Chương 57: Khói Đen khác lạ
An Noãn vừa bước vào nhà, Trần Văn Tĩnh đã cầm laser blade, sát khí đằng đằng.
Laser blade trong tay hắn kéo dài ra một mét, sát thương lớn hơn, phạm vi rộng hơn.
Vũ khí thông minh có thể thích ứng với người sử dụng, đúng là rất hợp với hắn.
“Đại ca, để tôi giết hai con đàn bà đó đi, chúng chẳng phải thứ tốt lành gì, giữ lại chỉ là họa!”
Những lời khó nghe đó đều lọt vào tai Trần Văn Tĩnh.
Kể từ ngày lão thái bà lừa hắn và em gái ra ngoài, đuổi ra giữa trời tuyết.
Trong một phạm vi nhất định, lời hay chưa chắc đã nghe được.
Nhưng những lời đầy ác ý, chắc chắn sẽ truyền vào tai hắn.
Trần Văn Tĩnh hai mắt đỏ ngầu, hận không thể băm vằm hai người phụ nữ kia thành tám mảnh.
An Noãn cười: “Văn Tĩnh, cậu bây giờ có chút giống nam phụ hắc hóa rồi đấy.”
“Đại ca!”
“Bây giờ chưa phải lúc. Bọn họ không có động tĩnh thì thôi, nếu có động tĩnh…”
Đôi mắt sao của An Noãn lóe lên hàn quang.
Mọi người cũng hiểu ý.
Không động thì thôi, đã động thì giết không tha!
Trần Văn Tĩnh cầu mong bọn họ tốt nhất là có động tĩnh.
Sau khi rèn luyện thường ngày, An Noãn liền dẫn Tiểu Long chơi trò chơi.
Nhóc con đúng là rất có năng lực, không chỉ một quyền đập vỡ lọ hoa kim loại, mà còn dùng tay không bẻ cong đồ trang trí bằng đồng nguyên chất của cô.
Mọi người lo lắng nếu cứ tiếp tục như vậy, biệt thự sớm muộn gì cũng bị nhóc con phá hủy.
An Noãn cùng Hải Trường Phong đã đặt ra một trò chơi nhỏ để khống chế sức mạnh cho Tiểu Long, hy vọng dạy cô bé khống chế sức mạnh quái vật của mình.
Mỗi lần luyện tập thành công, bọn họ sẽ thưởng cho cô bé một chút đồ ăn vặt và đồ chơi.
Tiểu Long chỉ mất một ngày đã nhận được năm thanh sô cô la và một con gấu bông.
Nhận được phần thưởng, cô bé mệt mỏi ngủ thiếp đi.
An Noãn đắp chăn mỏng lên người cô bé.
“Nhóc con này sức lực thật dồi dào. Lát nữa ăn cơm nếu nó vẫn chưa tỉnh thì cứ để nó ngủ, chúng ta hâm một phần trên bàn hâm nóng, đợi nó tỉnh dậy rồi ăn.”
“Đại ca, cậu không cần phải lo cho Tiểu Long vậy đâu, bỏ một bữa cũng chết đói được à?”
“Người lớn ăn hai bữa một ngày là được, trẻ con thì phải ăn đúng giờ mới mau lớn.”
Vì sức khỏe của Tiểu Long, An Noãn đặc biệt tính toán tỉ lệ rau củ và protein.
Cơm chiên cà rốt, cháo trứng, đều được đổ vào khuôn hình thỏ và mèo.
Thịt nướng cũng không cho quá nhiều gia vị, khẩu vị làm đơn giản hơn một chút.
Bình thường nấu ăn mất một tiếng, hôm nay vì nhóc con, An Noãn đã tốn gần hai tiếng đồng hồ.
Thường Khải Đồng không biết nấu ăn, càng không biết làm đồ ăn cho trẻ con, cậu chỉ có thể đứng nhìn.
Nhưng cậu rất thông minh, cẩn thận ghi nhớ từng bước nấu ăn của An Noãn và Lạc Lạc vào trong đầu.
Lúc đầu Thường Khải Đồng làm đĩa hoa quả chỉ biết gọt vỏ, bây giờ cũng có thể làm ra những đĩa hoa quả đẹp mắt như ở khách sạn.
Lạc Lạc nướng mấy chiếc bánh nướng nhỏ, vừa mới ra lò, liền dùng đủ loại kem và sô cô la trang trí, rắc vụn kẹo lên trên, ngửi thôi đã thấy thơm ngọt.
“Mọi người nếm thử bánh nhỏ tớ làm đi, xem có quá ngọt không?”
Mấy người đàn ông chia nhau một chiếc bánh nướng nhỏ, ăn rất vui vẻ.
Trần Văn Tĩnh tấm tắc khen ngợi: “Ngon thật! Giống như bánh ở ngoài tiệm bán vậy.”
“Chị Lạc Lạc trước đây có phải mở tiệm bánh ngọt không? Giỏi thật đấy.”
“Lạc tổng là người biết ăn là biết làm.”
Hải Trường Phong lén lút đưa tay về phía đĩa bánh, mấy sợi dây leo mảnh dài quấn lấy cổ tay anh ta.
Lạc Lạc quay lại cười: “Anh làm người lớn mà còn dẫn đầu ăn vụng thì không được đâu nhé!”
“He he, tôi cần bổ sung năng lượng mà, ăn nhiều một chút tốt cho sức khỏe!”
“Cẩn thận ăn thành mập đấy!”
Hải Trường Phong cười ngọt lịm, trên mặt còn lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông, lén lút dùng tay còn lại vòng ra sau, lại lấy thêm một chiếc bánh nướng nhỏ.
Mọi người cùng nhau ăn cơm, An Noãn lên kế hoạch cho chuyến ra ngoài ngày mai.
Thường Khải Đồng nghe nói người ra ngoài chỉ có An Noãn và Lạc Lạc, liền phản đối kịch liệt.
“Tại sao không dẫn em đi? Hai chị em gái không an toàn đâu.”
An Noãn và Lạc Lạc đều bật cười.
Hai cô gái bọn họ, còn mạnh hơn đa số đàn ông đấy!
“Tiểu Noãn đã lên tam giai rồi, cậu còn lo cô ấy bị người ta làm bị thương à?”
“Nhưng lỡ như có chuyện gì thì sao? Em đi theo chẳng phải sẽ an toàn hơn sao?”
Thường Khải Đồng có chút ấm ức.
Có phải cậu làm gì chưa tốt, nên chị Noãn mới không yên tâm dẫn cậu ra ngoài?
Xong rồi, mũi cay cay, muốn khóc thì phải làm sao?
Thường Khải Đồng đang cố nhịn.
An Noãn nói: “Lần này bọn chị không phải đi lấy tinh thể, tìm được người là sẽ về ngay, không ham chiến đấu.”
“Nhưng lỡ như…”
“Em à, Tử Tinh dẫn theo hai ba chục người ở đối diện, anh Hải của em không giỏi chiến đấu, Tiểu Long còn nhỏ, chỉ có anh Văn Tĩnh là có thể giúp em. Lỡ như bọn họ nổi lòng tham thì sao?”
Thường Khải Đồng thực ra biết năng lực của Hải Trường Phong, tuy là một “bình sữa độc” nhưng nếu thật sự động thủ, tuyệt đối sẽ không nương tay.
Anh ấy vẫn rất lợi hại!
Trần Văn Tĩnh cũng rất lợi hại, là người có song dị năng, không cần cậu phải lo lắng.
Chỉ có Tiểu Long là có vấn đề.
Dù cô bé có sức mạnh quái vật, thì vẫn chỉ là một đứa trẻ, yếu ớt hơn bất kỳ ai trong số họ.
“Em à, thây ma và quái vật đều không đáng sợ, lòng người mới là thứ đáng sợ nhất. Em ở nhà bảo vệ bọn họ, chị dẫn Quyển Tử đi, đi nhanh về nhanh.”
An Noãn đã nói vậy, Thường Khải Đồng cũng không dám có ý kiến gì.
Chỉ là vẻ mặt ấm ức quá rõ ràng, khiến Lạc Lạc không nhịn được mà buồn cười.
Rõ ràng là người có năng lực mạnh mẽ, bây giờ lại giống như một đứa trẻ bị mẹ mắng.
Mọi người ăn cơm xong, Lạc Lạc bắt đầu hack vệ tinh, khảo sát địa hình trong thành phố để chọn ra con đường an toàn nhất.
Nhưng hack vệ tinh không dễ như hack mạng, Lạc Lạc loay hoay hơn hai tiếng đồng hồ, cứ đến hai cửa ải cuối cùng thì bị bật ra.
Cô thử mấy lần đều không thành công, lần cuối cùng cô nín thở thử lần cuối, máy tính của cô bỗng hiện ra một loạt mã code, nhanh chóng cài lại hệ thống, sửa lại những gì cô viết.
Nhập khóa bí mật để xác thực, kết nối với thiết bị đầu cuối, thành công!
“Cứ, cứ như vậy mà thành công?”
[Tiểu mỹ nữ, tôi đã giúp cô kết nối rồi, còn lại dùng thế nào thì tùy cô]
“Khói Đen? Là anh!”
An Noãn nghe thấy tên Khói Đen, cũng tò mò lại gần xem máy tính.
[Tiểu mỹ nữ kỹ thuật cũng khá đấy, hiếm thấy hacker nữ nào lợi hại như cô]
“Khói Đen, anh đang mỉa mai tôi đấy à?”
[Sao có thể chứ, tôi thật lòng khâm phục, từng tế bào đều là thật!]
“Hôm nay anh ăn mấy cân dầu rồi? Nói năng cứ bóng bẩy thế.”
[Xin lỗi, đã lâu rồi không được ăn đồ bình thường! Tôi chọn giúp cô một con đường nhé, con đường này thế nào?]
Giữa hai điểm, đường thẳng là ngắn nhất, vậy mà Khói Đen lại đánh dấu một con đường quanh co khúc khuỷu.
Nhưng nhìn từ hình ảnh vệ tinh, những con đường xung quanh đều có những mảng tối với mức độ khác nhau.
An Noãn: “Nhìn phần bóng tối kia thì có lẽ là biến dị thể, chắc là đang trốn dưới lòng đất.”
“Còn những chấm đỏ này là thây ma đúng không? Vệ tinh này có thể phát hiện thây ma! Khó trách bọn họ luôn có thể phán đoán trước.”
“Công nghệ này thật lợi hại, không biết là do ai nghiên cứu ra.”
Lạc Lạc gật đầu: “Tớ cũng rất tò mò, nhưng bây giờ tớ còn tò mò một chuyện nữa. Tiểu Noãn, cậu có thấy hôm nay Khói Đen nói chuyện có gì đó là lạ không?”
