Chương 77: Lại thêm một con
“Ái chà!” Long Tạ Hiên mất đà, lăn một vòng trên tuyết.
Tiểu Ly thấy hắn lăn trông rất buồn cười, cũng bắt chước lăn theo trên tuyết.
“A!! Hổ!”
Mấy người sống sót cách đó không xa hoảng hồn, lăn lê bò toài bỏ chạy.
Đám dị biến thì đứng dậy nhìn về phía này, vài tên mắt lấp lánh vẻ nhăm nhe.
Bọn chúng đều đã từng giao thủ với dị thú, và rất may mắn phát hiện ra trong đầu dị thú có tinh thạch giúp chúng mạnh lên.
Lúc này liền nảy sinh ý đồ xấu với Tiểu Ly.
Theo chúng thấy, dù Tiểu Ly là dị thú hay hổ thật, săn được nó đều có lợi.
Nếu là dị thú, thì sẽ có được tinh thạch tăng thực lực.
Nếu là hổ thật, săn về ăn một bữa thịt no nê cũng đáng.
“Hừ.”
Từ Lạc Diễn hừ lạnh một tiếng, lòng bàn tay bùng lên một ngọn lửa.
Long Tạ Hiên cũng phát hiện mấy kẻ kia có ý đồ xấu, liền thúc dị năng, lòng bàn tay xuất hiện một cột nước.
Lúc này, Trình Lâm và Lăng Long vừa về tới, lập tức nhận ra bầu không khí kỳ lạ.
Lăng Long từ khi thấy Tiểu Ly biến từ mèo thành hổ thì không còn sợ nó nữa, liền đi thẳng tới trước mặt Tiểu Ly nói: “Tiểu Ly, xem anh biểu diễn ảo thuật cho em này!”
Hắn lấy ra hai quả cầu sắt, tay ánh vàng lóe lên, cầu sắt hóa thành nước sắt, từng giọt rơi xuống tuyết.
“Tiểu Ly, thấy không?” Lăng Long vỗ nhẹ vào chân trước to khỏe của Tiểu Ly, nói: “Anh có giỏi không?”
“Meo meo~”
Giỏi! Giỏi lắm!
Tiểu Ly không hiểu ý Lăng Long, còn tưởng hắn thực sự biểu diễn ảo thuật cho mình, phấn khích vỗ bộp bộp xuống đất.
‘Bịch bịch’ hai tiếng, tuyết bị nó võ xuống một cái hố sâu hơn mét.
Trình Lâm cũng giống Từ Lạc Diễn, giơ tay ra, ngưng tụ một luồng ánh sáng chói mắt.
Mấy tên dị biến ở xa đã xác nhận từ tiếng kêu của Tiểu Ly rằng nó là dị thú.
Bốn dị biến cộng thêm một dị thú...
Mấy tên dị biến kia mắt lóe lên tia do dự, cuối cùng vẫn lặng lẽ ngồi về chỗ cũ.
Tiểu Ly có thơm đến mấy, cũng chỉ đủ cho một người trong bọn chúng tăng thực lực.
Mà bọn chúng không phải cùng một đội, không có khả năng hợp tác, đơn đấu thì không có cửa thắng.
Thấy đám dị biến xa xa đã bị chấn nhiếp, Từ Lạc Diễn và mấy người thu hồi dị năng.
“Tiểu Ly! Đại ca và chị dâu cho em ra ngoài hóng gió à?”
Long Tạ Hiên lúc này mới ngồi dậy khỏi tuyết, vui mừng hỏi một câu thừa.
Tiểu Ly gật đầu, lại dí sát vào hắn, dùng cái chân to của mìk cào cào Long Tạ Hiên.
“Meo meo meo~”
Gấu đen to xác, tụi mình đi chỗ khác chơi tí đi~
“Chờ chút,” Long Tạ Hiên hiểu ý Tiểu Ly, vội giữ chân nó lại, nói: “Để anh đi xin phép chị dâu đã.”
Long Tạ Hiên nói xong liền bò dậy khỏi tuyết, chạy một mạch tới xe phòng.
“Chị dâu, em có thể dẫn Tiểu Ly chạy quanh đây một lát không?”
Long Tạ Hiên mon men tới bên cạnh Diệp Nam Tây đang chuẩn bị bữa tối, nhỏ giọng hỏi.
“Được chứ, đi chơi đi, nhưng chỉ nửa tiếng thôi nhé, nửa tiếng nữa ăn cơm.”
Diệp Nam Tây phẩy tay, ra hiệu cho hắn mau mau dẫn Tiểu Ly đi chơi.
“Vâng!” Long Tạ Hiên hớn hở đi.
“Đại Hiên đúng là tính trẻ con.”
Diệp Nam Tây nhìn Long Tạ Hiên dẫn Tiểu Ly đi xa, lắc đầu cười.
Sở Quân Mặc ngước mắt nhìn về hướng Long Tạ Hiên và Tiểu Ly rời đi, khóe miệng hơi nhếch, rồi cúi xuống tiếp tục trông cái nồi mà Diệp Nam Tây bảo hắn trông.
Trong nồi đang nấu cháo.
“Đại ca, chị dâu!” Trình Lâm từ ngoài đi vào.
“Thế nào, trạm xăng đó còn xăng không?”
Diệp Nam Tây quay đầu hỏi Trình Lâm.
“Có,” Trình Lâm bước nhanh tới gần hai người, nhỏ giọng nói: “Lăng Long dùng năng lực của cậu ấy dò một chút, khi thu nhỏ thùng xăng lại, phát hiện bên trong thùng còn kha khá xăng.”
“Thế thì tốt quá!”
Diệp Nam Tây và Sở Quân Mặc đang ngồi trên ghế nhỏ nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười.
“Chị dâu, em có thể làm gì không?”
Trình Lâm nhìn Diệp Nam Tây đang bận rộn trước bàn, vội hỏi.
“Em bưng đĩa trứng rán và hộp đào hộp này lên bàn đi.”
Diệp Nam Tây đưa trứng rán và đào hộp đã đổ ra bát tô cho Trình Lâm.
Trình Lâm vội đưa tay đón lấy, đặt lên bàn ăn.
Diệp Nam Tây tiếp tục lấy ra năm gói thực phẩm chế biến sẵn: gà xào ớt Tứ Xuyên, gà cung bảo, bò hầm khoai tây, đậu khô hầm thịt, cá rô phi chiên.
Lần lượt hâm nóng, rồi đổ ra đĩa, Trình Lâm bưng hết lên bàn.
Diệp Nam Tây quay lại nhìn món ăn trên bàn.
Cô nghĩ đội mình toàn đàn ông ăn khỏe, liền lấy thêm hai gói lẩu quân đội Hàn Quốc, bốn hộp lẩu tự sôi, và hai thùng cocacola lớn.
“Trình Lâm, em đi tìm Đại Hiên và Tiểu Ly về đi.”
Thấy cơm sắp xong, cũng đã quá hẹn nửa tiếng, mà Long Tạ Hiên và Tiểu Ly vẫn chưa về, Diệp Nam Tây không khỏi lo lắng.
“Em đi ngay đây!”
Trình Lâm đặt đồ trên tay xuống bàn, lại kéo lò sưởi lại gần món ăn, rồi quay người mở cửa xe, gọi Lăng Long cùng đi tìm Long Tạ Hiên và Tiểu Ly.
Chưa kịp bước ra khỏi phạm vi xe, Tiểu Ly và Long Tạ Hiên đã về.
Tiểu Ly ngẩng cao đầu, bước nhẹ nhàng, tâm trạng rất tốt.
Long Tạ Hiên thì mặt đầy kích động, còn mang chút không dám tin.
Mà sau lưng hai người còn đi theo một con vật khổng lồ, một con hổ trắng.
Trình Lâm: !!!
Lăng Long: ???
Cái gì thế này?
Long Tạ Hiên thấy hai người, trái tim kích động không kìm nén nổi nữa.
“Trình Lâm, mau đi gọi chị dâu và đại ca ra đây, Tiểu Ly nhà ta tự kiếm được vợ rồi!”
Hắn hét lớn với hai người.
Từ Lạc Diễn đang ngồi thêm củi bên đống lửa ‘vụt’ đứng dậy: “Gì cơ cơ? Tiểu Ly tự kiếm được vợ á?”
Sở Quân Mặc và Diệp Nam Tây trong xe cũng nghe thấy tiếng Long Tạ Hiên, hai người nhìn nhau, đều mơ hồ.
“Ra ngoài xem thử.”
Sở Quân Mặc tắt bếp, cùng Diệp Nam Tây đi ra ngoài.
