che chắn, núp dưới cửa sổ không nói một lời.
Vừa trốn xong, đám chuột đã đuổi tới, chỉ trong nháy mắt đã nhấn chìm hoàn toàn chiếc xe.
Sau một trận ‘răng rắc’, không tìm thấy Diệp Nam Tây và Sở Quân Mặc, đám chuột dưới sự dẫn dắt của con đầu đàn lại tiếp tục ào ào tiến về phía trước.
“Phù——”
Nghe tiếng đám chuột xa dần, Diệp Nam Tây thở phào một hơi dài: “Nguy hiểm thật, suýt thì hết vía.”
“Đừng sợ,” Sở Quân Mặc giơ tay xoa đầu Diệp Nam Tây: “Cô ở yên đây, tôi ra ngoài xem tình hình.”
“Đừng ra vội,” Diệp Nam Tây kéo tay Sở Quân Mặc lại, giơ ngón trỏ chỉ lên trên: “Chúng ta lên trên.”
Sở Quân Mặc hiểu ý, hai người nắm chặt vũ khí, cảnh giác bước lên lầu.
Vừa lên lầu, một mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mặt.
Hai người thận trọng tiến về phía trước.
Khắp nơi đều là cảnh hỗn độn.
Bàn ghế ngổn ngang, tài liệu, máy tính, đủ thứ linh tinh trên bàn vương vãi khắp sàn, ngâm trong lớp máu mỏng đóng băng.
“Sở Quân Mặc, không ổn rồi,” Diệp Nam Tây nhìn quanh một lượt: “Ở đây nhiều máu thế, sao lại không thấy xác chết nhỉ?”
Ánh mắt Sở Quân Mặc trở nên ngưng trọng, khẽ lắc đầu: “Không biết, nhưng nơi này cho tôi cảm giác rất tệ.”
“Chúng ta ra cửa sổ xem tình hình đám chuột trước, nếu không có gì thì mau chóng rời đi.”
“Ừm.” Sở Quân Mặc gật đầu.
Diệp Nam Tây nắm tay Sở Quân Mặc, vừa bước tới cửa sổ, phía sau bỗng nhiên có động tĩnh.
‘Vút’
Một bóng xám lao tới chỗ họ.
“Cẩn thận!”
Sở Quân Mặc kéo mạnh Diệp Nam Tây vào lòng, đồng thời giơ tay vung đao.
‘Choeng——’
Một tiếng vang giòn, Sở Quân Mặc ôm Diệp Nam Tây lùi lại hai bước.
Bóng xám tấn công họ cũng rơi xuống cách đó năm mét.
Diệp Nam Tây và Sở Quân Mặc lúc này mới thấy rõ bộ dạng của bóng xám đối diện.
Là một con hổ dị thú, cao hai mét, dài một mét rưỡi.
Toàn thân phủ một lớp lông ngắn màu xám, cơ bắp cuồn cuộn, tứ chi rắn chắc, nanh nhọn hoắt, đôi mắt to bằng quả trứng gà lấp lánh hung quang và khát máu.
‘Gầm——’
Con hổ dị thú gầm nhẹ một tiếng với hai người, chân sau bật mạnh, lao tới.
Diệp Nam Tây và Sở Quân Mặc đồng thời giơ vũ khí lên, chạm vào móng vuốt trước của hổ dị thú.
‘Choeng’ một tiếng, Sở Quân Mặc và Diệp Nam Tây bị chấn động lùi liền hơn chục bước, hổ dị thú chỉ nhẹ nhàng lùi hai bước.
“Mạnh thật!”
Diệp Nam Tây vung tay, cây rìu xích trong tay đã có vết nứt nhẹ.
“Nam Tây, tôi cầm chân nó ở phía trước, cô nhân cơ hội làm chậm tốc độ của nó.”
Sở Quân Mặc hai tay cầm đao, mạnh mẽ đạp chân xuống đất, thân thể bật cao, thanh đao lớn chém thẳng vào hổ dị thú.
‘Gầm——’
Hổ dị thú gầm giận dữ, móng trước giơ lên, hung hăng vỗ vào Sở Quân Mặc.
Diệp Nam Tây vung mạnh rìu xích trong tay, lưỡi rìu buộc xích bay vòng trên không trung mấy vòng, trực tiếp quấn lấy chân sau của hổ dị thú.
Tiếp đó thúc giục dị năng, hàn khí thấu xương theo dây xích nhanh chóng lan đến chân sau của hổ dị thú.
Hổ dị thú chỉ cảm thấy chân sau cứng đờ, động tác lao tới khựng lại.
Diệp Nam Tây nheo mắt, dùng sức kéo, chân sau hổ dị thú trượt về phía sau nửa bước, thân thể đột ngột hạ thấp xuống.
‘Ầm’ một tiếng, móng trước lao tới Sở Quân Mặc đập mạnh xuống đất.
Cùng lúc đó, thanh đao lớn của Sở Quân Mặc hạ xuống, chém mạnh vào đầu hổ dị thú.
‘Phụt’ một tiếng, máu từ đầu hổ dị thú bắn ra.
‘Hú——’
Hổ dị thú phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Diệp Nam Tây nhanh tay nhanh mắt, xoay cổ tay, cây rìu xích quấn trên chân sau hổ dị thú trở lại tay cô.
Tiếp đó lao người tới, theo vết chém sâu của Sở Quân Mặc, dùng lực chém xuống.
‘Phụt’ một tiếng, theo một dòng máu phun ra, đầu hổ dị thú bị chém đứt một nửa.
Thân thể hổ dị thú giật giật mấy cái trên mặt đất, rồi hoàn toàn tắt thở.
Sở Quân Mặc thu đao lại, rất tự giác bước tới, móc móc trong óc con hổ dị thú.
Sau khi móc ra hạch dị năng của hổ dị thú, tiện tay lau trên lông nó, rồi đưa cho Diệp Nam Tây: “Nam Tây, cho cô.”
Diệp Nam Tây cười hì hì nhận lấy, để cùng chỗ với mấy hạch dị năng trước đó, rồi nói với Sở Quân Mặc: “Đi thôi, về thôi.”
Hê hê, chuyến này đáng thật!
