Chương 61: Gã đàn ông chết tiệt giả vờ lịch sự
Cố Trác Dã hơi hối hận vì đã đi cùng cô làm trò này.
Nhưng đã vào rồi thì phải liều thôi.
Anh nắm lấy cổ tay Diệp Hi Hòa, kéo về phía căn phòng có biển “Kho Thuốc Thử”.
Bàn tay anh khô ráo và ấm áp, mang đến một cảm giác an toàn, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, chạm nhẹ vào vành tai như một liều thuốc trấn tĩnh:
“Đừng hoảng, đừng để lộ sơ hở. Về tìm anh cô rồi tính tiếp.”
Diệp Hi Hòa được giọng nói của anh trấn an, những ngón tay run nhẹ cũng dần bình tĩnh lại, cô hít một hơi sâu rồi bước tiếp.
Kho thuốc thử rất rộng, màn hình xanh liên tục nhấp nháy, phân loại rõ ràng từng loại.
Nhưng càng nhìn những chữ trên đó, cô càng thấy kinh hãi.
“Thuốc ức chế thi thể hóa”
“Dung dịch ghép gen”
“Chất gây dị biến”
Diệp Hi Hòa nổi da gà, trong lòng dấy lên vô số nghi vấn.
Tận thế mới bắt đầu được bao lâu mà Triệu Chấn Thiên đã nghiên cứu ra lắm loại thuốc biến thái như vậy?
Ba người lấy thùng thuốc ghi nhãn “Thuốc tăng cường” theo chỉ dẫn rồi quay lại đưa cho người phụ nữ.
Người phụ nữ sốt ruột giật lấy: “Làm việc mà lề mề thế.”
Cô ta mở thùng, ngón tay thô ráp lướt qua bên trong, nhấc một ống thuốc lên lắc lắc trước ánh đèn.
Chất lỏng màu xanh nhạt chảy chậm bên trong ống thủy tinh, giống như một loại chất huỳnh quang bị pha loãng.
Cô ta nheo mắt nhìn nhãn, lại nhìn số lượng trong thùng, rồi đóng nắp “rầm” một cái, kẹp thùng dưới nách.
“Được rồi, đi thôi.” Cô ta phẩy tay như đuổi ruồi.
Diệp Hi Hòa liếc thấy chiếc lồng sắt ở góc bên trái, cơ thể khựng lại.
Cố Trác Dã lập tức nhận ra sự khác thường của cô, nhìn theo hướng cô đang nhìn, ánh mắt trầm xuống.
Trong lồng đó là cô bé mà họ đã cứu ở thành phố F, Nghệ Nghệ.
Cô bé nằm trên nền lồng sắt lạnh lẽo, thân thể nhỏ bé cuộn tròn, tóc rối bết vào gương mặt tái nhợt, trên mép lồng có vết máu, không biết cô bé còn tỉnh táo hay không.
Diệp Hi Hòa nói với người phụ nữ đang kiểm tra thuốc tăng cường: “Cô bé kia trông có vẻ không ổn, để tôi qua xem sao.”
Rồi cô hạ giọng: “Dù sao cũng đã chết người rồi, bắt người mới cũng phiền phức lắm.”
Đây là cô đoán, vừa rồi người phụ nữ nhắc đến “chết rồi lại phải bắt lại” với vẻ mặt bực bội và sốt ruột.
Bên ngoài không còn người thường nào nữa.
Nên cô đang đánh cược.
Quả nhiên, người phụ nữ nhíu mày nhìn về phía đó, khó chịu “xì” một tiếng: “Mau đi, đừng để nó chết.”
Nghe vậy, nắm tay đang siết chặt của Diệp Hi Hòa hơi nới lỏng, cô bước nhanh đến trước lồng, ngồi xổm xuống, ngón tay nắm lấy thanh sắt lạnh giá, gõ nhẹ hai cái.
Cô bé bên trong một lúc lâu mới có phản ứng, ánh mắt lờ đờ nhìn ra.
Diệp Hi Hòa quay lưng về phía mọi người, tháo khẩu trang.
Cố Trác Dã thấy vậy liền hiểu ý, đứng chắn phía sau cô, thân hình cao lớn gần như che khuất ánh nhìn của tất cả mọi người.
Nghệ Nghệ nhìn thấy mặt Diệp Hi Hòa, ánh mắt bừng sáng trong chốc lát, mở đôi môi khô nứt, giọng nấc nghẹn gọi: “Chị Diệp…”
“Nghệ Nghệ, sao em lại ở đây? Bố em và chú Trình đâu?”
Nghệ Nghệ đưa tay về phía cô: “Em khỏe rồi… nên đến đây, bố và chú Trình… đều bị họ bắt đi…”
Diệp Hi Hòa đưa tay vào lồng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo vô lực của cô bé, lau vết máu trên đầu ngón tay: “Nghệ Nghệ cố gắng thêm chút nữa nhé, chị sẽ cứu em ra, đưa em đi tìm bố.”
Cô bé lại lắc đầu: “Đánh không lại… họ dữ lắm… chị Diệp mau đi đi…”
Có lẽ họ đứng đó hơi lâu, người phụ nữ ở đằng xa bắt đầu nhìn về phía họ với ánh mắt nghi ngờ.
“Đi thôi.”
Cố Trác Dã kéo Diệp Hi Hòa đứng dậy, quay lại báo cáo với người phụ nữ.
Diệp Hi Hòa vội cúi đầu đeo lại khẩu trang, hàng mi rũ xuống che đi cảm xúc đang cuộn trào trong mắt.
“Sao rồi?”
“Cô bé cần chút thức ăn và nước uống.” Diệp Hi Hòa cúi đầu, tỏ vẻ ngoan ngoãn: “Người càng ngày càng ít, nếu cô bé chết thì cô cũng phiền phức.”
Người phụ nữ nghe vậy càng thêm bực bội: “Đúng là phiền phức, thí thể ngày càng ít, chất lượng cũng ngày càng kém. Trước kia bắt được thì cũng trụ được cả tháng, còn lũ này, mười ngày nửa tháng đã hỏng.”
Diệp Hi Hòa nhân cơ hội thăm dò: “Cứ chết thế này thì chẳng mấy chốc hết người dùng, cấp trên có biện pháp gì không?”
Người phụ nữ kiêu ngạo nâng cằm: “Triệu tiên sinh đã tìm ra cách rồi, chuyện này không phải việc của cô, cứ làm tốt việc của mình đi.”
Diệp Hi Hòa hiểu ý trong lòng.
Cái gọi là biện pháp của Triệu tiên sinh, e là chính là cô.
Người có năng lực trị liệu ở đây, dù có hành hạ người ta thế nào cũng có thể chữa khỏi.
Thí nghiệm hỏng – chữa khỏi – hỏng – chữa khỏi.
Dùng khéo thì thành cỗ máy vĩnh cửu.
Triệu Chấn Thiên, gã đàn ông chết tiệt giả vờ lịch sự.
Đào Chiếu Xuyên đứng bên cạnh nghe hết cuộc trò chuyện, sắc mặt ngày càng khó coi, cơn giận dữ trong mắt gần như không giấu được, cậu lén dùng cùi chỏ chạm vào Diệp Hi Hòa, ra hiệu cô nên dừng lại.
Tình hình khu năm, họ đã thấy rõ ràng, ở lại thêm nữa không những không moi được thứ gì hữu ích mà còn dễ lộ, chẳng bõ công.
Thế là ba người nhân lúc người phụ nữ không để ý, quay về phòng nghỉ, nhanh chóng thay lại quần áo.
“Đợi họ tỉnh dậy, liệu có lộ chuyện chúng ta từng đến không?”
“Không đâu,” Đào Chiếu Xuyên lấy từ túi ra ba viên thuốc nhỏ, “Chúng ta có cái này.”
Diệp Hi Hòa tò mò: “Đây là gì?”
Đào Chiếu Xuyên cho mỗi người một viên, “Thứ nhỏ mà phòng thí nghiệm của chúng tôi nghiên cứu trước tận thế, ăn vào sẽ mơ thấy mình đang làm việc, tỉnh dậy sẽ coi giấc mơ đó là thật.”
“Thần kỳ vậy sao?”
Đào Chiếu Xuyên gật đầu: “Nhanh đặt họ lên giường đi.”
Ba người khó nhọc khiêng ba “người thay thế” kia lên giường, xếp thành tư thế ngủ tự nhiên, rồi đặt quần áo, giày dép, găng tay, khẩu trang về đúng vị trí cũ.
Diệp Hi Hòa quét mắt nhìn quanh phòng lần cuối, xác nhận không thiếu sót gì.
Dọn dẹp xong dấu vết, họ lại chui ra từ cái lỗ chó.
Đào Chiếu Xuyên đã sớm dò xét kỹ càng, biết rõ vị trí camera và lộ trình tuần tra của khu năm, ba người khom lưng, lợi dụng đống đồ đạc và tường che chắn, khéo léo tránh được camera và đội tuần tra, lén lút quay về biệt thự.
Vừa bước vào cửa, Diệp Hi Hòa khựng người.
Diệp Hồi Chu đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn đối diện cửa, mặt mày đen như đáy nồi.
Hỏng bét.
Anh cô giận rồi.
Cô vội vàng tiến lại gần, giọng nũng nịu: “Anh trai~”
Diệp Hồi Chu vẫn giữ vẻ lạnh lùng, không hề lay chuyển.
Thấy cảnh này, Đào Chiếu Xuyên sợ hết hồn, đứng cứng đờ tại chỗ, không dám đi cũng chẳng dám ngồi.
Còn Cố Trác Dã thì chẳng có tâm lý gì nặng nề, thản nhiên đi đến một bên ngồi xuống.
Ánh đèn vàng ấm áp trong biệt thự chiếu lên người Diệp Hồi Chu, nhưng không thể che đi áp lực nặng nề tỏa ra từ anh.
