Chương 51: Nó Có Thừa Sức.
Không phải Ba Dao rủa mình và Tần Cách, nhưng chuyện này, đủ để Triệu Hải Đường nhai suốt đời.
Da mặt Ba Dao không dày bằng Tần Cách, ít nhất khi Triệu Hải Đường nhắc lại, hắn thấy chột dạ, mặt đỏ, còn Tần Cách thì mặt không biến sắc, kéo Triệu Hải Đường ngồi lên đùi, cười tủm tỉm: “Lòng dạ nhỏ như cái kim, không xong được à?”
Triệu Hải Đường: “Không.”
Tần Cách ôm eo cô, cằm dụi vào tai cọ cọ: “Vậy ghi sổ trước, ăn trưa xong rồi tính, dì nấu xong rồi.”
Triệu Hải Đường: “Lương gấp mười lần.”
“Ừ,” Tần Cách thờ ơ, “Gấp nghìn lần cũng được, đồng lương ít ỏi của em, nghỉ đi, làm không vui lại về kiếm chuyện với anh.”
Triệu Hải Đường khịt mũi: “Không nghỉ, kiếm tí tiền mua kẹo cho anh.”
Tần Cách nhướng mày: “Ăn nói kiểu gì thế, ghiền thuốc lên rồi đây này.”
Triệu Hải Đường dỗ: “Vậy mình ăn cơm đi.”
Thế là hai đứa làm lành.
Ba Dao ngồi như thằng hề một lúc.
Muốn hét lên một câu —
Mỗi con khỉ có một cách xích mà!!!!
Ăn trưa được một nửa, Tần Cách bị công việc gọi đi, kéo theo cả Ba Dao.
Trước khi đi, Tần Cách đớp luôn miếng mỡ Triệu Hải Đường gắp ra không ăn, bực mình: “Còn kén ăn nữa anh trị em đấy!”
Triệu Hải Đường lờ đi như không nghe thấy, đeo găng tay dùng một lần, gói một nắm cơm thịt bò bằng giấy dầu đưa anh: “Anh ăn trên đường đi, vừa nãy có ăn được mấy miếng đâu.”
Tần Cách nuốt khan, một tay cầm nắm cơm, một tay ôm đầu cô, cúi xuống hôn lên má cô một cái.
“Để thằng Tư chở em nhé?”
“Không,” Triệu Hải Đường lấy mu bàn tay lau mặt, “Nhạn Nhạn đang làm tóc ở salon, bảo em qua đón chị ấy.”
Hôm qua đã hẹn cùng đi, ai ngờ Triệu Hải Đường ngủ quên, phải đi làm bù, không làm tóc được, nhưng có thể ghé qua salon đón Thôi Nhạn.
Xe chạy tới ngoài tiệm salon, Thôi Nhạn bảo cô đợi năm phút trong điện thoại, đang sấy tóc rồi.
Salon nhắm vào khách hàng là giới quý bà, nên nằm trên một con đường ngô đồng rộng rãi và đầy không khí, tường trắng ngói đen ẩn hiện trong tán lá mùa hạ, bốn làn đường chính vắng tanh thỉnh thoảng có xe chạy qua.
Triệu Hải Đường tấp xe vào bên phải, bật đèn cảnh báo, tiện tay lướt tin tức hôm nay.
Ngã tư trước chắc là đèn xanh, một tốp xe từ xa lao tới.
Có tiếng còi inh ỏi, Triệu Hải Đường mải đọc tin, cũng chẳng để ý, càng không ngước lên.
Cho tới khi tốp xe từ đèn xanh chạy qua hết, tiếng còi vẫn còn rú ầm ĩ phía sau.
Triệu Hải Đường ngạc nhiên, liếc vào gương chiếu hậu.
Là một chiếc Toyota màu bạc.
Trước sau trái đều là đường trống, không có người đi bộ, Triệu Hải Đường không chắc hắn bóp còi với ai, lại cúi xuống lướt tiếp.
Tiếng còi kéo dài hai phút.
Rồi chiếc Toyota chạy lên, ngang hàng với xe cô.
Ánh mắt thấy chủ xe thò đầu ra ngoài cửa sổ, mặt đỏ tía tai nói gì đó với cô.
Triệu Hải Đường hạ kính xe xuống một nửa, ngạc nhiên: “Nói với tôi à?”
“Đệt mẹ mày!! Mày điếc à thằng ngu!!” Chủ xe như muốn nổ mạch máu, “Thằng chó nào cho mày đỗ ở đây! Mày cản tao chuyển làn đấy thằng ngu biết không!!”
“...”
Triệu Hải Đường ngây người.
Cô nhanh chóng kiểm tra lại tình trạng đường, cô đỗ tạm ở làn ngoài cùng bên phải, bật đèn cảnh báo, bốn làn đường trống trơn, sao lại thành cản hắn chuyển làn?
Chắc là gặp phải thằng điên rồi, thà đứng đây bóp còi chửi nhau còn hơn chịu chạy tiếp.
Nắng chiều hơi gắt, chói mắt nhìn không rõ.
Triệu Hải Đường lười để ý, kéo kính lên.
Chủ xe Toyota càng điên, đập cửa xe ra, bước hai bước tới, đập đập đập vào kính xe cô: “Thằng ngu mày xuống đây cho tao, đồ ngu!!”
Khoảng cách gần, Triệu Hải Đường bất ngờ thấy rõ mặt chủ xe.
Triệu Hải Đường theo phản xạ quay mặt đi, không nhìn thẳng vào hắn.
Đệt.
Thật là.
Thằng cha Toyota từng là người quản lý vườn hải đường của ông nội cô, vì ăn chặn trên lừa dưới, cắt xén lương của công nhân làm vườn nên bị ông đuổi.
Không ngờ lại gặp ở đây.
Triệu Hải Đường đi du học từ nhỏ, xuất hiện ở nhà không nhiều, không chắc thằng Toyota có nhớ cô không.
Cô không thể bị phát hiện, càng không thể bị nhận ra.
Thằng Toyota vẫn đang chửi rủa điên cuồng, không ngừng đập kính, giật cửa xe.
Triệu Hải Đường định chạy trước, rồi báo cho Thôi Nhạn sau.
Kết quả chưa kịp đạp ga, chiếc xe G quen thuộc của Lôi Ngọc Thành đã drift một đường mượt mà, đỗ xịch trước đầu xe Toyota.
Tiếp theo đó, Thôi Nhạn hớt hải chạy ra: “Chính nó! Chính nó chửi Đường Đường!!”
Có người đàn ông của mình ở đây, Thôi Nhạn mạnh dạn hơn, gõ vào cửa kính: “Đường Đường, em xuống đi, đừng sợ, có lão Lôi ở đây, xuống đối chất với nó!”
“...” Mặt Triệu Hải Đường như muốn vùi vào ngực, “Không, không sao đâu.”
Thôi Nhạn: “Em sợ gì, chị vừa thấy nó bóp còi với em là báo lão Lôi ngay rồi, em yên tâm, nó có thừa sức!”
Triệu Hải Đường: “.”
Để cô chạy đi.
Trời ơi.
Để cô chạy đi.
“Có bị dọa không,” Lôi Ngọc Thành chặn đường thằng Toyota, an ủi, “Đừng sợ, người yêu cô sắp tới rồi.”
“...”
Đầu Triệu Hải Đường đột nhiên trống rỗng.
Tìm Tần Cách làm gì!
Đây chẳng phải chuyện nhỏ sao!
Tần Cách chắc đang ở gần đó, tới rất nhanh, lúc đến gõ ngón tay lên kính, giọng đều đều: “Triệu Hải Đường, mở cửa.”
Triệu Hải Đường cúi gằm đầu, tóc dài che kín hai bên mặt, giữ nguyên tư thế đó mở khóa.
Tiếng gió bên ngoài và giọng Thôi Nhạn quan tâm lập tức lớn hơn.
Triệu Hải Đường vẫn cúi thấp đầu ngồi ở ghế lái, không ngẩng lên, càng không thấy rõ biểu cảm.
Một bóng đen đổ xuống, bàn tay từ gáy luồn ra cằm cô, hơi dùng lực nâng lên, để lộ mắt cô: “Có chuyện gì không?”
“...” Mặt Triệu Hải Đường gối trong lòng bàn tay anh, “Không sao.”
Tần Cách nhìn cô bằng đôi mắt đen láy, xác nhận cô không sao, rồi ánh mắt chuyển sang thằng Toyota.
“Mày đang sủa với ai đấy,” giọng hắn lạnh tanh, “Vừa nãy mày chửi thế nào, bây giờ chửi lại tao đi.”
Thằng Toyota rõ ràng sợ: “Cô ta chắn đường...”
“Cô ta chắn vào mắt mày à?” Tần Cách cười gằn, “Ba làn đường trống không đủ cho mày chạy? Mày muốn chuyển làn đi đâu? Mày muốn đụ ai, tao cho mày đụ không?”
Thằng Toyota: “Anh bạn, đều là hiểu lầm, tại em nóng nảy...”
Tần Cách mỉa mai: “Bớt kể chuyện cứt chó với tao, mày cũng biết chọn người mà nóng nảy nhỉ, nếu cô ta là đàn ông, là thằng đàn ông, mày dám nóng nảy không, tới đây nóng nảy với tao một lần?”
“...”
Tần Cách quay mặt, nhìn Triệu Hải Đường: “Xuống đây, bắt nó xin lỗi em.”
“Không, không cần đâu,” Triệu Hải Đường lắc đầu, “Thôi vậy.”
Thằng Toyota trong kẽ hở liếc cô một cái, như khựng lại, bước nửa bước về phía xe, ánh mắt mang theo dò hỏi và bối rối.
Tần Cách đạp một phát vào đùi hắn: “Nhìn cái gì mà nhìn!”
“Không phải,” thằng Toyota quỳ rầm xuống, kêu đau, “Hơi quen...”
Tần Cách theo bản năng đưa mắt vào trong xe, hỏi Triệu Hải Đường có quen không.
Triệu Hải Đường bỗng nhiên nghiêng người, tay ôm lấy eo thon của anh, mặt vùi vào bụng anh: “Em sợ quá, lúc nó giật cửa xe cứ bảo em giống vợ nó bỏ đi theo người khác, Tần Cách ơi em sợ.”
