**Chương 22: Cô Là Gái Gọi À?**
Cái bài đăng Weibo định xóa, Triệu Hải Đường không xóa nữa.
Và cô còn trả lời Tần Phi Phi: 【Mục Kha là ai? Lúc anh trai cậu phản bội tớ, cậu có mắng nó không?】
Tần Phi Phi: 【Lúc ảnh đi xem mắt, hai người chia tay rồi mà.】
Triệu Hải Đường: 【Bây giờ bọn tớ lại chia tay rồi.】
Đám bạn trên Weibo: “...”
Ba Dao nhắn riêng cho Hình Phi Ngang, chửi: “Đều tại mày cả đấy, một ngày chia tay những tám lần!”
Hình Phi Ngang mới oan ức: “Lần này em chia thiệt mà! Không chia, ông già nhà em lại sang tận nhà người ta gây chuyện mất. Ổng cứ bắt em chờ cái cây mập mập kia về, em dám không chia chắc!”
Gì mà tám lần.
Nó còn chưa có cơ hội hàn gắn lần thứ bảy đâu.
Ba Dao ngẩng mặt lên khỏi cái điện thoại lạnh ngắt, nhìn về phía người đàn ông đối diện còn lạnh hơn.
“Sao... lại chia tay nữa rồi?” Hắn hỏi dè dặt.
Tần Cách tắt điện thoại, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: “Tao cũng vừa mới nhận được thông báo.”
Ba Dao: “.”
Ba Dao: “Thế... lần này còn làm hòa không?”
Tần Cách: “Mày thấy sao?”
Ba Dao: “Tao thấy chắc không rồi, em Hải Đường có người mới rồi mà.”
Xương hàm Tần Cách căng cứng, lạnh lẽo, mắt cụp xuống nghịch con dao bướm trên tay.
“Thì chúc người ta hạnh phúc thôi.”
“... Chúc thì chúc,” Ba Dao hóng hớt không sợ chuyện lớn, “nhưng đừng nói kiểu nghiến răng nghiến lợi thế... WTF mày lại dùng dao quơ tao, tao liều với mày đấy!”
Tần Cách xoay một đường hoa mắt rồi thu mũi dao lại, người như không xương ngả vào ghế sofa, bỏ điếu thuốc vào miệng.
Cũng tốt.
Độc thân thoải mái hơn, muốn hút thì hút, muốn uống thì uống, muốn không về nhà thì không về, chẳng ai chê mình hôi, chê mình sống thất thường, chê mình đủ thứ.
Tần Cách gác chân lên bàn trà, đầu hơi nghiêng, ra hiệu cho đàn em bên cạnh châm thuốc.
Lửa lóe lên rồi vụt tắt, gương mặt người đàn ông trầm trọng và dữ tợn, hiện rõ mồn một qua làn khói thuốc lượn lờ.
Bỗng nhiên bên ngoài ồn ào.
Tần Cách nhíu mày.
Tiếp theo là Lưu Tứ đẩy cửa vào, hớt hải: “Anh, có chuyện rồi!”
Tần Cách nổi cáu: “Có việc cỏn con thì tự giải quyết đi!”
“...”
Ba Dao nháy mắt với Lưu Tứ: “Mày xem thử, chuyện lớn không, nếu với quản lý xử lý được thì tự xử đi.”
Lưu Tứ vô cớ bị chửi, mặt mày ỉu xìu: “Em chẳng biết lớn nhỏ thế nào nữa.”
“... Khụ,” Ba Dao gỡ rối cho nó, “Mày nói tao nghe, nói nhỏ thôi, đừng để nó nghe thấy.”
Tần Cách ném hộp thuốc lá sang.
Ba Dao cười hề hề: “Nói đi.”
Lưu Tứ thốt ra: “Bắt gian!!”
Ba Dao: “.”
Im lặng hai giây.
Ba Dao: “Tứ à, chuyện này nhỏ đến tao cũng chẳng giúp được mày.”
Đây là KTV thương mại, ngày nào chả có người đến bắt gian.
Có đáng gì đâu.
“Lôi Ngọc Thành, Lôi tổng ấy!” Lưu Tứ vò đầu bứt tai, “Bạn gái ổng đến bắt gian, kéo hết mấy em ở Mỹ Tái ra đánh rồi!”
Tần Cách liếc mắt qua, giọng lãnh đạm: “Báo cảnh sát, bắt nó đền.”
Lưu Tứ đỏ mặt tía tai, muốn giậm chân, nhưng lại nghĩ đó là hành động của con gái nên cố nhịn: “Không phải, bạn gái Lôi tổng... gọi cho bạn gái anh rồi!”
Ba Dao sặc nước bọt.
Gì cơ?
Lưu Tứ: “Bảo bạn gái anh đến cùng bắt gian!”
Chuyện này, tính là lớn, hay là nhỏ đây?
Tần Cách: “...”
Mẹ nó.
Đúng là đồ phá hoại.
Thôi Nhạn tay trái lôi một cô gái ẻo lả, tay phải giơ điện thoại: “Ở Mỹ Tái, phố trung tâm ấy, KTV thương mại, đến KTV thương mại thì có thứ tốt đẹp gì, cô đến nhanh lên, một mình tôi đánh không lại...”
Lôi Ngọc Thành mất hết mặt mũi, nổi trận lôi đình: “Bố đang bàn chuyện làm ăn!”
“Bàn chuyện làm ăn mà bàn lên người đàn bà à?” Thôi Nhạn chửi, “Tôi thấy rõ mồn một, tay anh sờ vào đâu, môi đỏ của nó hôn anh chỗ nào rồi?”
Lôi Ngọc Thành gầm lên: “Cô bớt nói nhảm đi, mau về nhà!”
Thôi Nhạn: “Anh chờ đấy, tôi gọi thêm người...”
Nói chưa dứt lời.
Không biết nhìn thấy gì, đồng tử Thôi Nhạn co rụt lại, không dám tin, nói với người ở đầu dây bên kia: “Đường Đường, bạn trai cô cũng ở đây!!”
Đúng là một mẻ lưới hết.
Đàn ông đúng là chẳng có thứ tốt đẹp gì.
Bước chân Tần Cách vốn đang thong thả bỗng khựng lại: “?”
Ba Dao và Lưu Tứ cùng lúc cứng đờ.
Tiêu rồi.
Triệu Hải Đường còn sốc hơn Thôi Nhạn.
Trên đường tới, cô đã gọi cho Tần Cách, giọng đầy hoang đường: “Anh đến KTV thương mại?”
Tần Cách: “Triệu...”
Triệu Hải Đường cao giọng: “Anh đến KTV thương mại!”
Tần Cách: “Tôi...”
Triệu Hải Đường: “Anh dám đến KTV thương mại!!”
Tần Cách: “.”
“Người ta Tiểu Tần gia đến thì đến,” Thôi Nhạn khóc lóc thảm thiết, “Người ta cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, giỏi hơn anh, một người ở nhà không đủ, người ta ra ngoài giải quyết, chứ anh là không đủ à, anh là không đủ dùng đúng không!”
Mặt Lôi Ngọc Thành đen như đáy nồi.
Tần Cách cũng chẳng khá hơn: “Lôi Ngọc Thành, mẹ mày quản nổi không?”
“...” Lôi Ngọc Thành vô tình liếc thấy sắc mặt hắn, chuyện của mình bỗng trở nên không quan trọng nữa, “Quản không nổi, mày quản được à?”
Tần Cách lạnh tanh: “Bạn gái mày bảo tao quản?”
Lôi Ngọc Thành cố tình châm ngòi, nói với Thôi Nhạn: “Đừng nói bậy, lão Tần không phải loại người đó.”
“Xì!” Thôi Nhạn mắng, “Nhìn nó còn biết chơi hơn anh!”
Tần Cách: “...”
Mẹ nó.
Khi Triệu Hải Đường chạy đến, lộp cộp lộp cộp, những người không liên quan xung quanh đã bị đuổi đi hết.
Ba Dao nhiệt tình chào đón: “Em Hải Đường, em nghe anh giải thích... nghe lão Tần giải thích.”
Triệu Hải Đường không nhìn hắn, cũng chẳng nhìn Tần Cách, chạy thẳng đến chỗ Thôi Nhạn: “Quay video lưu chứng cứ chưa?”
“Chưa,” Thôi Nhạn buồn bã, “Chỉ lo tức quá thôi.”
Triệu Hải Đường: “Thế chia tay nó đi, đi ăn vụng còn không biết dấu, vừa ngu vừa kinh tởm, lại còn xấu!”
Lôi Ngọc Thành: “?”
Câu cuối có vẻ hơi đá xoáy thì phải.
Tần Cách hai tay đút túi, liếc xéo hắn: “Tôi cũng chịu.”
“Chị đừng khóc nữa,” Triệu Hải Đường dỗ Thôi Nhạn, “Rõ ràng là bọn họ đi ăn vụng, thế mà họ lại đứng đó như kẻ chiến thắng, còn chúng ta là đàn bà lại đau khổ tột cùng, hóa thành trò cười ở đây.”
Người khác: “...”
Triệu Hải Đường: “Dù sao cũng đã thế này rồi, chơi thôi, đây chẳng phải KTV thương mại sao, chúng ta học đại tỷ và nữ tổng tài, chúng ta cũng gọi vài em, nghe nói trai ở đây đẹp lắm.”
Lôi Ngọc Thành và đám người đồng loạt nhìn Tần Cách.
Ý ngoài lời: Xem ra bạn gái mày mới là người chơi ngang tay.
Tần Cách tức cười: “Cô nghe ai nói thế?”
Triệu Hải Đường ném cho hắn một ánh mắt chán ghét, đánh giá từ trên xuống dưới: “Khí chất của anh rất hợp với nơi này.”
Tần Cách nghiến chặt răng.
Một lúc sau, rít ra một chữ: “Mẹ.”
“Cô nói đúng,” Thôi Nhạn lau nước mắt, “Chị mời cô, dù sao cũng là tiền của Lôi to đầu.”
Triệu Hải Đường: “Em cũng có, tiền của Tần to đầu.”
Hai cái đầu to: “?”
Đúng lúc này, quản lý bước vội vào, dừng trước mặt Tần Cách: “Tổng giám đốc Tần, có khách muốn mua chai rượu năm 62 của anh.”
Triệu Hải Đường và Thôi Nhạn đồng thanh: “Tổng giám đốc Tần??”
Tần Cách ngước mắt lên, ánh nhìn từ trên cao hạ xuống, dừng lại trên người một cô gái nào đó, mang theo sự dò xét khinh thường.
Cứ như đang nói —
Sao nào.
Biết oan cho người ta rồi đấy.
Môi Triệu Hải Đường run run: “Anh là trai bao?”
Tần Cách: “....???”
