Chương 17: Đừng có lông bông ngoài đường.
Tần Cách thì cũng có đến, nhưng mặt mày hầm hầm, giọng điệu cộc lốc, tay anh nắm chặt vai cô xoay qua xoay lại kiểm tra: “Có bị thương không?”
Triệu Hải Đường lắc đầu, rồi nghiêng người dựa vào lòng anh, yếu ớt: “Chóng mặt.”
“... Vậy thì nói chuyện, bớt lắc đầu lại.”
“.”
Bạn trai của nữ tài xế cũng tới.
Hai bên vừa gặp mặt, đối phương ngạc nhiên vài giây: “Cái này...”
Tần Cách: “Một trăm nghìn.”
Triệu Hải Đường: “?”
Nữ tài xế: “?”
“Tiền mặt hay chuyển khoản,” Tần Cách hất cằm, “Rồi dẫn cô ấy đi kiểm tra.”
Nữ tài xế sốt ruột: “Anh đây là ăn vạ đấy à, vậy tôi báo cảnh sát!”
“Thôi thôi, một trăm nghìn thì một trăm nghìn,” Lôi Ngọc Thành cũng không ngờ chuyện lại trùng hợp thế, “Một trăm nghìn không nhiều.”
Triệu Hải Đường ngước lên, bắt gặp ánh mắt Tần Cách: “Em mà lấy, anh ta sẽ không kiện em tội tống tiền chứ?”
Xe cô chẳng hư hại gì, chỉ một tí vết xước, dù sao cũng là lúc dừng đèn đỏ mới va vào, có thể nghiêm trọng đến đâu?
“Không đâu em gái,” Lôi Ngọc Thành nói giọng hòa nhã, “Anh trai không đến nỗi mất dạy thế đâu.”
Tần Cách: “Đừng gọi kiểu láy âm.”
Lôi Ngọc Thành: “.”
“Nào, giới thiệu cho em,” Lôi Ngọc Thành khẽ ho, “Đây, người yêu tôi, Thôi Nhạn.”
Lại nói: “Còn đây, anh em tôi, Tần Cách, với cả người yêu anh ấy... em gái... em, em tên gì?”
Triệu Hải Đường nhìn sang Tần Cách.
Người trong mối quan hệ của anh, cô không dám tự tiện kết giao.
Tần Cách mặt lạnh tanh: “Không cần thiết phải quen biết.”
Triệu Hải Đường mím môi.
“Lão Tần, đừng thế,” Lôi Ngọc Thành thở dài, “Ngàn năm tu luyện mới có duyên làm vợ chồng đấy.”
Thôi Nhạn bên cạnh cực kỳ tinh ý, vội vàng nói: “Em gái, vòng tay em đẹp thế, có link không?”
Triệu Hải Đường đưa tay ra: “Chụp ảnh rồi tìm hình, PDD năm tệ hai cái, đừng mua đắt nhé.”
“...”
“Năm tệ hai cái?” Tần Cách khó chịu, “Em ra trung tâm thương mại mua mấy cái đắt đắt một tí được không?”
Triệu Hải Đường: “Cũng không thể đắt bằng đồ cô Mục dùng.”
Lôi Ngọc Thành: “Cô Mục là ai?”
Triệu Hải Đường: “Đối tượng xem mắt của anh ấy.”
Lôi Ngọc Thành: “Ồ~~~”
Tần Cách gân xanh trên trán giật từng hồi: “Cậu còn kéo dài giọng nữa à?”
“Em gái,” Thôi Nhạn nhiệt tình, “Hai chị em mình kết bạn WeChat đi.”
Triệu Hải Đường mặt căng cứng: “Anh ấy không đồng ý, em không dám.”
Lôi Ngọc Thành: “A ô~”
Ánh mắt ba người mang những hàm ý khác nhau, đồng loạt đổ dồn lên mặt Tần Cách.
“Kết bạn đi,” Tần Cách sốt ruột, “Còn phải thu tiền nữa à.”
Thôi Nhạn vội vàng mở mã QR kết bạn.
Triệu Hải Đường kết bạn xong.
Thôi Nhạn trước tiên nhận chuyển khoản từ Lôi Ngọc Thành, sau đó chuyển khoản lại cho Triệu Hải Đường.
Ba người đứng bên đường làm xong vụ giao dịch này.
“Em gái,” Thôi Nhạn nói, “Chiều nay có bận không, hai chị em mình đi dạo phố đi, lão Lôi phiền chết đi được, suốt ngày chẳng biết bận cái gì.”
Triệu Hải Đường: “Đàn ông ai chẳng thế.”
Tần Cách nghẹn đến mặt đen thui.
Xong màn mỉa mai, Triệu Hải Đường còn rất tôn trọng hỏi anh: “Em có thể đi dạo phố với chị ấy không?”
Tần Cách: “Không được.”
Triệu Hải Đường: “...”
Im lặng nửa giây, Tần Cách miễn cưỡng: “Đi kiểm tra trước đã.”
“Em đi cùng em đi cùng,” Thôi Nhạn nói, “Vốn dĩ em cũng định mua ít thuốc bổ.”
Tần Cách cụp mắt, dùng điện thoại chuyển thêm một khoản cho Triệu Hải Đường, giọng nhạt nhẽo: “Mua mấy thứ tốt vào.”
Triệu Hải Đường bắt chước y hệt: “Anh yên tâm, em mua đồ tốt đồ đắt, chỉ không mua đồ miễn phí thôi.”
“...”
Triệu Hải Đường trước khi quay đi còn ném lại một câu: “Anh hôi chết đi được!”
Tần Cách: “.”
Hai cô gái đi rồi.
Chỉ còn Tần Cách và Lôi Ngọc Thành.
“Tuy tôi chẳng bằng cậu cái gì,” Lôi Ngọc Thành thành thật, “Nhưng nói về dỗ dành con gái, cậu thua tôi xa lắm.”
Anh ta từng ghen tị với Tần Cách, mặt mũi đẹp nhất, năng lực lại mạnh, kéo một cô em gái bệnh tật còn giỏi hơn mình, không biết ông trời đóng mất cửa sổ nào của cậu ta.
Giờ thì hay rồi.
Thằng cha Tần Cách này nhất định sẽ vấp ngã trong chuyện tình cảm.
Lôi Ngọc Thành không định nhắc nhở cậu ta, đến lúc đó hất bùn sang người khác chắc chắn sẽ rất sướng.
Nghĩ vậy, Lôi Ngọc Thành tâm trạng thoải mái hơn: “Đi uống rượu không?”
“Không,” Tần Cách mặt đờ đẫn, “Còn việc.”
Thấy cậu ta lên xe chuẩn bị đi.
Lôi Ngọc Thành gọi với: “Lão Tần.”
Tần Cách: “Nói.”
“Co.i như chúng ta đều là người Hậu Trạch,” Lôi Ngọc Thành nói, “Sớm rút khỏi chỗ lão Lục đi.”
Tần Cách khẽ nhếch mép.
Chẳng nói gì, đạp ga phóng đi.
Triệu Hải Đường không muốn kiểm tra sức khỏe, cô chắc chắn mình chẳng sao, Thôi Nhạn như nhận được nhiệm vụ gì đó, giúp cô đóng tiền rất nhanh gọn.
“Người có thể khiến lão Lôi coi trọng,” Thôi Nhạn nói, “Không cần nói em cũng biết là ai.”
Triệu Hải Đường: “Ai?”
Thôi Nhạn: “Người yêu em ấy, em phải nắm chặt lấy, Tiểu Tần gia lừng lẫy, trong mắt chỉ có sự nghiệp không có đàn bà... à không, trước đây không có đàn bà, đối tượng hoàn hảo biết bao.”
Triệu Hải Đường vốn không muốn hỏi thăm Tần Cách, nhưng anh đã tra cô trước.
“Chị nói thêm đi.”
“Hại, chị biết cũng không nhiều,” Thôi Nhạn nói, “Chỉ thỉnh thoảng lão Lôi lỡ miệng vài câu, khu đất sắp bị phá dỡ của cậu ta, Hậu Trạch, em biết đấy, Tiểu Tần gia xuất thân từ đó, lão Lôi làm chút buôn bán nhỏ, muốn lên một bước rất khó, phân hóa giai cấp em hiểu không, nhưng Tiểu Tần gia nhẹ nhàng vượt lên.”
Triệu Hải Đường cúi đầu nhìn báo cáo kiểm tra.
Thôi Nhạn cảm thán: “Nhà giàu nắm tay nhau, kẻ mạnh càng mạnh... Ê em gái, em có nghe chuyện nhà họ Hình sắp kết thân với nhà họ Miêu không?”
Triệu Hải Đường chớp mắt: “Hả?”
“Nhà họ Hình và nhà họ Miêu!” Thôi Nhạn phấn khích, “Nhà họ Hình có tiền có thế, chỉ là mấy năm nay chuyển đổi, tiếng tăm không tốt lắm, nhà họ Miêu là dòng dõi thanh cao, tuy không giàu bằng nhà họ Hình, nhưng môn đăng hộ đối vững chắc, quan trọng hơn là, lão gia nhà họ Miêu chỉ có một đứa cháu gái duy nhất!”
Triệu Hải Đường ngây ra một lúc: “Cháu gái duy nhất thì sao?”
Thôi Nhạn: “Lão gia nhà họ Miêu tự mình không có tiền, nhưng môn sinh khắp thiên hạ, vì đứa cháu gái duy nhất này, những môn sinh đó có thể không giúp đỡ chăm sóc sao, tài nguyên chẳng phải sẽ chảy vào nhà họ Hình à?”
“...” Triệu Hải Đường cụp mắt, “Người ta cũng không ngu thế đâu.”
Thôi Nhạn lo lắng: “Một đứa cháu gái, dễ bị ăn hết gia sản lắm.”
Triệu Hải Đường đứng phắt dậy.
Thôi Nhạn giật bắn mình.
“Cháu gái không có nghĩa là hết gia sản, cô ấy có thể đảm bảo đứa con mình sinh ra trăm phần trăm là người nhà họ Miêu,” Triệu Hải Đường nuốt nước bọt, “Chúng ta đừng nói chuyện này nữa, đi dạo phố thôi.”
Thôi Nhạn không hiểu đầu cua tai nheo: “Được.”
Đi được hai bước, điện thoại Triệu Hải Đường reo.
Là Tần Cách gọi.
Cô khẽ hừ một tiếng, để điện thoại reo vài giây, mới chậm rãi bắt máy.
Cũng không nói gì, chờ anh lên tiếng trước.
“Kết quả kiểm tra thế nào?” Tần Cách nghiến răng ở đầu dây bên kia, “Triệu Hải Đường, em còn giở trò với tôi à?”
Triệu Hải Đường hất cằm lên, dáng vẻ kiêu kỳ bày ra đầy đủ: “Não rất tốt, không có chấn động não, không có đựng nước với bột nhão, bên trong toàn là anh!”
Một câu nói khiến Tần Cách nghẹn họng.
Mẹ nó.
Đúng là... muốn đè cô ra.
“Đi chơi đi,” Tần Cách lại bắt đầu sốt ruột, “Mua xong đồ thì về sớm, đừng có lông bông ngoài đường.”
