Chương 91: Trước cơn mưa lớn! Toàn đội đều là người tăng cường
Vương Hạo hoàn hồn.
Đúng vậy.
Hiện tại, thuốc tăng cường phổ thông vẫn là thứ rất đáng gờm.
Trong tay cậu có gần hai trăm lọ thuốc tăng cường phổ thông, số lượng nhiều đến mức khiến cậu theo thói quen cứ ngỡ thứ này đã rẻ như bèo.
“Hạo ca.”
Vương Hạo nghe có người gọi mình.
Quay đầu lại.
Trương Mộng Dao nhìn thấy Vương Hạo, trong lòng khẽ động, thầm nghĩ: chẳng lẽ là do mấy ngày không gặp Hạo ca nên mới thế sao? Sao hôm nay mình cảm thấy anh ấy đặc biệt khác lạ so với mọi khi? Tim mình... sao lại đập nhanh thế này?
“Mộng Dao?”
Vương Hạo hơi nhíu mày.
Sao vừa đến đã thất thần vậy.
“Hạo ca.”
Trương Mộng Dao hoàn hồn, nói: “Em báo cáo với anh kết quả chiến đấu mấy ngày nay.”
“Chúng ta hy sinh 4 người.”
“Thu được 1000 tinh thể màu xám, 8 tinh thể màu lục.”
Cũng là giết mấy nghìn con tang thi, bọn họ được 1000, còn Vương Hạo được 3100, tỷ lệ rơi so ra một trời một vực.
Bất quá không cần Vương Hạo phải tốn công tốn sức.
Rơi ra bao nhiêu.
Đều có thể chấp nhận được.
“Xung quanh 5 cây số vì có quá nhiều người ra ngoài giết tang thi nên giờ chẳng còn bao nhiêu tang thi nữa, em định đi xa hơn một chút.” Trương Mộng Dao nói ra suy nghĩ của mình, rồi hỏi: “Hạo ca có chỉ đạo gì không ạ?”
“Anh bấm đốt tay tính toán.”
“Mấy ngày tới sẽ có biến cố lớn.” Vương Hạo cười nhạt: “Mọi người đừng ra ngoài nữa, tối nay chuẩn bị nguyên liệu, ăn BBQ.”
Trương Mộng Dao sững người.
Hạo ca? Còn biết xem bói nữa à?
Vương Hạo nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp của Trương Mộng Dao: “Hôm nay sao em cứ như người mất hồn vậy?”
“Em...”
“Chắc em hơi mệt.”
Trương Mộng Dao đột nhiên chạm ánh mắt với Vương Hạo, nhất thời ngạt thở, hai má thoáng ửng hồng quyến rũ, ánh mắt né tránh nói:
“Xin lỗi anh.”
“Em đi sắp xếp người chuẩn bị ngay đây.”
Nói xong.
Trương Mộng Dao vội vã rời đi.
Vương Hạo thấy lạ, người khác nhìn mình đến thất thần thì thôi, nhưng Trương Mộng Dao là người rất lý trí, từ khi theo mình đến giờ chưa từng có biểu hiện gì khác thường trước mặt mình, sao hôm nay cô ấy lại phản ứng lạ thế, chẳng lẽ hôm nay mình đặc biệt đẹp trai?
Không nghĩ nhiều.
Vương Hạo tiếp tục đi dạo tiêu cơm.
Cậu tổ chức tiệc BBQ, một là để đổi khẩu vị, cứ ăn đồ hộp bánh mì mãi cũng ngán, hai là để thư giãn, chờ sau cơn mưa lớn sẽ đi xác nhận tin tức, tiện thể thưởng cho đám thuộc hạ đã vất vả.
Chớp mắt.
Màn đêm buông xuống.
Những người đang xếp hàng đổi đồ, qua khe hở nhỏ của công sự, vừa vặn có thể nhìn thấy nơi tổ chức BBQ, người chen người, nheo mắt nhìn những dáng người trẻ trung xinh đẹp, đủ mọi vóc dáng trên bãi đất trống.
Tuy bọn họ dám giết tang thi.
Không thiếu phụ nữ.
Nhưng những người phụ nữ đó so với đám phụ nữ dưới tay Vương Hạo thì chỉ là lũ yêu nghiệt rẻ rúng.
Nhất là Trương Mộng Dao, Vân Băng, Hướng Như... mấy người này đúng là tuyệt sắc, ngay cả hoa hậu cuộc thi sắc đẹp đứng trước mặt họ.
E là cũng phải cúi đầu.
“Ăn BBQ trong tận thế.
Xung quanh đây chỉ có Vương Hạo là có thực lực này.”
“Đúng vậy, ngoài kia ngoài tang thi còn có động vật biến dị, ai dám liều mạng chứ. Ôi, hay là sáng mai mình đến, chạy đến đây chịu giày vò, trước đây mình vốn thích ăn BBQ, cà tím, giá hẹ, đùi gà là món khoái khẩu nhất.
Nước mắt không nghe lời chảy ra từ khóe miệng.”
“Bị nhiều mỹ nữ vây quanh thế này.
Vương Hạo kiếp này sống đáng lắm rồi.”
“Các chàng trai trẻ cố gắng lên. Chỉ cần nắm đấm đủ cứng, không nói đến cuộc sống thần tiên như anh ta, ít nhất cũng có được những thứ mà trước đây mình không có.”
“...”
Đám đàn ông sống sót nhìn Vương Hạo bị đám mỹ nữ vây quanh, có những cô nàng táo bạo thậm chí nhân lúc hỗn loạn động tay động chân với cậu, nói không ghen tị thì chỉ là tự lừa dối mình, dù sao thì đàn ông nào mà chẳng muốn giống Vương Hạo, vừa có ngoại hình vừa có thực lực.
Ở biệt thự, tay trái ôm ấp, tay phải vuốt ve.
Nhấp bia.
Ăn BBQ.
Đám phụ nữ sống sót lại càng ghen tị với những người phụ nữ đang vây quanh Vương Hạo, có thể ôm đùi anh ta, nhờ hào quang của anh ta mà được ăn ngon uống ngon.
Không cần sống những ngày thấp thỏm lo âu.
“Không có Hạo ca thì sẽ không có cuộc sống tốt đẹp như ngày hôm nay của chúng ta.”
Trên bãi đất trống, A Cam giơ lon bia lên nói: “Nào!”
“Chúng ta kính Hạo ca một chén!”
Những cô nàng biết uống rượu thì giơ chai bia, không biết uống thì giơ nước uống, ánh mắt sùng bái nhìn người đàn ông đứng đó với dáng vẻ hiên ngang.
Sau đó đồng loạt uống cạn.
Bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Vương Hạo nhìn họ mà hoa cả mắt, không biết là trùng hợp hay là do Trương Mộng Dao hiểu chuyện, chiêu toàn mỹ nữ về.
Có lúc không khỏi cảm thán thời kỳ đầu tận thế đúng là thơm.
Xe mới nhiều.
Không giống như giai đoạn giữa và cuối.
Toàn xe hỏng.
“Biểu hiện của mọi người, tôi cũng đã nghe Mộng Dao kể lại.” Vương Hạo vừa mở lời, mọi người có mặt đều ăn ý im lặng.
“Không tệ.”
“Nữ nhi còn hơn cả nam nhi.”
“Tôi quyết định, những ai chưa thành người tăng cường sẽ được nhận một lọ thuốc tăng cường phổ thông, một bộ vũ khí và trang bị phổ thông; những ai đã là người tăng cường sẽ được nhận hai lọ thuốc tăng cường phổ thông, một món vũ khí hoặc trang bị một sao.”
Những người theo Vương Hạo lâu đều biết cậu sẽ không bạc đãi người của mình.
Không mấy ngạc nhiên.
Nhưng những người mới thì không biết.
Đều sững sờ.
Hạo...
Hạo ca hào phóng quá.
Bọn họ cũng biết thuốc tăng cường quý giá đến nhường nào, thưởng cho vài người có thành tích nổi bật là chuyện bình thường, vậy mà hơn hai mươi người, mỗi người được thưởng một lọ thuốc, hành động hào phóng như vậy, thật sự nằm ngoài dự đoán của bọn họ.
Quan trọng là còn kèm theo vũ khí trang bị.
Hạo ca.
Thần tượng của tôi!!
Đám người sống sót bên ngoài nghe thấy giọng nói của Vương Hạo được màn đêm tĩnh lặng khuếch đại gấp mấy lần, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, không tin nổi vào tai mình.
Ghen tị.
Ngoài ghen tị thì vẫn là ghen tị.
Vương Hạo có hơn hai mươi lọ thuốc tăng cường trong tay đã là rất giỏi rồi, vậy mà còn có thể phát cho mỗi người một lọ, đây là khí phách cỡ nào chứ.
“Đây chính là người đàn ông đã diệt cả nhà họ Diệp sao, đúng là hào khí, làm thuộc hạ của anh ta, liều mạng vì anh ta cũng vui vẻ.
“Thuộc hạ toàn là người tăng cường.
Chịu!”
Đám người xếp hàng bỏ đi gần hết.
Không ở lại được nữa.
Khó chịu quá.
Bọn họ có được một lọ thuốc tăng cường còn khó, vậy mà Vương Hạo lại đem mấy chục lọ ra chia, khoảng cách giữa người với người sao lại lớn đến vậy.
“Hạo ca hào phóng như vậy.”
Đại Mỹ hưởng ứng: “Các chị em còn không khiến anh ấy cảm nhận được sự nhiệt tình của chúng ta!”
Đám phụ nữ vui vẻ vây quanh Vương Hạo.
Cậu ngửi thấy những mùi hương tóc, hương cơ thể khác nhau, đương nhiên là thích thú không thôi, nhưng sao lại có kẻ đểu thế này, sờ tay sờ chân thì thôi đi.
Sao còn sờ cả lên người nữa.
Một lúc lâu sau.
Dưới một câu nói của Vương Hạo, mọi người giải tán.
Người thì tiếp tục ăn.
Người thì trò chuyện.
Vương Hạo đi đến sau lưng Hướng Như, người kiêm luôn đầu bếp nướng BBQ, đưa cho cô một túi nhỏ nói: “Trong này là thuốc tăng cường và găng tay.”
“Cô xem kỹ hướng dẫn sử dụng.”
“Uống chín lọ thuốc tăng cường một sao trước, sau đó uống thuốc tăng cường hai sao.”
Vương Hạo đã đột phá giới hạn nền tảng.
Đương nhiên không cần thiết phải kìm hãm nền tảng của Hướng Như nữa.
Dù sao suy nghĩ của cậu vẫn luôn là bản thân mình phải luôn mạnh hơn những người xung quanh, bao gồm Yêu Vương, bao gồm cả bạn bè kiếp trước và tri kỷ.
Con người là thứ có thể thay đổi.
Kiếp trước bọn họ rất đáng tin cậy.
Kiếp này mọi thứ bắt đầu lại từ con số không, tràn đầy những ẩn số, ai mà biết được bọn họ có vì chuyện Vương Hạo đi vệ sinh quên rửa tay.
Mà sinh ra lòng phản nghịch.
Vì đã trải qua quá nhiều, chứng kiến quá nhiều, nên cậu mới cẩn thận như vậy, nhưng hạn chế thì hạn chế, người của cậu, dưới sự giúp đỡ của kiến thức biết trước của cậu, bất kể là điểm xuất phát, hay nền tảng, các phương diện đều mạnh hơn kiếp trước.
Giống như Yêu Vương từng kể rằng lúc còn là người tăng cường phổ thông, hắn chỉ có hai lọ thuốc nền tảng, dù sao thì những người như Vương Hạo không có bối cảnh, thực lực lại bình thường, có thuốc uống đã là tốt lắm rồi, làm sao có thể có thuốc dư được.
Còn kiếp này.
Vương Hạo lại có thể khiến Yêu Vương đạt nền tảng tối đa ở mỗi cấp sao.
