Chương 66: Vận may ổn định của Âu Hoàng
Màn sương đỏ kéo dài suốt đêm không tan.
Đến rạng sáng, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng nổ lớn, ngay sau đó mưa trút xuống.
Vân Khê bị tiếng sấm đó làm giật mình tỉnh giấc.
Cô liếc nhìn bên cạnh, Duật Hành vẫn đang dựa vào chiếc ghế cạnh cửa sổ, mắt nhắm nhưng chưa ngủ say, nghe thấy động tĩnh đã mở mắt, ánh mắt quét tới.
“Tỉnh rồi à?”
“Mưa rồi sao?”
“Mưa được nửa tiếng rồi.”
Vân Khê ngồi trên giường, ôm chăn, những hạt mưa lộp bộp đập vào cửa kính.
“Nghe tiếng… to thật.”
Duật Hành nhẹ nhàng kéo hé một góc rèm cửa, nhìn ra ngoài.
“Ừ, mưa to lắm. Sương đỏ trộn với nước mưa, tầm nhìn rất thấp.”
“Hệ thống thoát nước chịu được không?”
“Bên trong lãnh địa thì không sao. Khu vực trũng bên ngoài có thể bị đọng chút nước, nhưng sẽ không tràn vào khu dân cư.”
Vân Khê gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Màn mưa quá dày, ánh đèn đường bị màn mưa xé thành từng mảnh, chỉ có thể nhìn thấy một vùng mờ mờ, sương đỏ trộn trong nước cuộn trào, chảy xiết…
Mưa rơi suốt đêm.
Sáng hôm sau, khi Vân Khê tỉnh dậy, ngoài cửa sổ vẫn xám xịt.
Mưa đã nhỏ hơn, nhưng tầm nhìn lại càng thấp, như thể sương đỏ bị nước mưa khuấy tan rồi lại nổi lên, bên ngoài chẳng thấy gì.
“Vẫn còn mưa à?”
Vân Khê ngồi dậy, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nhỏ rồi, nhưng chưa tạnh.”
Duật Hành từ cửa bước vào, tay cầm một cốc nước ấm đưa cho cô.
“Tín hiệu không bị gián đoạn, tình hình bên ngoài vẫn ổn.”
Vân Khê nhận lấy cốc nước uống một nửa.
“Mao Đoàn đâu?”
“Dưới nhà. Hôm nay nó có vẻ không được khỏe, cứ nằm bẹp xuống.”
“Không lạ, thời tiết xấu chó cũng không muốn động đậy.”
Vân Khê lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng bỗng thấy hơi hoang mang…
Không nói rõ được tại sao, chỉ thấy bứt bối, như có thứ gì đó mắc kẹt ở cổ họng, nuốt không xuống mà nhả cũng không ra.
Ăn sáng xong, đồng hồ đột nhiên cùng lúc sáng lên.
Vân Khê cúi đầu nhìn, trên màn hình hiện ra một dòng chữ.
“Tình hình thời tiết hiện tại. Nồng độ sương đỏ: cao. Lượng mưa hiện tại: trung bình. Dự kiến kéo dài: 48-72 giờ.”
“…Ba ngày?”
“Ít nhất ba ngày.”
Ôn Cảnh Nghiên từ cửa bước vào, cởi áo mưa, tay áo khoác xắn lên đến khuỷu tay, rõ ràng vừa chạy một vòng bên ngoài về.
“Hệ thống thoát nước vẫn trụ được, nhưng tầm nhìn quá thấp, đội tuần tra không thể làm việc bình thường, tôi cho họ thay phiên hai giờ một lần.”
Đến chiều, trên diễn đàn bắt đầu xuất hiện các bài đăng thảo luận.
Bài đầu tiên là của một cư dân, kèm theo bức ảnh chụp cánh tay của anh ta.
Trên cổ tay có một mảng phồng rộp đỏ sưng tấy, viền trắng bợt, nhìn bức ảnh đã thấy khó chịu.
“Sáng nay tôi ra ngoài một chuyến, mu bàn tay dính nước mưa, về nhà đã thành thế này. Ngứa, chạm vào thì hơi đau, rửa bằng nước sạch rồi mà vẫn vậy. Mọi người gần đây đừng ra ngoài! Nước mưa có vấn đề!”
Bên dưới rất nhanh đã có người trả lời.
“Tôi cũng bị dính! Nhưng tôi đã kịp rửa bằng nước sạch, giờ chỉ hơi ngứa, chưa nổi bọng. Ai có điều kiện thì rửa nhiều lần bằng nước sạch!”
Cách đó hơn chục tầng lại có người bổ sung.
“Tôi là dị năng giả hệ chữa trị, tự thử trên người thấy có thể làm giảm nhưng không nhanh. Chắc nếu nặng thì phải ngâm mình trong nước mới loại bỏ hoàn toàn được. Người thường rửa kịp thời thì có thể chịu được.”
Vân Khê lướt hết bài đăng, ném điện thoại lên ghế sofa.
“Nước mưa có tính ăn mòn à?”
“Không hẳn là ăn mòn. Trông có vẻ giống phản ứng kích ứng da hơn. Sương đỏ bị nước mưa cuốn xuống, tiếp xúc với da lâu sẽ gây phản ứng.”
Ôn Cảnh Nghiên phân tích.
“Rửa bằng nước sạch có thể làm dịu, dị năng giả hệ chữa trị có thể chữa khỏi hoàn toàn.”
“Vậy thì cũng đỡ.”
Vân Khê nghĩ ngợi một lúc, bỗng đứng dậy.
“Tôi muốn đi rút Máy Cá Chép May Mắn.”
“Bây giờ à?”
Diệp Nhất Tranh nhìn cô.
“Ngoài trời đang mưa đấy.”
“Ừ. Sương đỏ kéo theo mưa to thế này, biết đâu Máy Cá Chép May Mắn lại ra được thứ gì hữu ích.”
Vân Khê đã đi được hai bước về phía cửa, thì bị Duật Hành kéo lại.
“Anh đi cùng em.”
Duật Hành đi tìm hai chiếc áo mưa, đưa cho Vân Khê mặc.
“Mặc vào, đội mũ cho kín, buộc chặt cổ tay áo.”
Vân Khê mặc vào, cả người như nhỏ đi một vòng, kéo khóa lên tận cùng, đội mũ chỉ để lộ mỗi khuôn mặt.
Duật Hành cúi đầu nhìn cô một cái, đưa tay giúp cô kéo mép mũ xuống thấp hơn, lại kiểm tra cổ tay áo và gấu áo đã cài chặt chưa.
“…Được rồi, được rồi, gói thành bánh chưng rồi.”
Duật Hành cũng tự mặc áo mưa xong, lại cầm thêm một chiếc ô.
Ô không to, nhưng hai người đứng sát vào nhau thì vừa đủ che kín.
Vân Khê đưa tay ra mở cửa thì bị anh chặn lại, Duật Hành bước lên trước đẩy cửa ra, nghiêng người xòe ô, tự mình đứng ở nửa ngoài ô, để cả tán ô che hết trên đầu Vân Khê.
“Đi thôi.”
Những hạt mưa đập xuống mặt ô tạo nên những tiếng lộp bộp dày đặc, sương đỏ bị nước mưa khuấy đảo cuồn cuộn, cách hai ba mét đã không nhìn rõ.
Gạch lát dưới chân bị nước mưa ngấm vào sáng bóng, giẫm lên tạo thành một lớp nước mỏng bắn lên mặt giày, nhanh chóng bị vạt áo mưa che chắn.
Vân Khê đi được hai bước, phát hiện chiếc ô trên đầu không hề nghiêng, mưa đều rơi lên vai trái của Duật Hành, chiếc áo mưa màu xanh đậm nhanh chóng bị thấm ướt một mảng, màu sắc đậm hơn hẳn những chỗ khác.
“Anh nghiêng ô về phía em chút đi.”
“Không cần.”
“Anh ướt hết rồi kìa.”
“Áo mưa chống nước mà.”
“…Thì anh cũng đâu thể để ướt hết một bên như vậy.”
Duật Hành không đáp lại, khẽ nghiêng người, vừa khéo chắn hướng gió từ bên cạnh, những giọt nước từ mép ô rơi xuống đập lên vai anh, chảy dọc theo đường vân của áo mưa lăn xuống.
Mao Đoàn nằm dưới mái hiên trước cửa lâu đài, cách lớp cửa kính nhìn hai người biến mất trong màn mưa, đuôi cụp xuống, tai cụp rạp.
Máy Cá Chép May Mắn có mái che, mưa không tạt vào được.
Hai người nối đuôi nhau trú vào, Vân Khê bỏ mũ ra vẩy nước, quay đầu nhìn Duật Hành…
Vai trái của anh ướt sũng, nước mưa nhỏ giọt xuống theo cổ tay áo.
“Em đã bảo anh nghiêng về phía em chút mà…”
Duật Hành không đáp lại, từ trong túi lấy ra một viên bạch tinh đưa cho cô.
“Rút đi.”
Vân Khê nhận lấy, bỏ vào Máy Cá Chép May Mắn, giơ tay nhấn nút khởi động.
Màn hình cuộn, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh một biểu tượng.
Cửa tủ phía dưới “cạch” một tiếng bật mở, cô cúi người lấy ra.
Một tờ giấy được gấp gọn.
Cô mở ra, là một bản thiết kế vũ khí, có chú thích.
“Nỏ liên thanh bộ binh hạng nhẹ · Bản vẽ lắp ráp tháo rời · Phương án tăng tốc độ bắn”.
“…Cũng được.”
Vân Khê gấp bản vẽ lại.
“Có vũ khí rồi.”
Viên bạch tinh thứ hai được bỏ vào, màn hình dừng lại, cửa tủ bật ra…
Lại là một tờ giấy.
Vân Khê mở ra, trên đó vẽ sơ đồ cấu tạo của thiết bị lọc nước, bên cạnh chú thích.
“Bộ lọc ba cấp · Loại thay lõi kép · Có thể lắp vào đầu nối thùng nước tiêu chuẩn”.
“…Đồ lọc nước cũng có rồi.”
Duật Hành đứng bên cạnh nhìn một cái.
“Hai tờ này đều không lỗ.”
“Còn một lượt cuối.”
Vân Khê nhét viên bạch tinh thứ ba vào, nhấn nút, màn hình cuộn, dừng lại, cửa tủ bật mở.
Cô lấy ra, cảm giác hơi khác… dày hơn hai tờ trước, giấy cũng mịn hơn.
Cô mở ra, mắt trước tiên sáng lên, rồi cả người sững lại.
Trên bản vẽ là một bộ đồ bảo hộ liền mạch hoàn chỉnh, thiết kế liền một khối từ đầu đến chân.
Bên cạnh chú thích công thức vật liệu và quy trình may, bên dưới có một dòng chữ nhỏ.
“Tỷ lệ cách ly sương đỏ trong nước mưa 99,7%. Nhẹ, thoáng khí. Có thể tái sử dụng.”
Vân Khê giơ tờ bản vẽ đó lên, dí sát vào trước mặt Duật Hành.
“…Anh xem cái này! Đồ bảo hộ!”
Duật Hành nhận lấy, liếc qua, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ “tỷ lệ cách ly 99,7%”.
“Hiệu quả hơn áo mưa.”
“Sao lại là hơn áo mưa! Hơn nhiều ấy chứ!”
Vân Khê chỉ vào cấu trúc trên bản vẽ.
“Nước mưa căn bản không vào được! Mà còn thoáng khí nữa!”
Cô cẩn thận gấp bản vẽ lại, xếp chung với hai tờ kia, nhét vào trong áo, vỗ vỗ.
“Xong, ba tờ. Vũ khí, lọc nước, đồ bảo hộ. Hôm nay Máy Cá Chép May Mắn rất biết điều.”
Duật Hành xòe ô lại, nghiêng người.
“Về thôi. Mưa lại to rồi.”
Vân Khê đi theo, lần này không đợi anh che cho mình, chủ động chen vào giữa ô, vai áp sát cánh tay anh.
“Lần này che đều nhé, phía anh cũng che một chút.”
Duật Hành cúi đầu nhìn cô một cái không nói gì, nhưng tán ô đã được giữ thăng bằng, không còn nghiêng hẳn về một phía nữa.
Về đến lâu đài, Vân Khê giậm chân cho bớt nước ở sảnh, cởi áo mưa treo lên, lôi ba tờ bản vẽ từ trong áo ra trải lên bàn.
Khấu Dã là người đầu tiên tò mò lại gần, cầm bản vẽ vũ khí lên xem hai lượt, mắt bắt đầu sáng rực.
“…Cây nỏ này có cấu trúc tinh xảo thật.”
Ôn Cảnh Nghiên xem bản vẽ máy lọc nước.
“Bộ lọc này cấu trúc đơn giản nhưng hiệu quả cao, thích hợp để lắp đặt cho các công trình trữ nước tập trung.”
Diệp Nhất Tranh cầm tờ thứ ba lên, mở ra xem thì khựng lại.
“Đồ bảo hộ?”
“Đúng vậy! Tỷ lệ cách ly 99,7%, chặn được cả nước mưa lẫn sương đỏ.”
Vân Khê khoanh tay đứng bên cạnh, vẻ mặt đắc ý.
“Mạnh gấp mười lần áo mưa chúng ta đang mặc. Máy Cá Chép May Mắn rút được đấy.”
Mấy người chậm rãi giơ ngón cái.
“Đỉnh!”
