Chương 79: Sửa lại cốt truyện
Bạch Lộ nhìn sắc mặt Diệp Hồi Chu, càng chắc chắn với suy đoán của mình, giọng nói càng kiên định: “Nhưng bây giờ mạt thế đã bắt đầu lâu như vậy, cho dù bây giờ anh có chạy tới thì em gái anh cũng…”
Cô vốn định nói “không sống nổi”, nhưng nhìn thấy đôi mắt âm trầm của Diệp Hồi Chu, liền đổi cách dùng từ.
“Em gái anh cũng đang phải chịu rất nhiều giày vò…”
“Cô đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?”
Từ Văn cảm thấy người phụ nữ này chắc là ăn nhầm nấm độc rồi, “Đội trưởng Diệp, cô ta nguyền rủa em gái Hi Hòa, giết luôn đi.”
Nói xong, trong lòng bàn tay anh ta hiện ra một cây đinh kim loại dài, lơ lửng trong không trung, nhắm thẳng vào Bạch Lộ.
Cây đinh dài đó sát khí đằng đằng.
Bạch Lộ run rẩy.
Bọn họ thật sự muốn giết cô!
Cô không kịp nghĩ ngợi gì khác, chỉ biết phải giữ được sự chú ý của Diệp Hồi Chu: “Tôi nói đều là sự thật! Đội trưởng Diệp! Anh mang tôi theo, tôi có thể giúp anh tìm được em gái, việc quan trọng nhất bây giờ là đi cứu cô ấy, đợi thêm nữa cô ấy sẽ bị giày vò đến chết!”
Diệp Hồi Chu như tự ngược đãi bản thân mà nghe những lời của Bạch Lộ.
Hồi lâu, cuối cùng anh cũng động đậy.
Bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng bóp lấy cổ Bạch Lộ, một tay nhấc cô lên trước mặt, ngón tay từ từ siết chặt.
“Nói cho ta nghe điều ta chưa biết.”
Oxy bị cắt đứt, cảm giác cận kề cái chết dâng lên, mặt Bạch Lộ đỏ bừng.
Cô dùng tay bấu lấy tay Diệp Hồi Chu, cố gắng vô vọng gỡ ngón tay anh ra, muốn hít thở một chút không khí.
“Trung…… ương, khu bảo hộ…… người đứng đầu thí nghiệm…… tên là……Hoắc Lợi……”
Tay Diệp Hồi Chu hơi nới lỏng, cúi đầu xuống.
Trong lòng Bạch Lộ mừng rỡ.
Nhưng giọng nói âm trầm của Diệp Hồi Chu vang lên bên tai cô.
“Đáng tiếc, người này ta cũng biết.”
Hoắc Lợi, kiếp trước, chính tay anh ta đã đấm cho đầu người này vỡ ra, óc văng tung tóe.
Trong xe, Diệp Hi Hòa không nghe thấy Diệp Hồi Chu nói thầm cái gì, có chút sốt ruột bò lên cửa xe.
Kết quả không biết người cuối cùng xuống xe là ai, cửa xe không đóng kỹ, cô vừa áp lên, cửa xe liền mở ra.
“A!”
Diệp Hi Hòa cùng Tiểu Kim lăn cả xuống đất.
Cố Trác Dã cũng không ngờ cô lại làm ra trò này, căn bản không kịp đưa tay ra, người đã ngã sõng soài xuống đất trước mắt anh.
Mấy người ở đằng xa đều nhìn sang.
Diệp Hi Hòa: …
Sao lại để cô nghe lén mà bị phát hiện ra thế này!
Cô ngượng ngùng giơ tay lên: “Chào~”
Bạch Lộ ở giữa, trong khoảnh khắc nhìn thấy cô, đáy mắt cuộn lên sóng to gió lớn.
Diệp Hi Hòa!
Tại sao cô ta lại ở đây!
Diệp Hồi Chu làm như không có chuyện gì mà buông tay ra, giọng nói khôi phục lại vẻ bình tĩnh như thường: “Hi Hòa, bên ngoài không an toàn, quay lại xe đi.”
Bạch Lộ đột nhiên được thở, lập tức ngã bẹp xuống đất, ôm cổ ho dữ dội.
Thấy cô không nhúc nhích, Diệp Hồi Chu bước nhanh tới, đỡ cô dậy, cẩn thận kiểm tra: “Ngã chỗ nào không?”
Diệp Hi Hòa lắc đầu: “Không sao, mặc áo dày, không sao đâu.”
Cô nghiêng đầu, nhìn qua bờ vai Diệp Hồi Chu về phía Bạch Lộ.
Bạch Lộ không biết rốt cuộc là sai ở chỗ nào.
Rõ ràng trong cốt truyện, lúc này Diệp Hi Hòa đang phải chịu giày vò.
Trong cốt truyện, cô ta nhất định phải chết!
Bởi vì cái chết của cô ta có vai trò vô cùng quan trọng đối với sự trưởng thành của Diệp Hồi Chu, chính nhờ nỗi đau như xé lòng này, Diệp Hồi Chu mới từ đó vô lo vô nghĩ, không kiêng nể gì, ở chiến trường khốc liệt của mạt thế mà sống thành một cường giả tuyệt cảnh không ai có thể làm tổn thương.
Nhưng Diệp Hi Hòa trước mắt lại có làn da trắng nõn, đôi mày mềm mại, toát ra vẻ kiều khí được nâng niu chăm sóc, làm gì có chút dáng vẻ bị giày vò nào?
Bạch Lộ chống tay xuống đất, móng tay cắm vào thảm cỏ.
Cô ta gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Hồi Chu đang quan tâm Diệp Hi Hòa.
Không đúng…… không đúng!
Cốt truyện bây giờ là sai, nhất định phải sửa lại!
Diệp Hi Hòa đáng lẽ phải chết.
Còn cô, Bạch Lộ, sẽ mang đến cho Diệp Hồi Chu đang đau khổ sự ấm áp và tình yêu, với tư cách là nữ chính của anh, dẫn anh bước ra khỏi nỗi đau, cùng anh đứng trên đỉnh cao của nhân loại!
Đầu óc Bạch Lộ quay cuồng.
Đúng rồi, gã đeo kính.
Cô đã đi theo gã đàn ông đó rất lâu, biết gã có một lá bài tẩy.
Kéo chân nhóm người này lại, lát nữa tìm cách giết chết Diệp Hi Hòa, như vậy cốt truyện sẽ trở lại quỹ đạo.
“Đội trưởng Diệp……” Giọng Bạch Lộ bị bóp đến khàn đặc, lúc này mang theo chút run rẩy hoang mang vô thố, “Tôi không biết tại sao em gái anh lại ở đây, nhưng căn cứ thí nghiệm trên núi Đạt Lạp Tuyết là thật……”
Đào Chiếu Xuyên cắt lời cô ta: “Đừng có lặp đi lặp lại mấy lời đó nữa, không có chứng cứ, làm sao cô chứng minh được lời cô nói là thật?”
Bạch Lộ cắn môi, ánh mắt quét qua tất cả mọi người có mặt, cuối cùng dừng lại trên người Từ Văn: “Anh là Từ Văn, trước đây là chiến hữu của đội trưởng Diệp, lúc hai người cùng chấp hành nhiệm vụ, đội trưởng Diệp vì bảo vệ anh mà ngón tay áp út của tay phải đã bị gãy xương.”
Sắc mặt Từ Văn trầm xuống: “Cô đã điều tra bọn tôi?”
Bạch Lộ nở một nụ cười khổ sở,
“Trước không nói tôi có năng lực đó hay không, bây giờ là mạt thế, tôi điều tra bằng cách nào?”
Từ Văn muốn tìm điểm bác bỏ, nhưng lại phát hiện không biết bắt đầu từ đâu.
Bạch Lộ tiếp tục nói, “Đội trưởng Diệp, lúc mạt thế mới bắt đầu tôi gặp được một số cơ duyên, tôi biết quá khứ và tương lai của tất cả mọi người, để tôi đi theo anh được không, tôi có thể cùng anh bảo vệ em gái……”
Giọng cô bị cắt ngang bởi tiếng động sột soạt.
Sắc mặt Diệp Hồi Chu thay đổi.
Tiếng động này nghe giống như động vật biến dị, mà là một đàn, số lượng không nhỏ!
Anh lập tức phản ứng: “Lên xe! Đi!”
Nghe thấy tiếng động, trong lòng Bạch Lộ điên cuồng vui mừng, thầm nghĩ quả nhiên tới rồi.
Gã đeo kính đúng là không làm cô thất vọng.
Mà ở phía sau xe, hướng bọn họ tới, trào ra một mảng đen kịt – chuột biến dị!
Đám chuột này có kích thước không khác gì trước mạt thế, nhưng mỗi con đều mọc những chiếc răng nanh dài và nhọn, mắt đỏ rực, bộ lông xám đen bóng loáng và cứng cáp.
Tốc độ của chúng cực nhanh, kêu chít chít như thủy triều tràn tới.
Bạch Lộ bò dậy, dùng tốc độ nhanh nhất bước vài bước về phía Diệp Hồi Chu và Diệp Hi Hòa.
“Đội trưởng Diệp——”
Cô vừa gọi tên Diệp Hồi Chu, vừa đưa tay về phía trước.
Tất cả mọi người đều nghĩ cô muốn túm lấy Diệp Hồi Chu.
Cố Trác Dã giơ tay lên, hư hư che chắn trước mặt Diệp Hi Hòa.
Nhưng cổ tay Bạch Lộ đột nhiên xoay một cái, với một góc độ vô cùng hiểm ác mà nắm lấy quần áo Diệp Hi Hòa!
Cô giả vờ sắp ngã, dùng toàn bộ sức lực kéo mạnh Diệp Hi Hòa xuống dưới!
Diệp Hi Hòa không hề phòng bị, bị cô kéo mạnh đến mức loạng choạng ngã về phía trước.
Lúc này, lũ chuột biến dị đã ở ngay trước mắt.
Nếu ngã xuống đất, còn chưa kịp bò dậy đã bị lũ răng nanh dài nhọn đó gặm thành bộ xương trắng!
Diệp Hi Hòa hoảng sợ giơ tay lên muốn nắm lấy thứ gì đó.
Đột nhiên, một đôi cánh tay rắn chắc ở bên cạnh lao tới ôm ngang eo cô, sau đó dùng sức nhấc bổng người cô lên.
Diệp Hồi Chu giận dữ đến cực điểm!
Anh thậm chí không thèm mất thời gian rút con dao quân dụng bên hông, trực tiếp vung tay, lôi điện ngưng tụ thành trường đao, không chút do dự chém xuống!
“Lá gan ngươi cũng thật to!”
Trường đao lôi điện chém xuống trong nháy mắt, chặt đứt cánh tay của Bạch Lộ từ khuỷu tay!
Cánh tay phải của cô ta bay thẳng ra ngoài, máu tươi phun trào, văng lên rất cao.
Sắc mặt Cố Trác Dã thay đổi, giơ tay ấn Diệp Hi Hòa vào trong lòng.
Nhưng máu nóng vẫn bắn lên mặt cô.
