Chương 97: Tiểu đội toàn năng
Lạc Lạc đã soạn ra một bản quy tắc rất rõ ràng.
Ngoài vài điều ban đầu, cô còn chia nhỏ thành nhiều điều khoản cụ thể.
Đồng thời bổ sung đề xuất quy đổi bằng điểm cống hiến.
Chi tiết cụ thể vẫn cần phải quy định rõ ràng, Hải Trường Phong đã giúp phác thảo bản nháp, sau đó sẽ dựa trên sự phân công khác nhau để quy định điểm cống hiến, rồi xem đổi được những gì.
Hải Trường Phong rất rành về lịch sử.
Nghe nói cả trăm năm trước từng có thời đại tính công điểm, bản chi tiết mà ông đang làm bây giờ cũng giống như hệ thống công điểm ngày xưa.
Khi mọi chuyện gần xong thì cũng vừa đến giờ ăn tối.
Hải Trường Phong cõng Tiểu Long ra ngoài.
Những cư dân cũ trong khu chung cư từ lâu đã muốn kết giao với bọn họ.
Chỉ là khổ nỗi trong tay không có thứ gì để trao đổi, bọn họ cũng không giống người khác, có thể ra ngoài đánh quái vật.
Sợ bị từ chối, cũng sợ mất mạng.
Hải Trường Phong và Kim Xán chủ động tìm đến, bọn họ nhìn thấy điều lệ và quy định xong, không suy nghĩ dù chỉ một giây, lập tức ký vào bản đồng ý.
Lạc Lạc cũng gọi Điền Nam đến biệt thự.
Điền Nam ôm cục tinh thể màu xám đi vào.
Vừa bước vào nhà, anh ta đã ngửi thấy mùi mì kéo sợi.
Nhìn thấy trên quầy bar có trái cây tươi, trên ghế sofa có đồ ăn vặt chưa ăn hết, không khí đều là mùi mì thơm phức.
Đây là chốn thần tiên gì thế này!
Trong lòng Điền Nam chỉ có một cảm giác: gặp vận may lớn rồi!
Có thể trở lại nơi này thật sự rất tốt.
“Anh có đồng ý đưa thứ này cho tôi không?”
An Noãn mỉm cười với anh ta.
Điền Nam lập tức hai tay dâng lên.
Là dị năng giả cấp hai, anh ta cũng có thể cảm nhận được cục tinh thể này đặc biệt đến mức nào.
Nhưng Chu Lạc Lạc nói đúng, anh ta không thể hấp thụ tinh thể, lỡ mà cố thì có khi nổ người luôn.
Một món đồ không dùng được, có thể đổi lấy chỗ cho mọi người an cư, cũng không tệ.
Điền Nam cởi giày ở cửa, đi chân trần vào nhà.
Trên tất còn có hai lỗ thủng.
“An tổng, rõ ràng cô có thể cướp, vậy mà vẫn cho tôi cơ hội lựa chọn. Tôi hiểu, cô sợ tôi ở không ăn bám lại thấy áy náy, nên cố ý tạo cơ hội để tôi nộp lễ ra mắt đúng không! Trong lòng tôi đều hiểu!”
Anh ta hiểu gì chứ? An Noãn chẳng hiểu gì cả...
Người này đúng là hay tưởng tượng quá.
An Noãn mỉm cười nhìn cục tinh thể cấp bốn loại một, chưa nuốt vào mà đã cảm nhận được nguồn năng lượng tinh khiết.
“Phó Vân Đình, cục này bằng bao nhiêu cục mà chúng ta thu thập trước đây?”
“Tổ yến và gạo có thể so sánh với nhau được à?”
Tinh thể cấp một và cấp hai dù có nhiều đến đâu cũng không thể so với cấp bốn.
Tương tự, tinh thể cấp bốn cũng không thể so với tinh thể cấp sáu, cấp bảy.
Phó Vân Đình nuốt tinh thể vào, năng lượng màu đen trong cơ thể cuối cùng cũng bắt đầu dao động.
An Noãn cảm nhận được nguồn năng lượng này bên ngoài lạnh lẽo, nhưng lõi bên trong lại cực kỳ nóng bỏng.
An Noãn vốn rất mong chờ Phó Vân Đình sau khi nuốt tinh thể sẽ tiếp tục thăng cấp, dù sao hiện tại chỉ có hai người bọn họ là cấp bốn.
Hơn nữa năng lực của Phó Vân Đình đặc biệt hơn cô, là người được ưu tiên thăng cấp.
Nhưng anh ăn xong thì thôi, khi năng lượng dao động tản đi, không có phản ứng gì nữa.
“Chỉ vậy thôi à?”
“Hiện tại chắc là cấp bốn bậc năm, tăng được hai bậc, vẫn còn thiếu bốn điểm.”
Tinh thể cấp bốn mà chỉ tăng được hai bậc, vậy phải ăn bao nhiêu mới lên được đây...
An Noãn trong lòng tức lắm.
Phó Vân Đình cười nói: “Chờ khi mưa thây ma bắt đầu, bổ sung thêm hai con zombie cấp sáu, ăn vào chắc chắn sẽ đại bổ.”
“Hừ, cấp bốn đánh cấp sáu? Anh tưởng anh là vua thây ma chắc, zombie cấp trên sẽ ngoan ngoãn nghe lời, đứng yên cho anh đánh à?”
Phó Vân Đình gật đầu, anh đúng là nghĩ vậy.
An Noãn đá vào đùi anh một cái, bị Phó Vân Đình nhẹ nhàng nắm lấy.
An Noãn thử rút chân ra vài lần, Phó Vân Đình từ từ áp sát lại, An Noãn lập tức đỡ lấy cằm anh.
“Anh có tin tôi nổ tung đầu anh không?”
“Máu me quá, để mèo với chó nhìn thấy không hay, ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần.”
Quyển Quyển và Đại Đại, hai con mèo ngồi song song trước ghế sofa.
Tivi tốt lành không xem, cứ thích xem người ta đánh nhau trên ghế sofa.
Thường Khải Đồng vội vàng che mắt hai con mèo to xác, xoay đầu chúng về phía tivi.
Hai con mèo vẫn còn vẫy đuôi.
Tivi làm sao bằng người đẹp được!
An Noãn nhớ ra một chuyện.
“Dị năng giả trong đội của anh đều là năng lực gì?”
“Tôi là phụ trợ, chủ yếu có thể tăng sức mạnh và tốc độ cho đồng đội, hiện tại có thể tăng gấp ba lần. Trong số bạn bè của tôi có một người tên là Ngô Hạo, anh ta trước đây là đội trưởng đội xây dựng, năng lực hệ thổ, sức khỏe cũng khá lớn. Còn có một bác sĩ, anh ta lợi hại lắm, đứt tay đứt chân, một phút là nối lại được, hoàn hảo như mới!”
Năng lực phụ trợ, dị năng hệ thổ, thêm một hệ chữa trị.
Những năng lực này đều rất tốt.
Đặc biệt là bác sĩ có năng lực chữa trị, xem ra chuyên trị các loại tổn thương vật lý.
Kết hợp với năng lực sinh mệnh của Hải Trường Phong, hẳn sẽ tạo ra hiệu quả 1 + 1 > 2.
Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Lôi, Từ, trong số những dị năng giả thuộc các thuộc tính lớn nhất, chỉ còn thiếu dị năng giả hệ Lôi.
Chữa trị, phụ trợ, những người theo phái dã chiến đều thuộc hệ Quang, năng lực của cô và Phó Vân Đình tạm thời chỉ có thể xếp vào hệ Ám.
Còn lại một số dị năng nhỏ, không tìm được thuộc tính, lại không có tính chất rõ ràng.
Ví dụ như niệm lực, thuận phong nhĩ, độc tâm, ẩn thân, vân vân, những loại dị năng này đều bị xếp vào hệ Thứ Nguyên.
Tính cầu toàn của An Noãn thôi thúc cô muốn tìm đủ người.
“Điền Nam, anh từng gặp dị năng giả hệ Lôi độc lập bên ngoài chưa?”
“Cái này thật sự chưa từng. Bây giờ các nhóm nhỏ nhiều lắm, mà căn cứ cũng đã được xây dựng, rất nhiều người đã đến căn cứ rồi. Hiện tại mười căn cứ lớn có nhiều dị năng giả và vũ khí nhất.”
【Đám người ở căn cứ chẳng phải thứ gì tốt đẹp, lúc đến đây tôi thấy bọn họ cướp đồ của người khác, còn ra tay giết người nữa, đám người đó không đáng tin đâu.】
Trần Văn Tĩnh nhíu mày.
“Chẳng phải căn cứ do quân đội chính quy xây dựng sao? Tại sao lại đi cướp bóc?”
“Vật tư không đủ, bọn họ nuôi nhiều người như vậy để làm gì? Mười căn cứ lớn chẳng có mấy chỗ dễ sống đâu.”
An Noãn rất bài xích việc đến căn cứ, Trần Văn Tĩnh và những người khác tự nguyện đi theo cô, đương nhiên cũng không muốn đến căn cứ.
Nếu Điền Nam muốn đến căn cứ thì đã không dẫn người đến đây.
Trong lòng anh ta cũng bài xích căn cứ.
“An tổng, tôi có thể tuyên bố trước, đã theo cô thì sau này cô chính là lãnh đạo của tôi, cho dù sau này tôi có muốn rời khỏi đội, tôi cũng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì có hại cho tiểu đội.”
“Hiện tại tôi rất thích năng lực của anh, cho nên dù anh có muốn rời khỏi đội, tôi cũng đại khái sẽ không phê chuẩn. Đưa người của anh vào đi, Phó Vân Đình sẽ sắp xếp cho anh.”
An Noãn ném một chùm chìa khóa qua.
Người của Điền Nam khá đông, một biệt thự ở được 10-15 người, cũng cần sắp xếp ba biệt thự.
Số biệt thự An Noãn mua trước đây đã phân phối hết.
Điền Nam vui vẻ trở về doanh địa kể lại tình hình cho mọi người.
Mọi người thu dọn đồ đạc, lái xe vào biệt thự.
Tu Áo và Minh Lạc dẫn người giúp bọn họ thu dọn, còn chia bớt một ít nước của tiểu đội mình cho bọn họ.
Có người mới đến, An Noãn theo thông lệ phân phát vật tư cơ bản cho bọn họ.
Nhìn thấy trứng gà, mắt ai cũng sáng rực.
Có trứng gà, có gà quay, còn có nước nóng đủ để tắm rửa, cứ như đang nằm mơ vậy.
