Chương 19: Tạm tưởng tượng vậy.
Tối hôm đó, Tần Cách về nhà ngủ.
Triệu Hải Đường mặc đồ ngủ, nằm sấp trên giường đọc sách, hai bàn chân nhỏ giơ lên phía sau đong đưa.
Thấy anh vào, cô giơ tay lên, tay áo ngủ rơi xuống khuỷu tay, để lộ chiếc lắc tay hình hoa chuông trên cổ tay: “Nhìn nè, đẹp không?”
Tần Cách liếc qua, ném áo khoác ra ngoài cửa: “Ừ.”
Triệu Hải Đường: “Quần tây.”
“...” Tần Cách nghiến răng, nuốt một câu chửi thề, “Nhiều chuyện!”
Nói xong, anh cởi quần tây ném ra ngoài, chỉ mặc quần lót bước vào.
Anh có thân hình đẹp, mông cong, cơ đùi và bắp chân cân đối, đầy sức mạnh, mỗi bước đi đều hiện lên những đường nét quyến rũ.
“Trên ghế sofa anh vứt gì thế?”
“Đồ ngủ với tất với quần lót em mua cho anh,” Triệu Hải Đường ngắm nhìn chiếc lắc tay mới của mình, “Giặt sạch mới mặc được.”
Tần Cách đi dép lê về phía phòng tắm: “Biết size không?”
Triệu Hải Đường: “Không.”
“...”
Triệu Hải Đường: “Anh thử đi, không vừa em mang đi đổi.”
“Phiền,” Tần Cách lười thử, “Tạm mặc vậy.”
Triệu Hải Đường: “Lớn quá anh còn tạm được, chật thì anh tạm kiểu gì?”
Tần Cách: “Không phải XL với 2XL à?”
Triệu Hải Đường ngây ra một lúc: “Anh xem rồi à? Anh xem rồi còn hỏi em là cái gì, xem rồi anh không biết vừa hay không vừa à?”
Tần Cách liếc xéo cô, dừng lại vài giây, rồi lững thững bước từ cửa phòng tắm quay lại mép giường, cúi xuống hôn lên trán cô.
Cú hôn làm cô ngả người về sau.
Triệu Hải Đường ưỡn thẳng nửa người trên, tay vòng qua cổ anh, quan sát vết sẹo trên cằm anh: “Còn một chút dấu vết thôi, anh đi xử lý đi.”
“Đàn ông có tí sẹo thì sao,” Tần Cách khom lưng, “Em thấy thằng đàn ông nào mà cứ chạy vào viện thẩm mỹ hoài không?”
Triệu Hải Đường hôn anh: “Của em, của nhà em.”
Chắc là Tần Cách thích cô hôn anh, mỗi lần Triệu Hải Đường chủ động, lông mày anh luôn giãn ra, đường nét và biểu cảm trở nên thoải mái, anh sẽ khom người xuống phối hợp với cô, những lúc thế này anh còn rất dễ nói chuyện.
“Anh đi thêm lần nữa đi,” Triệu Hải Đường để lại một chuỗi những nụ hôn ướt át trên mặt anh, “Một lần là hết thôi.”
Giọng Tần Cách hơi khàn: “Em đúng là đồ nhiều chuyện.”
Triệu Hải Đường: “Ừm ừm.”
Tay cô bắt đầu không đứng đắn.
Sống lưng Tần Cách cứng đờ, không biết nhớ ra điều gì, ‘bốp’ một tiếng chụp lấy tay cô: “Anh đi tắm.”
“... Ồ,” Triệu Hải Đường chớp mắt, “Vậy anh nhanh lên.”
“Nhanh không nổi,” Giọng Tần Cách càng khàn hơn, “Em ngủ trước đi.”
“...”
Triệu Hải Đường đợi rất lâu, Tần Cách vẫn không ra.
Cô thậm chí còn nghi ngờ không biết Tần Cách có chết trong đó không.
Đợi mãi, cô buồn ngủ không chịu nổi, bực mình cuộn hết chăn lên người, lăn ra mép giường ngủ một mình.
Trong lúc lơ mơ, Triệu Hải Đường cảm thấy mình được ôm về.
Tay theo phản xạ muốn áp lên mặt anh, nhưng lúc cuộn chăn đã kẹt ở trong, không rút ra được.
Triệu Hải Đường cau mày khó chịu.
Chăn bị một lực kéo ra, có người nắm lấy mu bàn tay cô, đưa tay cô đặt lên má quen thuộc.
Lúc này Triệu Hải Đường mới thoải mái hừ hừ.
Tần Cách mặt mày đen thui, thu hết mọi biểu cảm của cô vào mắt, nghiến răng nghiến lợi: “Triệu Hải Đường, em đúng là đồ nhiều chuyện!”
Khiến cái thói xấu này của tao cũng bị em dạy hư rồi.
-
Hình Phi Ngang không muốn tham gia buổi xem mắt này.
Chú Sáu Hình nói một câu: “Anh mày cũng đi.”
Hình Phi Ngang: “Anh ấy tha thứ cho ba rồi à?”
“Người trong nhà không có thù oán qua đêm,” Chú Sáu Hình thản nhiên, “Tự chỉnh đốn lại mình đi, nhà họ Miêu rất hợp với con.”
Hình Phi Ngang bĩu môi.
Nhưng Tần Cách chịu đi cùng nó, nó cũng ngoan ngoãn đi thay quần áo.
Trên đường, chú Sáu Hình giới thiệu cho hai người về ông cụ nhà họ Miêu.
Là những sinh viên đại học đầu tiên sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, viện sĩ, mấy đời tổ tiên đều là trạng nguyên, một gia tộc học thuật danh giá.
Nếu không phải hai mươi năm trước con trai độc nhất và con dâu không may qua đời, khiến nhà họ Miêu suy tàn, thì với tính khí thanh cao của người đọc sách và nền tảng gia tộc, tuyệt đối không thể nào coi trọng loại gia tộc mà tổ tiên dựa vào con đường đen để duy trì tài sản như nhà họ Hình.
“Ông cụ vừa đến đây thăm học trò của mình,” Chú Sáu Hình nghiêm túc nói, “Con học anh con đi, đứng đắn một chút, phải tôn trọng người đọc sách.”
Hình Phi Ngang phản ứng dữ dội: “Con đâu có không tôn trọng người đọc sách! Con phiền ba đấy chứ!”
“Thằng nhóc thối tha!” Chú Sáu Hình mắng, “Ông cụ coi trọng lễ nghi, con đừng để ông ấy nghĩ con có thể tùy tiện quát nạt cha ruột của mình!”
Hình Phi Ngang: “Đệ...”
Vừa thốt ra nửa câu chửi thề, Tần Cách đã giơ tay bốp vào đầu nó.
Hình Phi Ngang choáng váng: “Anh đánh em làm gì!”
Tần Cách thản nhiên rụt tay về: “Đừng có cãi, đánh nhanh thắng nhanh.”
“Chuyện cả đời của em mà qua loa vậy sao,” Hình Phi Ngang kêu gào, “Em không phục!!”
Tần Cách: “Người ta chưa chắc đã thèm để ý mày, lịch sự một chút.”
Hình Phi Ngang: “.”
Im lặng hai giây.
Hình Phi Ngang hắng giọng, chỉnh lại cổ áo, giả vờ văn nhã: “Không thể nào, dù không kể đến mặt ông già nhà em, em cũng không thể làm mất mặt anh được.”
Ông già nghiến răng kèn kẹt.
Cuộc gặp được sắp xếp tại một quán trà cổ kính ở Đông Châu.
Chú Sáu Hình đi trước, Tần Cách và Hình Phi Ngang đi hai bên trái phải, kết quả Hình Phi Ngang không muốn đứng cạnh ba nó, thừa cơ hội di chuyển, đổi sang bên cạnh Tần Cách.
Thế là Tần Cách đứng ở giữa.
Chưa kịp để chú Sáu Hình nổi giận, Tần Cách đã túm cổ áo Hình Phi Ngang ném nó về chỗ cũ.
Hình Phi Ngang: “...”
Sao lại đối xử tàn nhẫn với nó như vậy.
Ông cụ trong phòng riêng đã đứng dậy, vui vẻ nói: “Mười mấy năm không gặp Hình huynh, không gặp nữa, chắc hết cơ hội rồi.”
“Tôi thấy Miêu huynh tinh thần hăng hái chẳng kém ngày xưa,” Chú Sáu Hình vội vàng đưa hai tay bắt lấy, “Hai anh em chúng ta gặp nhau là chuyện vui, đừng nói mấy lời xui xẻo.”
Bất ngờ nghe thấy từ miệng ba mình thốt ra những lời văn vẻ, Hình Phi Ngang không nhịn được, phụt cười thành tiếng.
Mặt chú Sáu Hình tối sầm.
Ông cụ Miêu tò mò nhìn sang, tay từ từ chỉ: “Vị này...”
Bàn tay đang dừng trên người Hình Phi Ngang bỗng chuyển hướng, dừng lại trên người Tần Cách: “Đây là Phi Ngang phải không, đúng là nhân tài, xuất chúng hơn Hình huynh nhiều, chắc là giống em dâu nhỉ?”
“...”
Chú Sáu Hình cảm thấy mặt mũi mình bị thằng nghịch tử làm mất hết.
Giới thiệu xong mọi người, chú Sáu Hình nhìn quanh phòng riêng: “Cháu gái của ông...”
“Nó bảo trường đột xuất có bài kiểm tra,” Ông cụ Miêu mặt không đổi sắc, “Tôi nghĩ việc học quan trọng, nên tự mình đến gặp Phi Ngang trước.”
Chú Sáu Hình: “Phải phải, Hình Phi Ngang, mau pha trà cho ông.”
“Con trai vẫn là cứng cỏi,” Ông cụ Miêu cảm thán, “Con gái không nỡ đánh không nỡ mắng, nhất là bé Miêu Miêu nhà tôi còn rất nghịch ngợm, tôi quản không nổi rồi.”
Chú Sáu Hình: “Con gái là phải chiều, cả đời này tôi không có phúc...”
“Bác đừng vội,” Hình Phi Ngang bỗng ngắt lời, “Sao bác biết cháu không sinh được con gái?”
Chú Sáu Hình cảnh cáo nhìn nó.
Ông cụ Miêu quan sát Hình Phi Ngang: “Muốn biết bé Miêu Miêu nhà ta trông thế nào không?”
Mắt Hình Phi Ngang sáng lên: “Tất nhiên là...”
Chú Sáu Hình không nhịn nổi đạp nó một cước.
Ông cụ Miêu vô cùng trân trọng lôi ra một tấm ảnh: “Đây.”
Hình Phi Ngang đưa mắt nhìn qua, sau đó đột nhiên bị sặc.
Tần Cách ngồi ngay cạnh nó, liếc mắt nhìn qua, rồi cũng khựng lại.
“Xin lỗi,” Ông cụ Miêu thản nhiên, “Chỉ có một tấm ảnh sinh nhật lúc nó lên năm, tạm tưởng tượng vậy.”
