Chương 69: Thả lưới khắp nơi
Diệp Nam Tây vẫn còn chưa kịp phản ứng, ngơ ngác gật đầu.
Sở Quân Mặc kéo cô vào lòng, khẽ nói: “Đợi giải quyết xong chuyện ở đây, tôi sẽ nói rõ với cô sau.”
Rồi anh nhìn sang Lăng Long đối diện: “Sao anh lại ở đây?”
“Đừng nhắc nữa. Vừa lúc mọi người rời Kinh Thị, ông cụ Yến đã sai Yến Thời dẫn người ra đón Yến Nhiễm Thanh. Tôi ngoài mặt là người của Yến Thời, nên bị hắn kéo theo.
Đi được nửa đường thì gặp tai họa này. Ở Nguyên Thị hai ngày, mất hơn chục người mới tới được đây.
Không ngờ vừa đến đã gặp mọi người.”
Sở Quân Mặc nghe vậy cười lạnh: “Thì ra là thế. Xem ra ông cụ Yến thả lưới rộng thật, nhưng tiếc là…”
Lăng Long không hiểu ý anh: “Thả lưới rộng?”
“Ừ, anh có biết nội dung nhiệm vụ chúng tôi tình cờ nhận lần này là gì không?”
“Hả? Không biết,” Lăng Long thử đoán: “Chẳng lẽ liên quan đến nhà họ Yến?”
“Đoán đúng rồi,” mắt Sở Quân Mặc lóe lên tia lạnh: “Nhiệm vụ của chúng tôi là đón Yến Nhiễm Chi về Kinh.”
“Yến Nhiễm Chi không phải luôn ở Kinh Thị sao? Sao nhiệm vụ của mọi người lại là đón cô ta?”
Lăng Long hít một hơi lạnh, đi qua đi lại hai bước rồi quay sang nhìn Sở Quân Mặc.
“Không phải nói Yến Nhiễm Chi là hậu bối được ông cụ Yến yêu quý nhất sao? Ông ta cũng nỡ lấy cô ta ra đổi lợi ích à?”
“Ha, lão già nhà họ Yến mắt chỉ thấy lợi ích, có gì mà lão không làm được?
Nói là yêu quý nhất, nhưng ai biết có phải lấy cớ đó để tăng giá cho Yến Nhiễm Chi, khiến cô ta có giá hơn, để đổi lấy nhiều lợi ích hơn cho nhà họ Yến không!”
Sở Quân Mặc khinh thường cười một tiếng, rồi lại nghiêm giọng: “Không nói chuyện này nữa, trước mắt có việc quan trọng hơn.”
Nghe Sở Quân Mặc nói có việc quan trọng hơn, Lăng Long cũng không nghĩ đến chuyện nhà họ Yến nữa, mặt đầy nghiêm túc chờ Sở Quân Mặc nói tiếp.
Sở Quân Mặc cho Lăng Long xem dị năng thổ hệ của mình, trầm giọng hỏi: “Loại năng lực đặc biệt này, anh có không?”
“Có.”
Mắt Lăng Long sáng lên, đưa tay về phía hai người, lòng bàn tay lóe lên một luồng kim quang.
Sở Quân Mặc cau mày: “Sức mạnh này…”
Diệp Nam Tây cũng kịp thời lộ vẻ mơ hồ, mắt đầy tò mò nhìn chằm chằm vào luồng kim quang trong tay Lăng Long.
“Để em biểu diễn cho mọi người xem.”
Lăng Long mặt đầy đắc ý, tiện tay rút con dao găm cắm trên ngực Yến Thử ra.
Một tia kim quang lóe lên, con dao găm dần hóa thành một vũng sắt nóng chảy, rồi dưới sự khống chế của Lăng Long biến thành một quả cầu sắt.
“Anh, chị dâu, em có thể khống chế kim loại, và khiến chúng biến đổi theo ý muốn.”
Lăng Long nung chảy quả cầu sắt thành một con dao găm, đưa cho Sở Quân Mặc, mặt càng đắc ý hơn: “Thế nào, anh, năng lực của em không tệ chứ ~”
“Ừ, đúng là không tệ, có thể chế tạo các loại vũ khí cho chúng ta.”
Sở Quân Mặc nhận lấy dao găm, tiện tay cài vào thắt lưng, lại nhướng mày nhìn lên tầng hai: “Mấy tên bên ngoài thì sao?”
“Năng lực của Yến Thời là phát độc. Ba tên còn lại, một tên có năng lực băng, hai tên kia không có.”
Lăng Long vội vàng báo cáo năng lực của Yến Thời và đồng bọn cho Sở Quân Mặc.
Sở Quân Mặc gật đầu, nhìn Lăng Long: “Tôi định xử lý hết lũ này một thể.”
“Xử lý hết một thể?” Lăng Long liếm mép, mắt lóe lên vẻ hưng phấn: “Được, em đã sớm thấy Yến Thời không vừa mắt rồi.”
Làm gì cũng không xong, ăn chơi đứng đầu, đúng là đồ rác rưởi!
Sở Quân Mặc cười nhìn hắn một cái rồi nói: “Yến Thời giao cho tôi, tên có năng lực băng giao cho anh…”
Dặn dò Lăng Long xong, anh lại đưa mắt nhìn Diệp Nam Tây: “Nam Tây, hai tên thường dân còn lại giao cho cô, được không?”
“Được, hai tên thường dân không thành vấn đề. Giải quyết xong chúng, tôi sẽ đến giúp anh.”
Diệp Nam Tây vui vẻ nhận lời, rồi lấy ra ba mặt nạ phòng độc.
“Lúc nãy tôi ra ngoài, tìm được mấy cái mặt nạ phòng độc, thấy có thể dùng được nên mang về.”
Diệp Nam Tây đưa cho Lăng Long một cái, rồi rất bình tĩnh đối diện với đôi mắt đang cười của Sở Quân Mặc, đeo mặt nạ lên mặt anh.
Ánh mắt cô ra hiệu: Tự anh kiếm lý do đi.
Sở Quân Mặc nháy mắt với cô, tỏ ý đã hiểu.
“Ơ? Chị dâu, thứ này chị lấy từ đâu ra vậy?”
Lăng Long cầm mặt nạ phòng độc, xoay quanh Diệp Nam Tây một vòng, mặt đầy kinh ngạc.
“Chị dâu của anh ngoài năng lực băng còn có năng lực chứa đồ. Năng lực chứa đồ đó có thể cất đồ.”
Sở Quân Mặc giải thích đơn giản cho Lăng Long.
Mắt Lăng Long sáng rực: “Ồ, chị dâu, chị có hai năng lực! Giỏi quá! Đây là lần đầu em thấy cái… năng lực chứa đồ đó đấy! Ghen tị quá ~”
Diệp Nam Tây cười, không nói gì, giơ tay đeo mặt nạ phòng độc cho mình.
Ngược lại, Sở Quân Mặc bên cạnh lên tiếng: “Ghen tị gì, đây là Nam Tây nhà tôi đổi bằng mạng đấy.”
Diệp Nam Tây chấn động, mắt giấu dưới mặt nạ phòng độc lộ ra vẻ không thể tin được. Chẳng lẽ…
Cô liếc nhìn Sở Quân Mặc, không thấy vẻ gì bất thường trên mặt anh.
Rốt cuộc anh biết hay không biết?
Một lúc, đủ loại suy nghĩ hỗn độn lướt qua đầu Diệp Nam Tây.
“Đổi bằng mạng? Ý gì vậy anh!”
Lăng Long không kìm được mở to mắt, bị bốn chữ này của Sở Quân Mặc làm cho đứng hình tại chỗ.
Trong đầu Sở Quân Mặc lướt qua cảnh Diệp Nam Tây ngã trước cửa phòng, mặt bỗng lạnh đi, đôi mắt lạnh lùng lướt qua người Lăng Long.
“Thôi, đừng nói nhảm nữa, giải quyết đám người bên ngoài trước đã.”
“Rõ!”
Nhìn Sở Quân Mặc bỗng nhiên lạnh mặt, Lăng Long thấy kỳ lạ nhưng không dám hỏi thêm, vội vàng đáp lời rồi quay người dẫn đường.
Sở Quân Mặc dẫn Diệp Nam Tây đi theo sau.
Diệp Nam Tây vẫn còn đang nghĩ về chuyện lúc nãy.
“Sở Quân Mặc, sao anh lại nói năng lực của tôi là đổi bằng mạng?”
Sau một hồi suy nghĩ lung tung, cô quyết định hỏi thẳng.
“Lần có được năng lực băng đó, không phý suýt lấy mạng cô sao?”
Sở Quân Mặc nắm tay Diệp Nam Tây, nhắc đến chuyện lần trước, lòng anh vẫn còn đau và xót xa.
Diệp Nam Tây nghe vậy thở phào nhẹ nhõm. Cô cứ tưởng Sở Quân Mặc đoán được chuyện trọng sinh của cô.
Còn đang nghĩ, nếu Sở Quân Mặc thực sự đoán ra, thì cô phải giải thích thế nào.
Kết quả…
May quá.
“Anh, chị dâu, em ra ngoài dụ chúng vào. Ở đây kệ hàng dày đặc, thích hợp phục kích.”
Lên tầng hai rồi, Lăng Long quay đầu nói với hai người một câu, rồi khom lưng chui qua cửa sổ tầng hai nhảy ra ngoài.
Diệp Nam Tây và Sở Quân Mặc thì núp sau một kệ hàng, lặng lẽ chờ địch tự lọt lưới.
