Chương 60: Tổng phải cho người ta chút đáp lại chứ.
Phật bài còn vương hơi ấm của người đàn ông.
Tần Cách không chút biểu cảm, tay vén tóc cô lên, nới vòng dây đen ra cho ngắn lại, rồi nhét phật bài vào trong cổ áo cô.
Triệu Hải Đường ngây người, nửa nằm trên giường bệnh, ngây ra như phỗng để mặc anh sắp đặt.
Tần Cách liếc mắt: “Nhìn gì?”
“...” Triệu Hải Đường mím môi, rời tầm mắt, “Anh làm gì thế?”
“Lần trước đi bệnh viện kiểm tra não,” Tần Cách nhìn cô, “bác sĩ có nói em không có não không?”
Triệu Hải Đường đảo mắt: “Có ạ.”
Tần Cách: “?”
Triệu Hải Đường: “Trong đó toàn là anh.”
Tần Cách cứng họng, tức đến bật cười.
“Anh bảo em đỡ cái gì,” anh không vòng vo nữa, nói thẳng, “Anh ăn một gậy còn đứng vững, em ăn một gậy thì nửa cái mạng không còn, em có biết tính không, não em đâu...”
Nhìn thấy ánh mắt cô, Tần Cách nghẹn lại: “Mà thử nói trong đó toàn anh nữa xem!”
Triệu Hải Đường mím chặt môi.
Nghe lời anh, không nói, nuốt ngược vào trong.
Tần Cách kéo môi cô ra, nhìn cô chăm chú một lúc, giọng dịu lại: “Anh không cần em bảo vệ, sau này đừng như thế nữa. Không phải em với ông nội sống nương tựa vào nhau sao? Có nghĩ đến ông không? Đừng làm chuyện ngu ngốc nữa.”
“...” Triệu Hải Đường ngoan ngoãn, “Em chưa kịp phản ứng. Nếu cho em thời gian suy nghĩ, em sẽ không lao ra đâu.”
Tần Cách tức nghiến răng.
Đỡ cũng đỡ rồi, giờ còn nói mấy câu chó má này, bóp nát trái tim anh, khiến anh chẳng biết cảm xúc của mình là gì. Có lúc muốn đánh cô một trận, có lúc lại muốn xé cả bầu trời xuống cho cô.
Nghĩ kỹ thì sẽ không đỡ cho anh, phản xạ có điều kiện và bản năng bảo vệ anh, vậy mà cô còn tưởng đó là câu nói xa cách. Cô không nghe ra câu nói đó còn nóng bỏng hơn cả tỏ tình sao?
Trái tim Tần Cách như bị nhúng vào nước sôi rồi lại thả vào nước đá, đảo qua đảo lại.
Triệu Hải Đường lén liếc anh một cái, tay mò lên cổ áo, cách một lớp vải, miêu tả đường nét của phật bài.
Sao anh lại đưa cho mình nhỉ?
Sao lại đưa cho mình chứ?
Cô từng nghe Tần Phi Phi nói, phật bài này là do tổ tiên nhà họ Tần truyền lại, bình thường dùng để hộ thân, lúc sa cơ có thể đem bán làm vốn để làm lại từ đầu. Chỉ là qua bao đời, dù có nghèo khổ đến đâu cũng chưa ai từng bán chúng.
Ý nghĩa còn lớn hơn cả giá trị của phật bài. Hai anh em họ từ nhỏ đã chưa từng rời nó, và nó cũng rất linh nghiệm, gặp bất cứ chuyện gì cũng đều hóa hung thành cát.
Tần Cách gỡ tay cô ra, tự mình trèo lên giường, kéo Triệu Hải Đường nằm nghiêng trong lòng anh. Cô nằm ngửa hay nằm sấp đều đau, đã hỏi bác sĩ, bảo có thể nằm nghiêng bên phải, nhưng cần có điểm tựa.
Tần Cách chính là điểm tựa của cô.
Triệu Hải Đường phản đối: “Em không buồn ngủ.”
“Anh buồn ngủ,” Tần Cách nhắm mắt, “Ngủ mười phút.”
Triệu Hải Đường: “Thì anh sang giường kia ngủ.”
Tần Cách mấy ngày không chợp mắt, tay chân vừa chạm giường đã không động đậy nổi, giọng nói chìm vào cơn buồn ngủ lơ mơ: “Mười phút.”
Hơi thở liền đều đều.
Đầu Triệu Hải Đường bị ấn xuống vai anh, má cô áp vào chiếc áo sơ mi mượt mà của anh. Cô vừa động đậy, người đàn ông lập tức phát giác, môi anh chạm lên trán cô, bảo cô ngoan, mười phút thì gọi anh.
Tần Cách vai rộng, thân hình lại cao lớn, như ngọn núi che chở cho Triệu Hải Đường. Hơi thở thuộc về nam tính, cương nghị và thanh khiết, như một bàn tay lớn vững vàng nâng đỡ cô.
Triệu Hải Đường cũng buồn ngủ theo.
Một giấc ngủ dậy đã đến tối.
Phòng bệnh là một căn hộ nhỏ, phòng ngủ không bật đèn, ánh sáng vàng vọt mờ ảo. Bên ngoài có tiếng bước chân, và cả tiếng nói chuyện cố tình khẽ khàng.
Triệu Hải Đường muốn trở mình, nhưng người hơi đau, trở một cái rồi thôi.
Một bóng đen cao gầy ở cửa bước vào, tay đỡ gáy cô, nhấc cô ra khỏi chăn.
Giọng Triệu Hải Đường mềm nhũn: “Tần Cách.”
“Ừm,” người đàn ông đáp, “Đi vệ sinh à?”
Triệu Hải Đường dụi mũi vào anh: “Anh mang giày cho em, em tự đi.”
Tần Cách mặc kệ cô, bế cô theo kiểu bế trẻ sơ sinh vào nhà vệ sinh, để cô đứng lên mu bàn chân mình, rồi đưa tay định cởi quần cho cô.
Triệu Hải Đường cuống quít, lại sợ động đến vết thương đau: “Không cần không cần em tự làm anh ra ngoài đi Tần Cách em đánh người đấy!”
Tần Cách chép miệng: “Em làm cao cái gì.”
Hôn nó bao nhiêu lần cũng chả thấy nó kêu ca, giờ thì với anh làm màu.
Mặt Triệu Hải Đường đỏ bừng, tay nắm chặt dây thun quần: “Tự em đi.”
Tần Cách bực mình đá đôi dép lê về phía cô, chân trần đi ra ngoài, rồi đứng ngoài cửa, vẻ lêu lổng: “Xong thì gọi anh.”
“...” Bóng dáng gầy cao của người đàn ông in trên cánh cửa kính, Triệu Hải Đường không tài nào tè được, “Anh đi đi.”
Tần Cách: “Anh đi rồi em sai khiến ai?”
Triệu Hải Đường sắp khóc đến nơi: “Anh ở đây em không có cảm giác.”
Tần Cách: “Cứ tè đi, anh không nghe thấy đâu.”
“...”
Im lặng hai giây.
Triệu Hải Đường đá chiếc dép nam to đùng có thể chèo thuyền.
Cố tình tạo ra một tiếng động nhỏ.
Rất khẽ.
Cửa lập tức vọng ra: “Sao thế?”
Má Triệu Hải Đường phồng lên.
Đôi tai còn thính hơn cả sói, vậy mà dám bảo không nghe thấy.
Cánh cửa giây sau đã bị đẩy ra, khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng của người đàn ông lọt vào tầm mắt: “Triệu Hải...”
Nhà vệ sinh chẳng khác gì lúc anh đóng cửa, Triệu Hải Đường đứng trước bồn cầu trừng mắt nhìn anh.
Tần Cách xoa gáy: “Có tin anh băm em không?”
Dám thử anh à!
“Đi đi, ra ngoài hành lang đợi,” Triệu Hải Đường mặt vô cảm, “Không thì em nhịn chết.”
“...” Tần Cách tức cười, “Cách này của em dọa được ai chứ?”
Triệu Hải Đường không nói, ánh mắt cố chấp.
Tần Cách im lặng một lát, quay người bước ra ngoài: “Tè đi, anh ra hành lang, đừng có nhịn hỏng người.”
Anh thực sự nghe lời bỏ đi.
Anh bị một lời đe dọa trẻ con của cô dọa cho sợ rồi.
Triệu Hải Đường móc miếng phật bài trong cổ ra, ngọc bích xanh mướt dưới ánh sáng óng ánh, như hồ nước sâu thẳm nhất trong núi, ngày hè đã ném cả màu xanh vào trong đó.
Trái tim Triệu Hải Đường co thắt từng hồi khó chịu, không biết là sợ hãi hay điều gì khác.
Chủ đề về người thế thân ngày đó như bóng ma quấn lấy cô, như kéo cô vào một vòng luẩn quẩn, dù cô có đi thế nào, cuối cùng cũng quay về điểm xuất phát.
Không có lối thoát.
Không có giải pháp.
Bởi vì ngay từ đầu đã sai.
Ngay từ đầu đã sai rồi.
Đỡ cho Tần Cách một gậy đó là ngoài ý muốn, cô đúng là chưa kịp phản ứng. Còn Tần Cách đưa bùa hộ mệnh cho cô dường như càng đẩy mọi chuyện đến một cục diện không thể vãn hồi.
Cuộc giao dịch này, hình như anh đã thật lòng rồi.
-
“Anh bạn, mày thật lòng rồi à?”
Ba Dao lúc đầu còn tưởng mình nhìn nhầm, phật bài của Tần Cách không còn nữa.
Mãi đến khi Tần Cách nói đã đưa cho Triệu Hải Đường.
“Mày có làm cao không,” Tần Cách cắn một cây kẹo, nhìn về phía những dãy núi trùng điệp xa xa, “Nợ con nhỏ đấy.”
Ba Dao vẫn còn ngỡ ngàng: “Hồi đó mẹ mày xin bố mày, muốn bán một cái để mua nhà ngoài phố, bố mày có thể vì bà ấy mà đi bán máu bán thận, nhưng phật bài thì không. Mày đưa cho con bé Hải Đường rồi, mày còn dám nói mày không thật lòng à?”
Tần Cách bực: “Nó đau, bác sĩ bảo tao dỗ nó, tao biết dỗ à?”
“...”
Thế mà mày cũng dỗ được đấy!!!
Ba Dao muốn gào thét.
Màn đêm luôn khiến kẻ mạnh trở nên mạnh mẽ hơn, còn kẻ yếu ớt sẽ trực tiếp tan biến trong bóng tối.
Tần Cách dựa lưng vào cửa sổ, thân hình gần một mét chín, chỗ rộng thì rộng, chỗ thon thì thon, khí thế lấn át như coi dãy núi là gối, màn đêm là chăn đệm của hắn.
Gió đêm làm loãng giọng nói của anh, nghe có vẻ hờ hững: “Tao tổng phải cho người ta chút đáp lại chứ.”
