### Chương 96: Gặp Lại “Hồ Điệp Hoa”
Màn đêm buông xuống, hai chiếc xe địa hình mới đến Lãnh địa số Bốn.
Cổng lớn nơi này đơn sơ hơn chỗ của họ một chút, nhưng đội ngũ bảo vệ ở chốt gác lại được trang bị chỉnh tề. Nhìn thấy xe tiến đến, họ kiểm tra biển số và thông tin nhân viên trước, sau đó mới cho qua.
Bùi Yến đứng đợi ở cửa tòa nhà chính. Anh ta đã thay một chiếc áo khoác mỏng màu be nhạt, tay áo xắn lên đến giữa cẳng tay, mái tóc đã được chải chuốt nhưng trông vẫn khá tùy ý.
Phía sau anh ta có hai người, trong đó một người Vân Khê từng gặp, chính là một thành viên nòng cốt lần trước đi cùng.
Sau khi xe dừng hẳn, Bùi Yến bước lên nghênh đón trước. Ánh mắt lướt qua những người xuống xe, cuối cùng dừng trên người Vân Khê, mỉm cười gật đầu.
“Trên đường thuận lợi chứ? Nhìn lớp bụi trên xe các cô là biết đoạn đường sau không dễ đi.”
“Cũng được, giữa đường còn nhặt được chút vật tư.”
Vân Khê nhảy xuống xe, vươn vai một cái.
“Anh rảnh rỗi thật đấy, còn đích thân ra đón.”
“Khách quý đến, đương nhiên phải đích thân đón rồi.”
Ánh mắt Bùi Yến lướt qua phía sau cô, khi nhìn đến Tiêu Dật Hành thì khẽ gật đầu, nụ cười vẫn không đổi.
“Đội trưởng Tiêu, lại gặp mặt rồi.”
Tiêu Dật Hành gật đầu, đóng cửa xe rồi tự nhiên đi đến đứng cách Vân Khê nửa bước.
Mao Đoàn từ hàng ghế sau phóng ra, vòng đến bên chân Vân Khê ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Bùi Yến một cái, đuôi không hề vẫy.
“Mao Đoàn lớn lên không ít rồi.”
Bùi Yến cúi đầu nhìn Mao Đoàn, giọng nói chân thành.
“Lần trước gặp nó còn chưa khỏe mạnh thế này.”
“Mỗi ngày đều chạy hơn mười cây số cùng đội tuần tra, lại ăn nhiều, nên lớn nhanh.”
Vân Khê vỗ đầu Mao Đoàn.
Bùi Yến cười, nghiêng người nhường cửa tòa nhà chính.
“Vào trong ngồi trước đi. Đi đường lâu như vậy rồi, nghỉ một lát. Bữa tối đang chuẩn bị.”
Mấy người bước vào tòa nhà chính. Bùi Yến dẫn họ xuyên qua sảnh, đi đến một phòng khách rộng rãi.
Trên sofa trải những tấm đệm sạch sẽ. Trên bàn trà đặt vài chén trà nóng, bên cạnh còn có một đĩa bánh quy nhỏ, bề mặt được nướng hơi cháy vàng.
Vân Khê ngồi xuống, cầm một chén trà lên rồi nhìn đĩa bánh.
“Chỗ anh còn có bánh mới nướng à?”
“Đầu bếp nhà ăn làm, tay nghề cũng khá lắm.”
Bùi Yến ngồi đối diện, bắt chéo chân nhưng tư thế rất thoải mái. Ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong phòng, cuối cùng lại dừng trên người Vân Khê.
“Cặp vợ chồng mà trước đây các cô hỏi, bên tôi quả thật chưa tra được. Nhưng danh sách đăng ký đều còn. Nếu các cô cảm thấy cần thiết thì có thể tự mình xem qua một lượt, thử tìm xem có cái tên nào khác phù hợp không.”
“Được.”
Vân Khê gật đầu.
“Vậy làm phiền anh rồi.”
“Không phiền.”
Bùi Yến hơi nghiêng người về phía cô, khóe môi mang theo ý cười.
“Chuyện của cô thì lúc nào cũng không tính là phiền.”
Bàn tay Tiêu Dật Hành đang cầm chén siết chặt hơn một chút.
“Khụ, anh nghiêm túc chút đi.”
Vân Khê khẽ ho một tiếng.
Bùi Yến cười, dựa người vào sofa rồi tự nhiên chuyển chủ đề.
“Các cô đến chuyến này chắc không phải chỉ để xem danh sách đăng ký đâu nhỉ? Còn chuyện gì tôi có thể giúp thì cứ nói.”
Tiêu Dật Hành đặt chén xuống, lên tiếng hỏi:
“Bên anh từng tiếp xúc với Lãnh địa số Năm chưa?”
Bùi Yến vốn đang dựa trên sofa. Nghe vậy, anh ta nhướng mày, ngồi thẳng hơn một chút.
“Lãnh địa số Năm? Các cô muốn đến đó?”
“Muốn tìm hiểu tình hình.”
“Từng tiếp xúc, nhưng không thành công.”
Bùi Yến cầm chén trà lên uống một ngụm.
“Tôi từng phái người qua đó đưa tin hai lần. Lần đầu đối phương nhận thư nhưng không trả lời. Hơn nửa tháng sau tôi lại phái một chuyến, lần này thì có hồi âm.”
“Họ trả lời thế nào?”
“Đại ý là lãnh chủ sức khỏe không tốt, tạm thời không tiện giao lưu với bên ngoài, đợi sau này tình hình tốt hơn rồi sẽ liên lạc.”
Bùi Yến cười một cái, trong nụ cười mang theo chút ý vị sâu xa.
“Không nói là không qua lại với anh, cũng không nói bao giờ sẽ khỏe lại, chặn đường kín mít nhưng lại không cho anh một lý do để trở mặt.”
Ánh mắt Tiêu Dật Hành rơi trên mặt anh ta.
“Sau đó anh không thử nữa?”
“Không. Tôi có một nguyên tắc, chuyện đã bị từ chối hai lần thì không chủ động thử lần thứ ba.”
Bùi Yến đặt chén trà xuống bàn.
“Vị trí Lãnh địa của họ giáp biển. Theo lý mà nói, tài nguyên thủy sản và điều kiện cảng biển đều tốt hơn nhiều so với những lãnh địa nằm sâu trong đất liền như chúng ta, nhưng họ lại không mở cửa. Một nơi như vậy, hoặc là bên trong có rắc rối lớn, hoặc là có bí mật lớn.”
Ôn Cảnh Nghiễn ngồi bên cạnh tiếp lời:
“Cách chỗ các anh bao xa?”
“Khoảng cách đường chim bay hơn bốn trăm cây số. Nếu đường sá thuận lợi thì lái xe mất cả ngày.”
Vừa nói, Bùi Yến vừa đứng dậy đi đến trước tấm bản đồ khu vực treo trên tường, giơ tay chỉ vào rìa phía đông nam.
“Ngay chỗ hõm vào của đường bờ biển này. Phía sau dựa vào vách núi, phía trước là biển. Nếu đi đường bộ thì chỉ có một con đường hẹp có thể đi qua, hai bên đều là sườn dốc dựng đứng, dễ thủ khó công. Vị trí địa lý được lựa chọn cực kỳ hiểm.”
Kỳ Kiêu Dã ghé lại nhìn bản đồ một cái rồi quay về ngồi xuống.
“Vậy rốt cuộc bọn họ sống bằng gì? Ôm biển mà không buôn bán, không giao thương với xung quanh, vật tư thì tự trồng à? Đất bên đó toàn sườn đá.”
“Cho nên tôi mới nói kỳ lạ.”
Bùi Yến quay lại ngồi xuống.
“Vị trí của Lãnh địa số Năm, nếu là tôi thì hoặc là làm thương mại thủy sản, hoặc thu phí người qua đường. Đằng này lại chọn con đường khép kín nhất. Cách giải thích duy nhất là họ không muốn người khác nhìn thấy bên trong.”
Vân Khê dựa vào sofa lắng nghe, ngón tay chậm rãi lướt quanh miệng chén trà.
“Có khi nào thật sự lãnh chủ sức khỏe không tốt, người bên dưới sợ xảy ra biến cố nên không dám mở cửa với bên ngoài?”
“Không loại trừ khả năng này.”
Bùi Yến nhìn cô, giọng nghiêm túc hơn một chút.
“Nhưng xét tình hình thực tế, tận thế đã kéo dài lâu như vậy rồi. Một lãnh địa có thể chống đỡ đến tận bây giờ mà chưa bị diệt, nếu lãnh chủ bệnh đến mức không thể gặp người khác thì đám người bên dưới đáng lẽ đã sớm thay người rồi.”
“Ông ta không thay người cũng không lộ diện, hoặc là bên ngoài không có ai có thể thay thế, hoặc là người ngoài căn bản không biết bên trong đang xảy ra chuyện gì.”
Phòng khách im lặng trong chốc lát.
Bùi Yến nhìn chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ, đứng dậy phủi phủi ống quần.
“Được rồi, chuyện này nhất thời cũng không thể phân tích ra kết quả. Ăn cơm trước đi. Tôi đã bảo người chuẩn bị một ít đặc sản địa phương, các cô nếm thử.”
Anh dẫn mấy người xuyên qua hành lang đến phòng ăn.
Hai dãy bàn gỗ dài được ghép lại, trên bàn đã bày sẵn bát đũa. Hơi nóng nghi ngút cuốn theo mùi thơm lan tỏa.
Ở giữa bàn là một nồi đất lớn. Nắp nồi hé mở, để lộ những miếng thịt và nấm được hầm mềm nhừ bên trong. Nước dùng đặc sánh màu nâu sẫm, trên bề mặt phủ một lớp dầu mỏng óng ánh.
Bên cạnh là vài đĩa rau trộn nguội, màu sắc đậm nhạt xen kẽ, nước sốt được trộn đều.
“Nấm hái trong núi, hầm cả buổi chiều.”
Bùi Yến kéo ghế ra, ra hiệu mọi người ngồi xuống.
“Đất ở đây bạc màu, không trồng được quá nhiều lương thực, nhưng nấm và thú rừng rất nhiều. Mỗi năm vào thu đông có thể tích trữ được không ít đồ khô. Các cô nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”
Kỳ Kiêu Dã ngồi xuống, là người đầu tiên gắp một miếng nấm bỏ vào miệng. Nhai hai cái, mắt hơi mở lớn, sau đó cúi đầu gắp miếng thứ hai.
“Ngon.”
Bùi Yến ngồi vào vị trí chủ tọa, rót cho mình một chén trà.
“Hợp khẩu vị là được. Thử loại trà ở đây đi.”
Vân Khê cầm chén trước mặt lên nhấp một ngụm. Nước trà trong veo pha chút vàng nhạt, lúc vào miệng hơi chát. Sau khi nuốt xuống, phần cuống lưỡi dâng lên một vị ngọt hậu rất nhẹ, mang theo hương thơm thanh mát đặc trưng của cây cỏ.
Cô cầm chén uống thêm một ngụm, không nhịn được mà chân thành khen:
“Ngon.”
“Độ cao và độ ẩm ở đây thích hợp cho cây trà sinh trưởng. Trà mọc hoang tuy sản lượng thấp nhưng chất lượng không tệ.”
Bùi Yến cười.
“Lúc rời đi có thể mang theo một ít.”
“Vậy tôi không khách sáo nữa.”
“Vốn dĩ tôi cũng đâu định để cô khách sáo.”
Tiêu Dật Hành ngồi bên cạnh Vân Khê, yên lặng gắp một miếng thịt nấm bỏ vào bát cô, không tiếp lời.
Ánh mắt Bùi Yến dừng trên mặt anh một thoáng, ý cười sâu hơn một chút nhưng không nói thêm.
Chủ đề trên bàn dần chuyển sang kế hoạch tiếp theo.
Bùi Yến chủ động hỏi:
“Ngày mai các cô định thế nào? Đi thẳng đến Lãnh địa số Năm hay ở chỗ tôi nghỉ ngơi hai ngày?”
“Trước tiên xem danh sách đăng ký bên anh.”
Vân Khê nói.
“Nếu không tìm được manh mối thì sẽ đi một chuyến đến Lãnh địa số Năm.”
“Vậy tôi đề nghị các cô nên nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày ở chỗ tôi trước.”
Giọng Bùi Yến nghiêm túc hơn lúc nãy.
“Đường đến Lãnh địa số Năm rất khó đi, quãng đường dài, hơn nữa thái độ của đối phương chưa rõ. Lúc vật tư đầy đủ, trạng thái tốt rồi hãy qua đó sẽ ổn thỏa hơn.”
Ôn Cảnh Nghiễn gật đầu đồng ý.
“Quả thực vậy. Đề nghị của lãnh chủ Bùi trùng với suy nghĩ của tôi.”
“Vậy nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày.”
Tiêu Dật Hành lên tiếng.
“Tối nay xem xong danh sách. Ngày mai ban ngày chỉnh đốn, bổ sung vật tư. Sáng ngày kia xuất phát đến Lãnh địa số Năm.”
Bùi Yến dựa vào lưng ghế, nhìn Tiêu Dật Hành một cái, khóe miệng cong lên.
“Đội trưởng Tiêu làm việc quyết đoán dứt khoát, tôi thích.”
Tiêu Dật Hành cầm chén trà lên uống một ngụm, vẻ mặt không thay đổi.
“Cảm ơn.”
Kỳ Kiêu Dã bên cạnh đang cúi đầu gặm nấm, hai má phồng lên, ú ớ nói:
“Cuộc đối thoại của hai người... nghe giống khen mà cũng chẳng giống khen.”
Diệp Nhất Tranh dùng đuôi đũa gõ nhẹ lên mu bàn tay anh.
“Ăn đi, đừng nói chuyện.”
