Chương 45: Dỗ Mà Cứng Như Cục Đá.
Lúc này Triệu Hải Đường đang bị mắng.
Diêu Hiến chống nạnh, đi qua đi lại trước mặt cô: “Em còn dám chạy đến Thanh Cao hả? May mà mắt thầy già không tinh, không thì sư huynh với em cùng nhau ăn đòn nên thân!”
“... Sư huynh, em xin lỗi,” Triệu Hải Đường cúi gằm mặt, thái độ nhận lỗi rất tốt, “Là em thiếu cẩn thận.”
“Có phải vấn đề cẩn thận không hả!” Diêu Hiến tức nổ đom đóm mắt, “Ông nội em không cho em về nước là sợ em thấy cảnh chạnh lòng, chẳng lẽ sư huynh đây là đồ lòng lang dạ thú, cố tình đẩy em vào chỗ đau à? Lúc đầu hai ta thỏa thuận rõ ràng, một trong những điều kiện để anh giúp em giấu giếm là em không được phép chạy đến chỗ đó, cô nương ơi cô còn nhớ không?”
Triệu Hải Đường: “...”
Đặng Thu mặc tạp dề đi tới: “Thôi, mắng cả tiếng rồi, ăn cơm thôi.”
“Không được!” Diêu Hiến tức điên lên, “Anh hỏi em, em đến Thanh Cao làm gì? Đòi công đạo giống mấy người đó hả?”
Triệu Hải Đường hít hít mũi.
Diêu Hiến: “Em phải tỉnh táo. Chuyện này một đêm mà ầm ĩ lên, sau lưng nhất định có người đẩy. Còn mục đích là gì thì chắc chắn không liên quan đến chúng ta. Em đừng có ngốc nghếch bị người ta lợi dụng làm con chim đầu đàn!”
“...”
“Sư huynh và chị dâu cầu xin em, yêu đương đi, sống một cuộc đời mới đi,” Diêu Hiến khuyên nhủ, “Người nhà họ Ninh mắng em là vì họ đau buồn quá độ, chứ em đừng để bụng.”
Nước mắt Triệu Hải Đường trào ra không kìm được.
“Thôi nào!” Đặng Thu lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô, rồi quay sang Diêu Hiến nói, “Còn mắng nữa thì cút ra ngoài, đừng ăn!”
Triệu Hải Đường tự nhận lấy khăn giấy, giọng nghèn nghẹt hỏi: “Chuyện Thanh Cao, sẽ giải quyết thế nào?”
“Em quản làm gì... Thôi được,” Diêu Hiến chịu thua, “Theo thông tin anh có được, tổng hợp phân tích thì việc tái thiết Thanh Cao đã trở nên không quan trọng trước vấn đề bồi thường. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào sự thật về tiền bồi thường. Dù sau lưng là ai, có những ai, tất cả cũng chỉ vì lợi ích.”
Đặng Thu hắng giọng: “Nói nhẹ nhàng thôi.”
“Rất tàn nhẫn đúng không,” Diêu Hiến lắc đầu, “Nó không còn là trẻ con nữa. Em thực sự tìm hiểu động cơ của những người gây rối thì sẽ hiểu, ít nhất một nửa là vì tiền bồi thường, nửa còn lại là nỗi đau bị kích động.”
Đúng lúc này điện thoại của Triệu Hải Đường reo.
Diêu Hiến cuối cùng cũng tha cho cô: “Rửa tay ăn cơm.”
Rồi Triệu Hải Đường thấy tin nhắn của Tần Cách gửi đến, nhưng vừa mở ra lại là giọng của dì.
Triệu Hải Đường chặn anh ta.
Cô nhắn riêng cho dì: [Không về.]
Dì không hiểu.
Cái “không về” này, là hôm nay không về, hay sau này cũng không về nữa.
Tần Cách bặm môi.
Dì rón rén liếc anh: “Cậu ăn gì ạ?”
Một lúc lâu.
Người đàn ông ngồi cứng đờ đó lạnh lùng đứng dậy, xách chìa khóa ra ngoài, buông một câu: “Không ăn, mấy ngày nay không về.”
“... Vâng.”
-
Năm ba vì thi cuối kỳ kết thúc sớm nên nghỉ hè cũng sớm, cách kỳ nghỉ hè thực sự còn một tuần.
Cả tuần nay Triệu Hải Đường không về biệt thự, cũng chẳng liên lạc với Tần Cách.
Thôi Nhạn thì ngày nào cũng đến thư viện điểm danh.
Bây giờ không phải giờ cao điểm của thư viện, Triệu Hải Đường kiểm tra khu vực mình phụ trách xong, rảnh rỗi liền ngồi bên máy đọc sách.
Thôi Nhạn thích xách bình giữ nhiệt ngồi cạnh cô, nhìn cô chăm chú đắm chìm trong biển sách.
Có lúc nhìn mãi, Thôi Nhạn cảm thấy mình sắp yêu cô ấy mất.
Không chỉ vì ngoại hình xinh đẹp, mà cô ấy ngồi đó, lặng lẽ, khiến người ta bất giác cảm thấy thời gian trôi nhẹ nhàng, niềm vui bất tận, lòng người bên cạnh cũng trở nên bình yên.
Một nam sinh đại học tràn đầy sức sống đến trả sách, mắt cứ liếc nhìn cô, cuối cùng lấy hết can đảm hỏi: “Chị là nhân viên ở đây ạ?”
“Vâng,” Triệu Hải Đường giúp cậu ta thao tác máy, “Tổng cộng 12 cuốn, ở đây chỉ có 10 cuốn.”
Nam sinh: “À, có hai cuốn quên không mang.”
Triệu Hải Đường nhìn đồng hồ: “Vậy em để em gia hạn hai cuốn đó thêm bảy ngày, không thì sẽ quá hạn mất.”
“Được ạ.”
Thao tác xong, nam sinh ấp úng: “Em có thể xin phương thức liên lạc được không ạ?”
Triệu Hải Đường: “...”
Thôi Nhạn ngồi bên cạnh cười trộm.
Triệu Hải Đường mặc áo vest đỏ, trên cổ đeo thẻ nhân viên, vậy mà người ta còn cố tình hỏi cô có phải nhân viên không, rõ ràng là kiếm chuyện để bắt chuyện mà.
Triệu Hải Đường đeo khẩu trang lại.
Không khí thư viện yên tĩnh, Thôi Nhạn huých cô, cằm hất về phía bãi đỗ xe bên ngoài cửa kính.
Xe của Tần Cách đỗ ở đó.
Đỗ cũng chẳng đỗ tử tế, một xe chiếm hai chỗ, may mà bây giờ còn nhiều chỗ trống, không thì đã có chủ xe khác mắng rồi.
Nếu nhìn thấy cái mặt không dễ chọc của anh ta, dám mắng mới lạ.
Người đàn ông nửa mông tựa vào ghế lái, một chân dài đặt xuống đất, chân kia hơi co lên, đạp lên thềm xe, điếu thuốc sắp tàn trên môi bốc khói mỏng, che đi ánh mắt hung dữ đang nhìn chằm chằm vào bên trong.
“Chết rồi,” Thôi Nhạn nói nhỏ, “Cảnh vừa rồi nhất là bị anh ta thấy rồi.”
Triệu Hải Đường quay mặt đi: “Thấy thì thấy, ai sợ ai.”
Thôi Nhạn: “Hay là đừng giận nữa, anh ta đến đón cậu kìa.”
Triệu Hải Đường đi sâu vào trong thư viện: “Đến khoe mẽ thì có, hút thuốc ở đây thoáng hơn.”
“...”
Thôi Nhạn một mình ra khỏi thư viện.
Lúc đi ngang qua Tần Cách thì bị anh ta gọi lại.
“Cô ấy đâu?”
“... Cô ấy bảo không đói,” Thôi Nhạn run run, “Đi cửa sau về rồi, bảo về ngủ.”
Vừa dứt lời, vẻ mặt Tần Cách tối sầm lại thấy rõ: “Cô ấy chặn tôi rồi.”
Thôi Nhạn: “.”
Thì sao?
Tần Cách ngả người vào trong xe, móc ra một phong bì lớn, đưa cho cô: “Bảo cô ấy bỏ chặn cho tôi.”
Trong phong bì là tiền.
Nhìn độ dày, chắc phải mấy chục nghìn tệ.
Thôi Nhạn không dám cầm, muốn chạy.
Người đàn ông này làm việc gì mà trực tiếp thế, đời nào lại tặng tiền kiểu này, mặt thì trông đắt giá bao nhiêu, hành động lại như cướp.
Chết tiệt, sao Lôi Ngọc Thành không đến đón cô chứ!!!
“Cầm đi,” Tần Cách cộc lốc, “Lôi cô ấy đi ăn, tôi bao.”
“... Tiền ăn ạ?”
“Ừ.”
Thế thì Thôi Nhạn yên tâm, cô cầm phong bì lớn lên, suýt thì gãy tay.
Vào xe mình, Thôi Nhạn mở phong bì ra xem, ngoài mấy xấp tiền mặt, còn có một khối vàng nặng 500 gram, trên khối vàng chạm khắc đóa hải đường hàm tiếu.
Khối vàng này rõ ràng là dành cho Triệu Hải Đường.
Thôi Nhạn hơi buồn cười.
Ai mà ngờ được, người ngoài nhìn vào thì thấy Tiểu Tần gia ngông nghênh, phóng túng, không ai bảo ai được, mà lại đi dỗ bạn gái kiểu này.
Dỗ mà cứng như cục đá, miệng còn không chịu thừa nhận.
Khối vàng Triệu Hải Đường nhận, cũng sẽ đi ăn cùng Thôi Nhạn, nhưng số điện thoại của Tần Cách vẫn nằm trong danh sách đen của cô.
Mấy ngày sau, Tần Cách gần như ngày nào cũng đến, có khi là mười giờ sáng, mặc một bộ vest bảnh bao, ra dáng; có khi là giữa trưa, gần lúc cô tan làm, mặc quần áo lôi thôi lếch thếch, đầy vẻ côn đồ.
Rồi mở cửa xe ra, người cao chân dài dựa vào cửa hút thuốc.
Cái dáng vẻ vừa xấu vừa ngông này đặc biệt thu hút ánh nhìn, thường xuyên có con gái đến bắt chuyện.
Triệu Hải Đường thấy chướng mắt, bảo bảo vệ qua đuổi: “Anh ta nhất định là đến do thám đấy.”
“... Chỗ cháu có gì mà do thám,” bác bảo vệ nói, “Ăn trộm sách à?”
Triệu Hải Đường: “Đúng đấy, nhà vàng, người đẹp.”
Bác bảo vệ: “.”
