Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Bắt Đầu Tích Trữ 10 Tỷ Vật Tư > Chương 64

Chương 64

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 64 có bản audio.

Chương 64: Người đàn ông có biệt danh Kim Cương

 

“Chị ơi, chị vẫn nên cẩn thận một chút, bọn họ…”

 

Thằng bé ngập ngừng, đôi mắt long lanh nước.

 

Cứ như chưa nói gì, nhưng lại như đã nói tất cả.

 

Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé, vũ lực chi phối tất cả.

 

Kẻ hung hãn, kẻ có vũ khí, kẻ đó có quyền lên tiếng.

 

Những người đó trông chẳng dễ chịu gì, chắc chắn sẽ không cho thằng bé kia sắc mặt tốt.

 

Hải Trường Phong xoa đầu nó, nhét một cái túi nhỏ vào tay nó.

 

“Cầm lấy đi, mau quay lại chỗ đồng bọn của cháu mà ở, gặp chuyện gì cũng phải động não nhiều một chút, tự bảo vệ mình.”

 

Hải Trường Phong đóng cửa kính xe lại, từ từ lái về phía trước.

 

Thường Khải Đồng qua gương chiếu hậu thấy thằng bé vẫn còn nhìn xe bọn họ, hình như đang khóc.

 

Nhưng ngay sau đó nó lau nước mắt, ôm cái túi nhỏ đi tìm đồng bọn.

 

Cậu lại một lần nữa cảm thấy may mắn vì được chị Noãn nhặt về, nếu không thì kết cục của cậu còn chẳng bằng thằng bé này.

 

“Tôi tưởng anh sẽ mở lời, bảo tôi cho nó lên xe.”

 

“An Noãn tổng, cô không thấy à, xung quanh chiếc xe buýt trường còn cả một đám con nít đang trốn à? Chắc là trường tổ chức đi dã ngoại gì đó, không ngờ lại gặp chuyện. Nếu chúng ta mở cửa cho một đứa lên xe, thì đám còn lại sẽ kéo đến vây quanh, lúc đó chúng ta biết làm sao? Không lẽ lại mang hết về nuôi?”

 

Hải Trường Phong cũng là người đã từng thấy nhiều cảnh lừa lọc giữa người lớn, tâm lý rất vững.

 

Đã đến thời mạt thế rồi, ai còn hơi sức mà lo cho sự sống chết của người khác, giữ được người của mình trước đã là quan trọng nhất.

 

Lam Mật cũng nói: “Thật ra bọn chúng có thể sống đến bây giờ, dựa vào bản thân thì không thể nào, chắc chắn đã dựa vào một đội ngũ nào đó. Nếu chúng ta nhận bọn chúng, ngược lại sẽ gây mâu thuẫn.”

 

Hải Trường Phong thấu đáo là điều dễ hiểu, nhưng mọi người không ngờ Lam Mật cũng có suy nghĩ chín chắn như vậy.

 

An Noãn trước đó còn lo cô ấy có lòng vị tha quá mức, giờ thì yên tâm rồi.

 

Hải Trường Phong chọn một chỗ cạnh đống phế tích, Thường Khải Đồng lén chống một tấm kim loại bên trong để giữ cho đống phế tích khỏi sập, tránh đá rơi trúng xe.

 

An Noãn và Hải Trường Phong vừa xuống xe, thì có mấy người tiến lại gần.

 

[Vợ chồng son à? Gan to thật, dám dẫn cả một xe thanh niên đi dạo, muốn chết à?]

 

[Thừa dịp người khác chưa để ý, cướp đồ của bọn chúng trước đã.]

 

[Nhìn cũng ưa nhìn, nếu biết điều thì cũng không đến nỗi phải giết.]

 

Trần Văn Tĩnh đưa cho mọi người một ánh mắt u ám.

 

Thường Khải Đồng gật đầu, cầm một chai nước ra, trước mặt bọn chúng vặn nắp uống hai ngụm.

 

Nước khoáng sạch bây giờ đã quý lắm rồi, là thứ mà đội nào cũng tranh giành.

 

Ba người kia thấy vậy, lập tức lộ rõ bản chất.

 

“Đưa đây!”

 

Cả ba đồng thanh, nhưng nhìn nhau, chẳng ai động thủ trước.

 

Bọn chúng ở đây mấy ngày rồi, biết rõ thân phận và phe phái của đối phương, không dám manh động.

 

Nhưng trước mắt có nước khoáng, không cướp thì phí quá!

 

Ba người nhanh chóng trao đổi ánh mắt, đạt thành thỏa thuận.

 

Cướp trước đã, tính sau!

 

“Nhóc con, biết điều thì ngoan ngoãn đưa nước đây, bọn ta sẽ để ngươi đi. Bằng không…”

 

“Bằng không thì sao? Giết tôi à? Chỉ bằng tụi mày?”

 

Thường Khải Đồng lạnh lùng nhìn bọn chúng với ánh mắt khinh bỉ, còn lấy thêm một chai nước cho An Noãn.

 

An Noãn bất lực.

 

Biết rõ làm vậy sẽ khiến người khác dòm ngó, vậy mà Thường Khải Đồng vẫn cứ làm.

 

Chính là để cho bọn xấu tự đưa đầu vào trận, dùng bọn chúng để chấn nhiếp những kẻ khác.

 

Em trai hư hỏng rồi.

 

“Thằng nhóc thối tha, mày không nghe bọn tao nói gì à?”

 

“Đừng nói nhảm với nó, chỉ có mấy đứa này thôi, giết sạch đi!”

 

“Con nhỏ đó để cho tao, đúng là hàng hiếm đấy, ai cũng đừng giành với tao!”

 

Thường Khải Đồng ghét nhất thằng nói câu cuối cùng.

 

Đối phương vừa giơ dao găm lên, trong mắt Thường Khải Đồng lóe lên tia điện, đột nhiên áp sát, một đấm nện thẳng vào mặt hắn.

 

An Noãn ngạc nhiên: “Từ khi nào có thêm cái thứ này thế!”

 

Tay Thường Khải Đồng đeo một chiếc quyền sáo, bốn ngón tay xỏ vào, khi đấm có thể tập trung lực, xương người cũng có thể đánh vỡ.

 

Còn tên bị đánh gục kia, xương gò má đã vỡ.

 

Hải Trường Phong từ trong túi quần lấy ra một đôi quyền sáo của mình.

 

“Lúc cô ra ngoài, tôi với thằng bé đã đi quanh nhà xem tình hình, nhặt được trên đường, tôi cũng có đây này.”

 

“Món này không tệ, dùng khá tiện.”

 

An Noãn đang nói, thì một người xuất hiện sau lưng cô.

 

An Noãn không vội động thủ.

 

Vì không cần động thủ nữa rồi.

 

Dây leo quấn lấy hai chân đối phương, dùng lực lôi qua lôi lại mà nện xuống đất.

 

An Noãn chợt nghĩ đến cảnh Ni Ni nện thỏ trong truyện Shin – Cậu bé bút chì, y hệt như vậy.

 

Chỉ có điều người không giống như thú nhồi bông, bị nện vài cái là xong đời.

 

Lạc Lạc từ trên xe bước xuống, chửi ầm lên.

 

“Chó má nhà chúng mày mù mắt rồi à! Đồ của nhà bà mà cũng dám cướp, tin không tin bà biến chúng mày thành bánh thịt cho dã thú ăn!”

 

“Tôi sai rồi, bà cô tha mạng, tôi nhất thời hồ đồ, lần sau không dám nữa!”

 

[Mẹ kiếp, không ngờ lại gặp phải con khốn có dị năng, mày cứ chờ đó, tao đi gọi đại ca đến xử đẹp mày!]

 

Trần Văn Tĩnh nắm tay Tiểu Long từ trên xe bước xuống, một tàn ảnh lướt qua, phiêu đến trước mặt đối phương.

 

Tiểu Long một đấm thẳng vào mặt hắn.

 

Tên côn đồ bay ra xa bảy tám mét, ba cái răng đều bị đánh bay.

 

Tiểu Long phấn khích vung nắm đấm.

 

“Anh ơi, em làm được rồi! Tiểu Long có giỏi không?”

 

“Ừ, Tiểu Long giỏi lắm!”

 

An Noãn quay đầu lại, thấy họng súng gác trên cửa kính xe, cùng với hai cái đầu mèo, đang chĩa vào đám côn đồ kia.

 

Những người nhà của cô, chiến đấu đầy nhiệt huyết nhỉ…

 

“Chúng mày gây gổ gì ở đây? Có phải muốn dẫn dụ quái vật đến rồi mới chịu yên không!”

 

Người đàn ông bưng khẩu AK bước tới, nhìn ba tên đã bị đánh cho tơi tả, trong đó có một tên chắc là người của hắn.

 

An Noãn thấy trên cánh tay bọn chúng có cùng một ký hiệu.

 

Người đàn ông lập tức giơ súng lên nhắm vào Trần Văn Tĩnh và Tiểu Long.

 

“Mẹ kiếp, ngay cả người của tao mà cũng dám đánh, chúng mày muốn chết!”

 

Uy lực của AK không hề nhỏ, An Noãn chuẩn bị động thủ, thì lại có một người nữa đi tới.

 

“Người của anh bị đánh thì sao? Hắn gây chuyện ở khu vực của tôi, bọn họ không ra tay thì tôi cũng sẽ ra tay, hay là anh muốn tôi tự mình ra tay thì hơn?”

 

“Đào Dã Trần, mày lại đến phá việc tốt của tao!”

 

Đào Dã Trần?!

 

Mẹ ơi, sao lại gặp thêm một tên khó chơi nữa rồi!

 

[Đào Dã Trần cũng là dị năng giả, mà trong tay hắn còn có một đội quân. Đội cơ sở mà hắn gây dựng xếp thứ ba trong các căn cứ ngoài mười đại căn cứ. Văn Tĩnh, đưa bọn họ lui về đây.]

 

Trần Văn Tĩnh nhận được chỉ thị của An Noãn, cùng Thường Khải Đồng từ từ lui về phía An Noãn.

 

Đào Dã Trần vác một cây gậy sắt đặc chắc trên vai, cười lạnh.

 

“Phá việc tốt của anh à? Báo Tử, đây là địa bàn của tôi, trước khi bước chân vào, các người đã hỏi qua sự đồng ý của tôi chưa?”

 

“Vậy bọn họ vào đây có hỏi qua sự đồng ý của anh không? Có đưa phí qua đường không? Đào Dã Trần, mày cố tình gây sự với tao đúng không!”

 

“Bắt lấy!”

 

An Noãn ném một chai nước cho Đào Dã Trần.

 

Cô mở cốp sau, bên trong vẫn còn hai thùng nước khoáng: “Dùng số này làm phí qua đường được chứ?”

 

“Đương nhiên là được! Còn ai có ý kiến gì không?”

 

Đào Dã Trần dùng thanh gậy thép tinh luyện đâm xuống đất, nhẹ nhàng tạo ra một cái hố sâu ba mươi cen-ti-mét.

 

Người đàn ông có biệt danh Kim Cương này, quả thực không tầm thường.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi