Chương 89: Cô không chơi nữa, được chưa?
Triệu Hải Đường tỉnh dậy trong tiếng nước.
Như thể sóng biển đang đẩy ngôi nhà, cơ thể cô lắc lư theo.
Không khí nồng nặc mùi tanh mặn.
Triệu Hải Đường cố chịu đựng cơn đau đầu, tay mò mẫm xung quanh. Trời tối quá, cô chạm phải một thân thể mềm mại, ấm áp.
Cô nheo mắt nhìn tập trung, mơ hồ thấy khuôn mặt Tần Phi Phi.
Con bé vẫn còn ngất.
“Phi Phi,” Triệu Hải Đường lay cô bé, “Tần Phi Phi.”
Cô nhỏ vừa phẫu thuật thành công chưa được bao lâu, tuy đã được xuất viện nhưng vẫn cần về nhà dưỡng bệnh, trên người còn chưa kịp thay bộ đồ bệnh nhân.
Triệu Hải Đường lại quan sát xung quanh. Qua một ô cửa sổ nhỏ, cô phán đoán đây là hầm tàu.
Hầm tàu tối tăm, ẩm thấp, lạnh lẽo. Triệu Hải Đường cởi áo khoác đắp lên người Tần Phi Phi, vịn vào bất cứ thứ gì mò được để đứng dậy, men theo bậc thang hẹp kéo cửa ra.
Ánh sáng ban mai lờ mờ, gió biển ập vào mặt, tiếng sóng vỗ ù ù bên tai.
Triệu Hải Đường bước lên boong tàu.
Chú Sáu Hình ngồi đó.
“Tỉnh rồi à?” Ông ta thản nhiên nói.
Chiếc quần rộng trên người Triệu Hải Đường bị gió biển thổi dính sát vào chân, tóc tai cô rối bù xù.
Chú Sáu Hình ngước mắt nhìn cô: “Ông nội cháu chắc không ngờ nổi, cháu lại ở ngay dưới mí mắt lão suốt bốn năm trời đâu.”
“...” Triệu Hải Đường khựng lại, “Chú nói vậy là có ý gì?”
“Miêu Cửu, Miêu tiểu thư,” chú Sáu Hình nói ngắn gọn, “Thằng Phi Ngang cứ nháo lên muốn biết đối tượng liên hôn của nó trông thế nào. Dựa vào trí nhớ về bức ảnh lúc nó lên năm, nó cho họa sĩ vẽ lại, rồi suy luận theo hướng phát triển của xương cốt, kết quả lại ra mặt của cháu.”
Hình Phi Ngang chỉ làm cho vui thôi. Thằng nhỏ vốn là một công tử ăn chơi, rảnh rỗi thì đá gà thả chó.
Kết quả bức họa lại khiến nó rơi cả mắt kính.
Nó liên tục chất vấn họa sĩ có biết vẽ không, mắng họa sĩ vẽ sai.
Họa sĩ là người có tính kiêu ngạo, Hình Phi Ngang lại càng bướng bỉnh, hai người cãi nhau ầm ĩ trên lầu.
Chú Sáu Hình lên đó, không động thanh sắc cất bức họa đi, an ủi Hình Phi Ngang vài câu mới xong chuyện.
“Nhà họ Hình hủy trong tay tôi,” chú Sáu Hình cảm thán, “Tôi là tội nhân của nhà họ Hình. Thằng Tần Cách đúng là biết nhẫn nhục chịu đựng, rõ ràng biết cái chết của bố nó có liên quan đến tôi, vẫn có thể ở dưới tay tôi, vì tôi kiếm tiền bao nhiêu năm nay.”
Nghe thì có vẻ như khen, nhưng Triệu Hải Đường không dám coi đó là lời khen.
Trong đó ẩn chứa đầy hận thù.
Triệu Hải Đường liếc nhìn bầu trời mỗi lúc một sáng hơn: “Chú trốn không thoát đâu.”
“Không sao,” chú Sáu Hình cười, “Cũng không phải để trốn, chỉ là muốn xem một màn kịch hay thôi.”
“Gì cơ?”
“Miêu Miêu,” chú Sáu Hình bỗng trở nên nghiêm túc, “Cháu có chịu dùng thế lực nhà họ Miêu, bảo vệ thằng Phi Ngang nhà chú một chút không?”
Triệu Hải Đường: “Tay nó còn sạch, không cần ai bảo vệ nó cả. Bây giờ đâu còn tội tru di tam tộc.”
“Nhưng có oan oan tương báo, máu trả bằng máu,” chú Sáu Hình lắc đầu, “Chính là tôi đã không trừ cỏ tận gốc.”
Ông ta lo Tần Cách sẽ không buông tha Hình Phi Ngang.
Triệu Hải Đường buồn cười: “Cháu với anh ta chia tay rồi, suýt nữa anh ta nổ súng bắn chết cháu đấy, cháu bảo vệ được ai.”
“Vậy à,” chú Sáu Hình như thể thực sự không hiểu, “Tôi còn tưởng nó yêu cháu rồi chứ.”
Triệu Hải Đường không nói gì.
Chú Sáu Hình lại cười: “Vậy lát nữa tôi phải thử xem sao.”
Từ xa ngoài khơi, tiếng ca nô xé sóng vọng lại.
Chú Sáu Hình lấy làm lạ: “Nó còn tới trước cả cảnh sát biển một bước.”
Đang nói, phía lối thoát hiểm có tiếng động sột soạt, Triệu Hải Đường quay đầu nhìn.
Là Tần Phi Phi tỉnh dậy.
Con bé ôm áo khoác của Triệu Hải Đường, ánh mắt hoảng sợ ngơ ngác.
Chú Sáu Hình ra hiệu một cái, mấy tên vệ sĩ to cao trên tàu lập tức lao tới, một tên kẹp chặt Triệu Hải Đường, tên kia kẹp chặt Tần Phi Phi.
Tiếng ca nô đã gần ngay bên tai.
Triệu Hải Đường và Tần Phi Phi bị ấn xuống mạn tàu.
Chiếc ca nô lao tới với tốc độ muốn đồng quy vu tận, nhưng khi nhìn thấy hai cô gái trên mạn tàu thì lập tức phanh gấp.
Suýt soát dừng lại.
Những con sóng bị khuấy động đẩy thân tàu bên kia lắc lư.
Ánh ban mai trải dài trên mặt nước, lấp lánh, thậm chí hơi chói mắt.
Nhìn người đàn ông trên ca nô đối diện, mặc đồ đen từ trên xuống dưới, chú Sáu Hình mỉm cười, nói: “Đồng ý một điều kiện của tôi, tôi thả một người.”
Trên biển gió to, gào thét xuyên qua, tiếng nói vừa thốt ra đã bị thổi tan.
Giọng Tần Cách lạnh băng vọng tới: “Nói.”
Chú Sáu Hình: “Thả Phi Ngang.”
Tần Cách: “Tôi chưa động đến nó.”
“Tôi muốn anh thề,” chú Sáu Hình nói, “Hễ Phi Ngang còn sống một ngày, anh bảo vệ nó một ngày, chỉ cần anh còn sống, thì không được trút thù hận lên đầu nó.”
Nhà họ Hình có quá nhiều kẻ thù. Tính tình ngỗ ngược của Hình Phi Ngang tự nó đã đắc tội với không ít người.
Cho dù Tần Cách không ra tay với Hình Phi Ngang, thì những kẻ thù đã chờ đợi bấy lâu cũng sẽ không buông tha nó.
Chú Sáu Hình muốn, không chỉ là Tần Cách dừng tay, mà còn là sự che chở của hắn dành cho Hình Phi Ngang.
Ngoài Tần Cách ra, cả Đông Châu không còn ai bảo vệ nổi Hình Phi Ngang.
Yêu cầu này với Tần Cách mà nói là khá quá đáng.
Nhưng Tần Cách đã đồng ý. Hắn sẽ không ra tay với Hình Phi Ngang, trong phạm vi Đông Châu, hắn sẽ bảo vệ sự an toàn của Hình Phi Ngang.
Chú Sáu Hình cười ha hả, như thể chẳng hề lo lắng hắn sẽ không đồng ý.
“Được,” chú Sáu Hình nói, “Anh đã đồng ý, tôi cũng không nuốt lời.”
Nói tới đây, ông ta chợt nở một nụ cười vi diệu: “Vậy anh chọn một người đi, muốn con chim hoàng yến nhỏ anh nuôi, hay là em gái ruột của anh.”
Ánh mắt Triệu Hải Đường đầy sửng sốt.
Thì ra đây là cái gọi là xem một màn kịch hay của ông ta.
Gió trên biển lớn đến nỗi tóc Triệu Hải Đường bị thổi hết vào miệng, cô thấy buồn cười, chú Sáu Hình lại có thể đặt cô và Tần Phi Phi lên cùng một bàn cân.
Nếu giết người không phạm pháp, thì hôm đó viên đạn kề vào đầu cô đã bớt đi một phát rồi.
Quả nhiên, Tần Cách chẳng hề để tâm, thậm chí không thèm nhìn cô lấy một cái: “Thả em gái tôi.”
Chú Sáu Hình nhướng mày.
Tần Phi Phi giãy giụa, níu chặt vạt áo Triệu Hải Đường không buông: “Em không đi, em không đi, em đi rồi chị làm sao…”
Thực ra đã biết trước kết quả, nhưng dù biết trước, tận tai nghe được, Triệu Hải Đường vẫn thấy khó chịu muốn khóc.
Muốn khóc lắm.
Nhưng hốc mắt khô khốc, Triệu Hải Đường cố chớp mắt mấy cái, chẳng có một chút ẩm ướt nào, ngay cả nước mắt cũng không giúp cô.
Chú Sáu Hình ra lệnh cho vệ sĩ tống đứa con gái không chịu đi là Tần Phi Phi sang thuyền bên.
Ánh mắt ông ta thương hại, mang theo chút xót xa: “Một tiểu thư khuê các đàng hoàng, lại cam tâm hầu hạ thứ đàn ông lạnh lùng vô tâm này.”
Mặt Triệu Hải Đường bị gió biển thổi căng cứng: “Chú muốn sao?”
“Cùng với ông nội cháu chơi đùa tôi và thằng Phi Ngang, vui lắm hả?” Chú Sáu Hình hỏi.
Tim Triệu Hải Đường thắt lại.
Ông ta đang nói về chuyện mai mối lần đó.
Chú Sáu Hình cười với cô, rồi hất nhẹ cằm ra hiệu, hai tên vệ sĩ bên cạnh tiến lên.
“Đàn bà của ông anh các mày đấy,” ông ta nói, “cho các mày chơi.”
Bọn đàn ông cười đểu: “Rõ!!”
Khi bị hai tên đàn ông lôi đi về phía khoang tàu, Triệu Hải Đường cuối cùng cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi tận cùng.
Cô muốn cầu cứu, nhưng cô có thể cầu cứu ai?
“Chúng ta nói chuyện, nói chuyện được không,” Triệu Hải Đường cố vùng vẫy, “Bảo vệ Hình Phi Ngang hay gì đó, chúng ta nói chuyện…”
Ánh mắt chú Sáu Hình sâu thẳm khó hiểu: “Muộn rồi.”
Tần Phi Phi đã sang đến thuyền bên kia, vừa đặt chân xuống đứng vững, chiếc ca nô lập tức lùi nhanh rồi quay đầu.
Biển mênh mông, hắn mặc kệ cô.
Triệu Hải Đường bị bỏ lại.
Chiếc thuyền vừa quay đầu, sự kìm kẹp trên người như thể nới lỏng ra. Triệu Hải Đường nắm bắt cơ hội, lăn lộn bò lên mạn tàu.
Gió biển dữ dội ập tới.
Triệu Hải Đường buông tay, mặc cho cơ thể mình lao xuống.
Mẹ kiếp.
Không chơi nữa.
Cô không chơi nữa, được chưa?
