Chương 43: Anh Cho Rằng Tôi Bán Đứng Anh?
Triệu Hải Đường vẫn chưa ăn trưa, cơn buồn ngủ ban nãy bị Tần Cách nói qua nói lại khiến cô tức đến nỗi bay biến. Cô phẩy tay đi vào bếp, nhờ dì giúp việc làm cho chút gì đó để ăn.
Dì nấu cho cô một bát hoành thánh, sau khi chín thì thả vào nước dùng vài viên đá me.
Trong không khí thoang thoảng hương me.
Đá lạnh làm nguội nước dùng, Triệu Hải Đường thổi nhẹ, ngước hàng mi nhìn người đàn ông đang lười biếng nằm dài trên ghế sofa đối diện: “Anh có muốn ăn không, em chia cho một nửa.”
Tần Cách bắt chéo chân, gác lên bàn trà, đang cắm cúi gõ chữ trên điện thoại: “Không.”
Triệu Hải Đường mặc kệ anh.
Được nửa bát, Triệu Hải Đường chợt ngước mắt lên, bất ngờ đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Cách.
Bị cô bắt gặp, người đàn ông chẳng hề ngượng ngùng, trái lại còn đường hoàng thoải mái, tiếp tục nhìn chằm chằm cô.
Triệu Hải Đường cúi nhìn bản thân, quần áo chỉnh tề, tuy có hơi gầy một chút, nhưng ngực vẫn còn mà…
“Anh nhìn gì vậy?” Cô vừa xấu hổ vừa giận dữ.
Tần Cách ngồi thẳng người hơn: “Sao em đói đến mức này?”
“Tan làm em đi dạo phố với Thôi Nhạn đấy,” Triệu Hải Đường nói, “Vốn định cùng nhau ăn tối, nhưng anh Lôi bất ngờ đến đón chị ấy. Em không được hưởng cái phúc ấy, nhất thời ghen tị, tức quá nên quên mất.”
“…”
Hai người như đang giao chiến bằng ánh mắt.
Khói lửa vô thanh, giằng co một lúc, Tần Cách cụp mi, khóe môi kéo ra một chút, nhạt nhẽo: “Không phải em đến kho của thư viện à?”
Triệu Hải Đường khựng lại: “Đúng vậy.”
“Lão Lôi đấy, vừa gọi cho tôi một cuộc,” Tần Cách giơ điện thoại lên, ra hiệu anh không nói bừa, “Nói lúc cậu ấy đón bạn gái, em cũng ở đó, còn mắng tôi vài câu, lúc đó là 11 giờ rưỡi.”
Triệu Hải Đường: “?”
Tần Cách không nhìn cô, ánh mắt dán vào một điểm xa xăm: “Lúc tôi gặp em là 12 giờ rưỡi. Từ trung tâm thương mại đến bãi đỗ xe ngầm của công viên mất 15 phút, lại từ đường hầm dưới lòng đất đi bộ đến kho mất nửa tiếng, từ kho đến vạch kẻ đường chúng ta gặp nhau mất 15 phút. Em đến kho làm gì vậy?”
Tính toán như vậy, cô căn bản không có thời gian dừng lại ở kho.
“…”
Ngón tay Triệu Hải Đường bóp chặt muỗng canh, bóp đến đầu ngón tay trắng bệch.
Cô đúng là không đến kho. Kho đúng là ở hướng đó, nhưng đi bộ xa, thời gian quả thực không đủ. Chỉ là không ngờ Lôi Ngọc Thành lại gọi điện cho anh, càng không ngờ, Tần Cách lại để ý đến thời gian của cô, và biết rõ thời gian từng tuyến đường mất bao lâu.
Triệu Hải Đường đặt muỗng canh xuống: “Anh muốn nói gì?”
Lưu Tứ vội vã bước vào.
Thấy cô ở đó, Lưu Tứ định nói lại thôi.
Tần Cách nhạt giọng: “Nói đi.”
“Anh, em đã tra rồi,” Lưu Tứ nói, “Từng anh em đều tra cả rồi, đúng là không phải người của mình để lộ tin tức.”
Tần Cách gật đầu: “Xuống đi.”
“Vâng.”
Mắt Triệu Hải Đường đầy sửng sốt.
“Anh có ý gì,” cô hỏi một cách hoang đường, “Anh cho rằng tôi bán đứng anh?”
Hàng mi dày rậm của Tần Cách trĩu xuống, che đi biểu cảm: “Tôi nhớ hôm đó, bản vẽ của Thanh Cao, em đã thấy, đã nhận ra, phải không?”
Triệu Hải Đường đột ngột đứng dậy: “Tự anh vứt lung tung, còn sợ tôi nhìn thấy à?”
Nói đến đây, nhiều điểm trong đầu Triệu Hải Đường chợt kết nối lại với nhau.
Khó trách hôm đó cô ngồi xổm sau bụi cây ngắm cây mơ non, Tần Cách lại đến hỏi cô nghe thấy gì.
Còn chặt hết đám cây cối um tùm đó, anh ta cảm thấy không an toàn, có nguy cơ.
Buổi tối Đường Trác nhắn tin cho cô, Tần Cách lần đầu tiên đòi kiểm tra điện thoại của cô.
“Anh nghi ngờ tôi đưa tin tức cho Đường Trác?” Triệu Hải Đường hỏi, “Anh cho rằng tôi ngủ với anh, truyền máu cho em gái anh chỉ để giúp Đường Trác dò la tin tức, bởi vì nhà họ Đường, nhà họ Hồ hoặc liên quan đến công việc của anh, hoặc liên quan đến thân phận của anh…”
Tần Cách bực bội xoa gáy: “Em giải thích rõ ràng là xong mà…”
Đâu phải chỉ nhắm vào mình cô.
Ai ở bên cạnh anh cũng từng bị tra xét, Ba Dao và Lưu Tứ không ai là ngoại lệ.
“Tôi dựa vào cái gì mà phải chấp nhận sự nghi ngờ của anh,” mắt Triệu Hải Đường đỏ hoe, “Cho dù tôi có đưa tin tức cho Đường Trác thì sao? Nhà họ Đường và nhà họ Hồ được lợi lộc gì, tôi được lợi lộc gì…”
Chân mày Tần Cách nhíu lại thành một cục: “Có vài điểm đáng ngờ chỉ muốn nghe em nói rõ…”
“Thứ anh để ý với tôi chẳng đáng một xu!” Triệu Hải Đường lau nước mắt, “Đừng quản tôi đi làm gì, tôi đến Thanh Cao xem náo nhiệt có được không? Đã lo tôi là gián điệp, vậy tôi đi đây!”
Tần Cách cảnh cáo: “Triệu Hải Đường!”
Triệu Hải Đường: “Tin nhắn của Đường Trác trong điện thoại tôi đã xóa, bên cậu ta nhất định vẫn còn, tôi đi quay video cho anh.”
Tần Cách hai bước kéo cô lại, Triệu Hải Đường không chịu nổi cơn tức này, nhịn đau cổ tay cũng phải giật ra.
“Tôi không hỏi nữa được chưa,” Tần Cách buông tay, đổi sang ôm cô, “Coi như tôi hỏi thừa.”
Triệu Hải Đường không thể chấp nhận việc mình bị coi như nội gián sống trong căn biệt thự này, phải chịu đựng những lời thẩm vấn có ý hay không ý của anh, phải chịu đựng ánh mắt và thái độ thận trọng của đám anh em bên cạnh anh.
Cứ như mọi lời nói hành động của cô đều có mục đích.
Cô và Tần Cách là giao dịch, tình cảm chưa đến mức đó. Anh nghi ngờ cô, Triệu Hải Đường không nói gì được. Nếu cô không chấp nhận được điều này thì cô đi là xong.
Ba năm này coi như bị chó cắn!
Cùng lúc đó, ở bên kia, Ba Dao đã đến bệnh viện, nặn ra một nụ cười hòa nhã: “Phi Phi à, sức khỏe đỡ hơn chưa?”
Tần Phi Phi liếc xéo anh ta.
Biết rõ còn hỏi.
Ba Dao ho khan mấy tiếng: “À thì… dạo này không qua lại với ai chứ?”
Tần Phi Phi: “Anh Dao muốn nói gì?”
“Không có gì không có gì ha ha ha,” Ba Dao ấp úng, “Chỉ là đừng kết bạn bừa bãi, lỡ người ta gài bẫy hỏi chuyện em…”
Tần Phi Phi nổi khùng: “Em thấy đáng nghi nhất chính là mấy người! Bảo anh em em đến đây!”
“…”
Điện thoại Ba Dao reo.
Như thấy được vị cứu tinh, Ba Dao nhanh chóng bắt máy: “Em gái Hải Đường…”
“Anh Ba Dao qua đón em đi,” đầu dây bên kia giọng Triệu Hải Đường nghẹn ngào, “Nhà của mấy người anh em anh ấy!”
“…”
Lúc Ba Dao quay lại, Triệu Hải Đường ôm đồ đạc, mặt lạnh lên xe.
Tần Cách đầy đầu rắc rối, vừa phiền vừa loạn.
Cô nàng nổi khùng cắn anh mấy phát, Tần Cách đều ngoan ngoãn chịu đựng, kết quả cắn xong vẫn cứ đi.
Ngồi yên trong xe, Triệu Hải Đường nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng mỉa mai: “Tôi thi cuối kỳ rất tốt, nhưng rõ ràng, phần thưởng của anh không ra gì!”
Yết hầu Tần Cách lăn lộn, muốn nói gì đó, nhưng lại thực sự không có kinh nghiệm hạ mình, đủ loại cảm xúc dồn nén lại khiến anh có chút thất bại: “Tôi xin lỗi…”
Đồng tử Ba Dao chấn động, không dám tin.
Anh ta nằm mơ cũng không ngờ đời này còn nghe được từ “xin lỗi” từ miệng Tần Cách.
Hắn là cái tính cứng đầu, sai rồi thà cắn răng nuốt hậu quả xuống bụng chứ nhất quyết không nhận sai. Hồi ông chú Tần còn sống, vì điểm này mà đánh hắn không biết bao nhiêu lần, không biết đã đánh gãy bao nhiêu cái thắt lưng.
Thế nhưng Triệu Hải Đường chẳng hề mảy may, giục Ba Dao lái xe.
Sợ đôi trẻ cãi nhau quá đà không thể cứu vãn, Ba Dao khuyên nhủ: “Lão Tần, cậu đến bệnh viện, xin lỗi Phi Phi luôn đi.”
Tần Cách: “?”
“Anh Ba Dao!” Khuôn mặt trắng sứ của Triệu Hải Đường lạnh lùng cười nhạt, “Lúc nãy anh nói tôi và Đường Trác quan hệ khá tốt, là đang ám chỉ tôi đúng không?”
Ba Dao: “?”
Triệu Hải Đường: “Đúng là rắn chuột một ổ, lang sói một bầy!”
Ba Dao: “…”
