Chương 43: Uy lực của Thi Vương, đãi ngộ cao nhất!
Thẩm Vân quan sát khách sạn lộng lẫy, lên tiếng:
“Ở trọ, tìm phòng yên tĩnh.”
“Vâng thưa ngài, mời ngài theo tôi ra quầy làm thủ tục.” Cô gái đón tiếp mỉm cười dẫn đường.
Tại quầy.
Thẩm Vân đưa giấy tờ tùy thân cho nhân viên, nhưng đối phương chỉ nhìn rồi đẩy lại, vẻ mặt ái ngại:
“Thưa ngài, chắc ngài vừa đến Lạc Thành hôm nay? Hướng dẫn viên không nói với ngài cần làm giấy tạm trú Lạc Thành sao?”
“Giấy tạm trú?” Thẩm Vân cau mày.
Cô lễ tân mỉm cười giải thích:
“Vâng thưa ngài, đây là văn bản Lạc Thành mới ban hành sau khi đảo Nhật bị diệt tuần trước. Cộng thêm hôm nay vùng ven biển bùng phát thú triều, cũng để tránh tình trạng quá tải dân số ở Lạc Thành.”
Thẩm Vân không ngờ lại có chuyện này.
Nhưng theo tình hình Hải Thành sụp đổ, cộng với dân cư các thành phố ven biển đổ vào nội địa, việc thiết lập hạn ngạch dân số quả thực cần thiết.
Nhưng anh có rảnh đâu mà đi làm giấy tạm trú?
Thẩm Vân trực tiếp lấy thẻ ngân hàng của mình, đặt lên quầy:
“Trong này có 20 tỷ, bảo quản lý giúp tôi làm một cái, mật khẩu sáu số sáu.”
‘20 tỷ?!!’
Cô lễ tân và cô đón tiếp run lên, kinh ngạc tột độ!
Không ngờ chàng trai đẹp trai ăn mặc bình thường này lại có 20 tỷ?!
Không ai dám nghi ngờ!
Anh dám lấy ra và còn tiết lộ mật khẩu, đương nhiên là có tự tin.
Tuy làm giấy tờ phải có mặt và phải đợi một tuần.
Nhưng ban quản lý khách sạn sao chắc chắn có quan hệ!
Thời buổi này tiền mất giá thật.
Nhưng chưa đến mức ai cũng coi thường 20 tỷ!
Nghĩ thông suốt, cô lễ tân cầm thẻ ngân hàng, giọng kính cẩn:
“Thưa ngài, xin ngài chờ một chút, tôi liên lạc với quản lý ngay.”
Cô lễ tân cầm điện thoại nhưng chưa gọi, trước tiên kiểm tra số dư trong thẻ của Thẩm Vân.
Quét thấy một dãy số không dài, cô mới gọi số máy quản lý.
Tin là một chuyện, nhưng cũng phải tránh bị hố chứ?
Không ngoài dự đoán của cô lễ tân, quản lý bảo cô cho khách nhận phòng trước.
‘Nghe giọng lão Chu có vẻ phấn khích, may mà mình tinh ý…’ Cô lễ tân đặt điện thoại xuống, thầm mừng.
Một lát sau.
Thấy Thẩm Vân nhận thẻ phòng, nụ cười của cô gái đón tiếp càng rạng rỡ:
“Thưa ngài, tôi dẫn ngài đi.”
Hai người vừa quay lưng, thì thấy từ thang máy không xa có một nhóm người bước ra.
Người dẫn đầu chính là tổng giám đốc của khách sạn Tinh Hoàng này, Chu Văn, cùng một đám quản lý.
“Tổng giám đốc!”
“Chào tổng giám đốc!!”
Một đám nhân viên lên tiếng chào hỏi, đồng thời thầm kinh ngạc nhìn Thẩm Vân.
Phải biết rằng có thể mở khách sạn lớn như vậy ở Lạc Thành, Chu Văn có bối cảnh không đơn giản!
Người trẻ này vừa đến Lạc Thành đã khiến Chu Văn đích thân tiếp đón, lai lịch không nhỏ!
Chu Văn gật đầu với mọi người, nhanh chóng bước đến trước mặt Thẩm Vân, mặt đầy ý cười:
“Ha ha, Thẩm tiên sinh đại giá quang lâm, thực sự khiến khách sạn của tôi vinh hạnh quá!”
Với mấy lời xã giao này, Thẩm Vân chẳng hứng thú chút nào, vẻ mặt lạnh nhạt.
Chu Văn thấy vậy cũng không nói nhiều, vội lấy từ trong túi ra một tấm thẻ kim cương đưa cho anh:
“Đây là phòng Thiên Tự ở tầng thượng, có thể ngắm phong cảnh ngoài thành, ngài muốn ở bao lâu cũng được! Phí do khách sạn chi!”
Đối với loại cường giả này, vị trí địa lý là một trong những chỉ số sinh tồn.
Khách sạn Tinh Hoàng cao hơn 300 mét, cộng với ống nhòm cường lực cạnh cửa sổ kính, đủ để quan sát tình hình bên ngoài tường thành.
Phải nói, Chu Văn chiều ý người ta rất đúng chỗ.
Nhưng những người xung quanh lại bị sự nhiệt tình của Chu Văn làm cho kinh ngạc!
Ngay cả các quản lý bên cạnh Chu Văn cũng kinh ngạc quan sát Thẩm Vân.
Phòng Thiên Tự?!
Đây là phòng dành cho giới quyền quý đỉnh cao Lạc Thành mới được ở!
Một ngày phí là hai triệu!
Lại còn miễn phí cho anh ở bao lâu cũng được sao?!
Nhưng Thẩm Vân không cần loại nhân tình này.
“Có lòng rồi, tôi ở đâu cũng như nhau.”
“Ha ha, vậy được! Thẩm tiên sinh nếu có nhu cầu gì, cứ dặn dò!” Chu Văn cười tiễn anh lên thang máy.
Nhìn cánh cửa thang máy đóng lại, quản lý bộ phận bên cạnh Chu Văn cười nói:
“Tổng giám đốc, ông cho chúng tôi mở rộng tầm mắt, ít nhất cũng phải nói thân phận của người bạn này chứ?”
“Đúng đó tổng giám đốc, có thể khiến ông đích thân tiếp kiến, chắc là con cháu đại gia tộc tỉnh ngoài?”
Chu Văn hít sâu một hơi, nhìn mọi người lắc đầu cười:
“Các người may mắn giữ được mạng đấy, anh ta chính là Thi Vương Giang Nam trong ngày tận thế!”
“Suỵt!!!”
“Chết mẹ! Tôi đã nói sao trông quen mắt! Thì ra là hung nhân này!!”
“Anh… anh ta là Thi Vương?!”
Mọi người nghe mà trợn mắt há mồm!
Tuy Thẩm Vân có thành tích giết 2,3 triệu người, nhưng phần lớn là người sống sót dị giới.
Không liên quan đến mình, có thể nhớ đại khái diện mạo Thẩm Vân không nhiều.
Giờ gặp mặt trực tiếp, không bị tên đồ tể này xử đẹp, quả thực đáng mừng!
Chu Văn cũng nghe quản lý bộ phận là lão Chu báo cáo, mới vội xuống lầu.
Lão Chu trong đám người thở phào nhẹ nhõm:
“May mà khách sạn chúng ta có người ở sân bay, hôm nay xảy ra một chuyện chính có mặt Thi Vương, tôi nhận được tin thì nghe lễ tân báo cáo, mới thông báo cho tổng giám đốc xuống!”
Là khách sạn đẳng cấp cao nhất ngoại thành, cộng với bối cảnh hùng mạnh.
Thông thường những nhân vật đến Lạc Thành đều sẽ đặt chân tại Tinh Hoàng trước.
Nghỉ ngơi một hồi rồi mới vào nội thành hoặc đi nơi khác.
Hôm nay họ hoàn toàn may mắn.
Không thì ở đây đắc tội với một tên đồ tể có dị năng di chuyển, hậu quả khôn lường!
Chu Văn cười vỗ vai lão Chu:
“Lão Chu và lễ tân, cùng cô đón tiếp kia đều được thưởng! Nên thăng chức thì thăng, nên phát thưởng thì phát!”
“Sống sót là tốt rồi.” Lão Chu lắc đầu cười, rồi cau mày nói nhỏ:
“Tổng giám đốc, có vẻ Thi Vương không định ở lâu Lạc Thành.”
Là tòa nhà cao nhất ngoại thành, vị trí địa lý của Tinh Hoàng cực tốt, lại có thể thấy tình hình ngoài thành.
Giá trị phòng Thiên Tự, theo dòng người ven biển kéo đến, chắc chắn sẽ tăng vọt!
Nhưng Thẩm Vân trực tiếp từ chối điều kiện ưu đãi như vậy, rõ ràng không có ý ở lại.
“Loại cường giả này đều có mục đích, chúng ta mở khách sạn thì không cần quản.” Chu Văn không nói thêm, nhìn mọi người dặn dò:
“Nâng dịch vụ phòng của anh ta lên cấp độ Thiên Tự! Nhớ đừng để ai quấy rầy, tiền cứ trừ như thường.”
Chỉ qua một lần gặp mặt ngắn ngủi, Chu Văn đã biết Thẩm Vân không phải loại người thích nhận nhân tình.
Nhưng đối phương dù sao cũng là Thi Vương, hung danh hiển hách!
Đẳng cấp dịch vụ nên có không thể thiếu, đó là vấn đề thái độ.
“Vâng, tổng giám đốc!”
“Yên tâm! Tôi đi sắp xếp ngay…”
…
Vào phòng, Thẩm Vân xác nhận trong phòng không có camera, tắm xong nằm trên ghế sofa cạnh cửa sổ kính, mắt lạnh lùng nhìn cảnh bên ngoài.
Mặt trời đã lặn.
Đèn đường thành phố sáng trưng, vô số xe tải vận chuyển vật chất lên đầu tường, sẵn sàng nghênh đón thú triều bất cứ lúc nào!
Nhưng hai bức tường thành như hai cái lồng khổng lồ, giam hai nhóm người trong thành.
“Theo kích thước con bạch tuộc khổng lồ kia, tường thành trăm mét trừ khi có vũ khí đặc chế, không thì nó bò vào là thành xong…” Thẩm Vân lẩm bẩm.
Có lẽ người xây tường thành cũng không ngờ.
Dị chủng bạch tuộc xuất hiện ở Anh Tung Của và Hải Thành, có thể dài đến mấy trăm mét!
Loại tường này có hiệu quả kỳ diệu trong việc chống lại sinh vật xác sống.
Nhưng đối mặt với bạch tuộc khổng lồ, cần có vũ khí hỗ trợ.
Nghĩ đến bạch tuộc khổng lồ, Thẩm Vân lấy điện thoại xem thông tin trên mạng.
Chủ đề nóng hiện tại không nghi ngờ gì là các thành phố ven biển.
【Điểm nóng hôm nay: Dị chủng biển cả xâm nhập các thành phố ven biển các nước qua lòng đất, hiện tại Tung Của có 42 thành phố ven biển sụp đổ, Hàn: các thành phố ven biển toàn bộ sụp đổ…】
“Thì ra là dị chủng đổ bộ toàn cầu!” Thẩm Vân hai mắt ngưng lại.
