Chương 2: Bán nhà mua nhà, cải tạo pháo đài
Tận thế bắt đầu từ một cơn mưa. Ban đầu chỉ là mưa to bình thường, nhưng sau đó là cuồng phong, mưa đá, mưa axit. Thời tiết khắc nghiệt khiến các chức năng xã hội gần như tê liệt.
Tiếp đó, nhiệt độ giảm mạnh, thậm chí xuống tới âm 50 độ C.
Không có tuyết rơi, đóng băng trực tiếp!
Rất nhiều người chết cóng trong thời tiết khắc nghiệt.
Xác chết còn chưa kịp dọn dẹp, nhiệt độ lại đột ngột tăng lên 42 độ C. Thành phố ngập trong mùi thối rữa, virus cũng nhanh chóng lây lan trong những người còn sống.
Chưa đầy một tháng, các loài vật đã bắt đầu biến dị.
Đồ ăn ngày càng khan hiếm, về sau mỗi hai ngày mới được một chiếc bánh quy nén.
Điều An Noãn muốn làm nhất lúc này chính là ăn.
Ăn một cách điên cuồng!
An Noãn gọi điện cho khách sạn quen thuộc mà cô thường đến.
Cô gọi 10 phần thịt kho tàu, 10 phần sườn non chua ngọt, 10 phần vịt quay bánh kẹp, 10 phần sườn cừu, 300 phần tôm rim dầu, 300 phần tôm hấp, 500 phần tôm viên, 500 phần xiên nướng gồm thịt cừu, gân bò, mỡ bò, tôm.
300 phần rau nướng gồm hẹ, cà tím, đậu phụ thối, 200 phần nấm kim châm, dưa chuột, ớt.
Nghêu xào, mì căn nướng, bánh chiên giòn, xúc xích nướng, móng giò nướng, ba ba hầm gân bò, lẩu cua cay...
Lẩu gà giả cầy, lẩu xiên que, cá nướng dưa chua...
Phở xào, mì xào, phở bò, bánh bao súp, bánh bao hấp, bánh mì nướng lớn...
An Noãn gọi 100 phần mỗi loại, sau đó còn gọi thêm 100 ly trà sữa.
Cô quyết định ngày nào cũng gọi đồ ăn mang về, trữ tất cả những món mình thích vào không gian.
An Noãn đói quá.
Là cái đói trong tâm hồn.
Tận thế tám năm trời, gần như chưa từng có một bữa no!
Cô chỉ muốn cảm nhận cái cảm giác ăn rồi nôn, nôn rồi lại ăn.
An Noãn không ngờ đơn hàng khổng lồ như vậy lại khiến ông chủ và các shipper bối rối hoàn toàn.
Toàn bộ khu vực, đồ ăn mang về đều bị cô bao trọn. Các shipper đổ xô về nhà An Noãn, ngay cả shipper ở khu vực khác cũng được điều động đến hỗ trợ.
Gián tiếp khiến người khác không có gì ăn.
Cũng có không ít cửa hàng sắp phá sản nhờ đó mà hồi sinh, coi cô như ông bà mà phụng thờ.
An Noãn nôn hai lần, thật sự không ăn nổi nữa.
Cô quyết định làm chút việc chính đáng.
An Noãn tính toán tài sản cố định của mình, đầu tiên là mấy chiếc túi xách hàng hiệu.
Đồ bỏ đi! Ngoài việc làm đẹp ra thì chẳng làm được gì. Bán hết để có 200 nghìn tệ tiền tiêu vặt.
Tiếp theo là ba chiếc siêu xe phiên bản giới hạn.
Đồ bỏ đi trong đống đồ bỏ đi!
Gầm quá thấp, chỉ có tốc độ, không chịu được va đập.
Vài con zombie lao tới là lật ngay.
An Noãn tiện thể đăng bán trên hội yêu xe, trước hết đổi một chiếc G-Class để chạy địa hình, sau đó bù thêm 2 triệu tệ để mua một chiếc Cadillac Escalade.
Cân nhắc đến vấn đề địa hình, xe địa hình hoang dã cũng không thể thiếu, cô quyết định mua một chiếc Wrangler.
Xe off-road dùng để đi đường đã xong, An Noãn tính đến vấn đề sinh hoạt ngoài trời, bỏ ra 800 nghìn tệ mua một chiếc xe RV đa năng dã ngoại.
"Meo~"
Quyển Tử nhảy tới cào cào điện thoại của cô.
Màn hình chuyển đến trang xe máy điện.
An Noãn bế nó lên hôn một cái!
"Đúng nhỉ, cũng có lúc không dùng được xe lớn, bé cưng thật thông minh!"
An Noãn không muốn sạc điện, bèn đặt một trăm chiếc xe máy điện.
Vấn đề đi lại đã xong, tiếp theo là vấn đề chỗ ở.
Chung cư chắc chắn không được, loại cửa gỗ đó thì đừng nói zombie, ngay cả chó biến dị cũng không cản nổi.
Cô quyết định treo biển bán, đưa ra mức giá bằng một nửa giá thị trường, chưa đầy hai giờ đã bán hết.
Biệt thự cũng không an toàn, An Đông và Mặc Thư quá quen thuộc nơi này, lại nằm ở trung tâm thành phố, khó tránh bị để mắt tới.
An Noãn quyết định bán rẻ biệt thự, nhanh chóng mua một căn biệt thự ở ngoại ô.
Sân rộng 100 mét vuông, nhà rộng 200 mét vuông, trên mặt đất có ba tầng, dưới lòng đất có hai tầng, tổng cộng năm tầng.
Vì vị trí và quảng bá đều kém, giá lại cao, tỷ lệ người ở cực thấp, giống như thành phố ma vậy.
Giá giảm xuống 3 triệu tệ một căn vẫn không ai mua.
An Noãn mua thẳng năm căn, bao quanh nơi mình ở, ngăn người ngoài đến gần.
An Noãn dùng một ngày để thiết kế bản vẽ.
Trước tiên, gia cố bên ngoài tường bằng thép chống đạn, sau đó lát gạch mờ nhám, tất cả gạch đều được xử lý bằng lớp phủ đặc biệt.
Chống mài mòn, chống cháy, chống axit.
Như vậy, mưa axit và rìu cưa đều không uy hiếp được nhà cô nữa!
Tiếp theo là cửa sổ, An Noãn nhờ quan hệ bạn bè, trả 30 triệu tệ để mua loại kính chống đạn cao cấp nhất, thay toàn bộ cửa sổ trong nhà.
Ngay cả khung cửa sổ cũng được hàn chết bằng thép két sắt.
Cửa chính còn dùng vật liệu của két sắt ngân hàng, chỉ cần cô không mở cửa, ngay cả một con muỗi cũng không bay vào được!
Phần bảo vệ phía trên đã xong, hai tầng hầm cũng không thể bỏ trống.
Tầng hầm thứ nhất ngăn một nửa làm kho lạnh, bên dưới kho lạnh làm cửa ẩn, bên dưới nữa làm một phòng suite.
Bên trong có tủ lạnh, TV, máy giặt đầy đủ, giống như một căn nhà nhỏ.
Căn nhà nhỏ còn có ba cửa ẩn thông ra bên ngoài.
Người ta thường nói thỏ khôn có ba hang, lỡ pháo đài vẫn bị công phá, cô còn có chỗ ẩn náu, có thể chạy thoát.
Toàn bộ hệ thống lọc không khí và hệ thống điều hòa nhiệt độ của ngôi nhà đều sử dụng công nghệ tốt nhất, tiên tiến nhất, đảm bảo cô có thể sống trong đó 100 năm cũng không bị ngạt.
Môi trường ngôi nhà đã cải tạo xong, vấn đề điện năng cũng đã giải quyết.
Sau khi thiết kế xong, cô gửi bản vẽ và tiền đặt cọc cho một đội ngũ ở Đức.
Vì yêu cầu họ đến gấp và hoàn thành trong vòng một tháng, cô đưa ra 10 triệu tệ tiền đặt cọc, sau khi hoàn thành sẽ trả thêm 20 triệu tệ phí.
Đội thiết kế lập tức lên đường sang Tung Của trong đêm.
Đúng là có tiền mua tiên cũng được!
Sở dĩ An Noãn mời đội ngũ thiết kế nước ngoài là vì tận thế bùng nổ, giao thông đình trệ.
Cô không tin họ sẽ bay từ nước ngoài tới để cướp nhà cô!
Vấn đề cải tạo ngôi nhà đã xong, tiếp theo là vấn đề năng lượng.
Đầu tiên là điện năng.
Một tuần sau khi thảm họa xảy ra, hệ thống điện là thứ đầu tiên gặp sự cố.
Không có điện, không có sưởi ấm và điều hòa. Thời tiết đóng băng có thể không chết, nhưng thời tiết nhiệt độ cao thì chắc chắn sẽ chết!
An Noãn mua 10 máy phát điện diesel, 20 bộ pin lithium dung lượng cao.
Cô dỡ bỏ toàn bộ cây cỏ trên mái nhà, thay bằng tấm pin năng lượng mặt trời, đồng thời làm thêm một mái che dạng vòm có thể co giãn.
Thời tiết đóng băng dùng máy phát điện diesel, thời tiết nhiệt độ cao dùng tấm pin mặt trời để lấy điện.
Bình thường khi cần ẩn nấp, cô kéo mái che ra, tạo thành một mái nhà vòm tự nhiên, ngay cả khi có người dùng drone cũng khó phát hiện ra tình hình thực tế của nhà cô.
Sau khi giải quyết xong vấn đề điện năng, An Noãn vẫn không yên tâm, đặc biệt mua thêm bếp sưởi không khói, đổi giường thành giường đất sưởi ấm.
Phần đơn hàng này đều giải quyết qua điện thoại và mạng, sau đó An Noãn phải dùng quan hệ để kiếm dầu.
"Alo, anh Siêu à, ông anh là lãnh đạo cấp cao đúng không? Giúp em mua 10.000 tấn xăng 98 nhé! Giao đến biệt thự cũ của em, trả 400 một tấn!"
"Alo, chị Trần, chồng chị bán dầu diesel giá bao nhiêu bây giờ? Em mua 150, 10.000 tấn nhé."
"Chú Triệu, chú đang quản lý một trạm xăng đúng không? Cho cháu 10.000 tấn nhé. Năm ngày á? Được được, cháu sẽ không phụ lòng chú Triệu đâu!"
An Noãn đưa ra mức giá cao hơn một chút so với giá thị trường, đây không phải là ngốc, mà là khôn ngoan.
