Chương 96: Tôi Yêu Ông.
Tần Cách phát điên mất rồi.
Không thèm tham dự cuộc họp quan trọng, bảo tài xế quay đầu về biệt thự, lục tung ngăn kéo tìm ra tập giấy nháp mà Triệu Hải Đường từng cho Tần Phi Phi tập ký tên giả làm ngôi sao lớn.
Tờ nào hắn cũng không nỡ vứt.
Sau đó đem so sánh với bức Hải Đường Xuân Thụy Đồ của ông cụ nhà họ Miêu.
Giống thật.
Giống nhau cả về chi tiết lẫn thần thái.
Hơi thở Tần Cách bắt đầu rối loạn, trong đầu hiện ra cảnh lần trước hắn đi xem mắt cùng Hình Phi Ngang, ông cụ họ Miêu bảo hắn trông hơi quen, lại có chút xúc động, nói rằng mình từng tài trợ cho một đứa trẻ vùng núi...
Nếu hắn không đoán sai, đứa trẻ vùng núi đó chính là Ninh Khâu, bởi hắn có vài nét hao hao Ninh Khâu nên ông cụ mới nói “quen mặt”.
Khớp rồi.
Mọi thứ đều khớp cả.
Vẻ mặt Tần Cách không biết nên khóc hay cười, vậy ra đây là lý do Hình Phi Ngang và Triệu Hải Đường cùng biến mất? Chẳng lẽ thằng nhỏ đó phát hiện ra trước hắn, sớm hơn một bước?
Khó trách quản gia nhà họ Miêu nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ, lại còn nói “đúng là trùng hợp”, rõ ràng là vì Tần Cách bảo vợ yêu của mình tên có chữ “Hải Đường”, mà khéo thay tiểu thư nhà họ cũng có chữ “Hải Đường” trong tên.
Đây mới là ý nghĩa thực sự của chữ “trùng hợp”!
Quản gia cũng thấy hắn giống Ninh Khâu, đúng không?
Cảm xúc thăng trầm dữ dội khiến Tần Cách không biết làm sao, hắn muốn òa khóc như một đứa trẻ, muốn nhảy cẫng lên như một đứa trẻ, nhưng bản tính nhẫn nhịn bao năm qua rốt cuộc không cho phép hắn làm ra vẻ mặt quá lộ liễu.
Hắn muốn chạy.
Muốn chạy thật nhanh trong gió.
Hôm ấy quản gia nhà họ Miêu nói, ông cụ đã đi xa, là đi cùng tiểu thư nhà họ.
Tiểu thư nhà họ vẫn còn sống.
Triệu Hải Đường vẫn còn sống!
Tần Cách không kìm được, đôi chân dài lao vun vút trong mùa cỏ mọc xanh rì chim én lượn bay, hắn chạy ra khỏi biệt thự, băng qua phố phường, cảnh vật hai bên lùi nhanh trước mắt, đôi mắt dài tràn đầy hy vọng dần ươn ướt, gió thổi tan màn sương mờ đọng lại, con đường phía trước trở nên rõ ràng.
Cho đến khi phổi như muốn nổ tung, toàn thân kiệt sức, Tần Cách mới thở hổn hển dừng lại.
Triệu Hải Đường.
Triệu Hải Đường!
Em làm anh tìm khổ quá!
Tần Cách giơ tay vẫy một chiếc taxi, nóng lòng muốn chết: “Tây Địa, nhà họ Miêu.”
Trên đường đến nhà họ Miêu, các dây thần kinh trong người hắn như nhảy múa điên cuồng, khiến Tần Cách không thể giữ được bình tĩnh, cứ nói liên hồi với tài xế: “Cô ấy bảo cô ấy có áo giáp hộ thân, đây là áo giáp hộ thân của cô ấy.”
Tài xế: “...”
Tần Cách: “Cô ấy nói cô ấy sống nương tựa vào ông nội, sao tôi lại không nghĩ ra cô ấy thực sự sống nương tựa vào ông nội chứ, đâu phải chỉ có Ninh Khâu mới có ông nội.”
Tài xế mặt không cảm xúc, đạp ga hết cỡ, trong lòng cũng hơi sợ.
“Diêu Hiến là sư huynh của cô ấy, vì thầy của Diêu Hiến là ông nội cô ấy.”
“Chú Sáu Hình nhất định đã biết thân phận của cô ấy từ lâu rồi, ổng biết trước tôi, nên ổng đã giúp xóa sạch thông tin cá nhân của cô ấy, nhất định có sự can thiệp của ổng, ổng chỉ không muốn tôi tìm thấy cô ấy, ổng muốn tôi đau khổ.”
“Sự xuất hiện của Hình Phi Ngang chắc cũng nằm trong dự liệu của ổng, thậm chí là tin tức do ổng thả ra, ổng muốn thằng nhỏ đó đưa cô ấy đi, ổng sợ tôi đổi ý, nên mới thêm cho thằng nhỏ đó lớp bảo đảm là nhà họ Miêu.”
Nhưng dựa vào đâu mà chú Sáu Hình cho rằng nhà họ Miêu có thể bảo vệ được Hình Phi Ngang?
Nếu hắn thực sự muốn ra tay, nhà họ Miêu có bảo vệ nổi không?
Giọng Tần Cách trầm xuống, tự mình đưa ra câu trả lời: “Bởi vì ổng biết tôi yêu cô ấy, tôi sẽ không động đến người cô ấy muốn bảo vệ.”
Tài xế: “...”
“Chú Sáu Hình biết tôi yêu cô ấy,” Tần Cách đầy mong đợi nhìn tài xế, “Vậy cô ấy có biết không, anh có nhìn ra được không?”
Tài xế đạp ga chết chân.
Biết thế không nhận chuyến này!
Sợ vãi, thằng điên này cứ tự kỷ mãi, có khi nào mình phải đáp lại vài câu không, không đáp lại nó có đánh mình không nhỉ?
Tần Cách: “Tôi tìm thấy cô ấy rồi.”
Tài xế không dám nói gì.
Tần Cách cứ nhìn chằm chằm ông ta: “Tôi tìm thấy cô ấy rồi.”
“...”
Vẫn là quản gia nhà họ Miêu ra mở cửa.
Hai người nhìn nhau một lúc, người đàn ông trẻ trước mặt tuy tuổi còn trẻ nhưng địa vị cao, dù hắn đã hứa sẽ không đòi vườn hải đường của nhà họ nữa, quản gia vẫn căng thẳng khó hiểu: “Ông cụ vẫn chưa về.”
“Tôi biết,” Tần Cách bước chân vào trong hai bước, “Tôi có thể ở lại nhà ông đợi cô ấy không?”
Quản gia vội vàng chặn cửa: “Không được đâu ạ, tôi không có quyền giữ khách.”
Tần Cách cụp mắt xuống, suy nghĩ một lát: “Vậy ông cụ đã đi đâu?”
Quản gia: “Không biết.”
Tần Cách: “Ông không biết?”
“Vâng.”
“Thật không biết?”
“Thật ạ.”
Nói đến đây, quản gia cũng không muốn đắc tội hắn, giải thích: “Hành tung của ông cụ và tiểu thư nhà tôi luôn là bí mật.”
“...” Tần Cách nghi ngờ, “Tại sao?”
Đi xa lâu như vậy, tổng cũng nên dặn dò một tiếng chứ.
Hành tung thần bí như thế, chẳng lẽ là để trốn hắn?
Ông cụ còn không biết hắn là ai.
Ông cháu nhà họ có thể không biết hắn đã biết gốc gác của Triệu Hải Đường.
Quản gia lắc đầu.
Tần Cách lại hỏi: “Vậy tôi có thể xem ảnh của tiểu thư nhà ông không?”
Ánh mắt quản gia trở nên cảnh giác: “Anh muốn làm gì?”
Tần Cách nuốt nước bọt, dứt khoát lấy ví ra, bên trong là một tấm ảnh chụp chung của hắn và Triệu Hải Đường.
Chụp ở công viên giải trí, Triệu Hải Đường không hề phòng bị, vẻ mặt vừa giận vừa hờn.
Quản gia trợn tròn mắt, há hốc mồm: “Anh quen biết tiểu thư nhà tôi ạ?”
“...”
Trái tim Tần Cách vốn đã treo ngược lên tận cổ họng cuối cùng cũng yên ổn rơi xuống.
Phải rồi.
Không sai nữa.
Bước cuối cùng xác nhận thân phận của Triệu Hải Đường.
Tần Cách bỗng nhiên bước lên một bước, trong ánh mắt phòng bị của quản gia, hắn ôm chặt lấy ông ta.
Thân hình quản gia chấn động.
“Anh muốn làm gì...”
Tần Cách lại thả ông ta ra, khóe miệng nở nụ cười: “Tôi yêu ông.”
Quản gia: “...”
Ổng đã bảo mà, ổng có sức hút mà, Ferrari cũ thì cũng vẫn là Ferrari chứ bộ.
Tần Cách: “Tôi thực sự không thể ở lại vài ngày sao, chỉ ở phòng của tiểu thư nhà ông thôi, không ở phòng khác đâu.”
“...”
Anh mơ đẹp quá nhỉ!!
Quản gia đóng sầm cửa lại.
Tần Cách xoa xoa mũi, không nỡ rời đi, cứ đi vòng quanh bức tường nhà họ Miêu.
Không cao lắm, hắn có thể trèo vào.
Muốn vào xem ngôi nhà nơi Triệu Hải Đường lớn lên, muốn ngắm nhìn cây hải đường sau lưng cô trong bức ảnh sinh nhật năm năm tuổi.
Muốn ngửi thấy, hơi thở của cô gần trong gang tấc.
-
Gió xuân thổi cánh hoa rơi, quản gia mở cổng lớn ngày hôm sau suýt bị dọa chết khiếp, người đàn ông tối qua còn mặt dày mặt nạn kia đang co chân ngồi ở cửa, dựa vào cánh cổng ngủ ngon lành, trên bộ quần áo đen rơi đầy những bông hoa hồng phấn.
Cảm nhận được động tĩnh, Tần Cách mệt mỏi ngước mắt lên: “Chào ông.”
Quản gia nổi da gà: “Sao anh không về nhà?”
“Về nhà ngủ không được,” Tần Cách xoa xoa mắt, “Tôi không làm phiền các ông đâu, chỉ mượn cửa ngủ một giấc thôi.”
“...” Quản gia không biết phải làm sao, “Rốt cuộc anh có chuyện gì vậy, anh không thể cứ ở trước cửa nhà tôi mãi được, lỡ để phóng viên và cấp trên biết được, nhà tôi không giải thích nổi đâu.”
Tần Cách vỗ vỗ quần áo đứng dậy, bao nhiêu năm u uất phút chốc tan biến, ánh mắt đầy luyến tiếc nhìn cánh cửa đỏ son trước mặt: “Vậy tôi đi trước nhé.”
Quản gia thở phào.
Tần Cách: “Tối tôi lại đến.”
“...”
