Chương 10: Một đệ tử cũng không lừa được
Đại hội chiêu tuyển còn hai ngày nữa là kết thúc.
Vậy mà Tàn Dương Tông của sư đồ Kiều Dương lại chẳng thu được một đệ tử mới nào.
Tên tông môn giống hệt địa vị hiện tại của nó trong giới tu chân – đặc biệt “tàn”.
Vị trí tông môn bị xếp vào tận góc khuất, chẳng khác nào gian hàng ế ẩm trong hội chợ việc làm, vô cùng tiêu điều.
Thật ra ban đầu Tàn Dương Tông cũng có hơn mười người.
Chỉ là suốt năm năm qua, Mạc Thanh Sinh vì giải độc cho Kiều Dương mà chạy ngược chạy xuôi khắp nơi kiếm linh thạch, không mấy để tâm đến các đệ tử khác, khiến họ bất mãn, lần lượt rời tông môn tìm chỗ tốt hơn.
Hiện tại Tàn Dương Tông trên dưới chỉ còn năm người: một tông chủ, hai trưởng lão, cùng hai đệ tử là Kiều Dương và Nhạc Khang.
Tông môn đang rất cần dòng máu mới.
Đáng tiếc, suốt cả ba ngày, Nhạc Khang chẳng lừa được… à không, chẳng thu được đệ tử nào.
Mạc Thanh Sinh không tin tà, quyết định đích thân ra chiêu mộ thử.
Kết quả vẫn y như cũ.
Vẫn không lừa được ai.
Khi Mộc Thần theo Nhạc Khang đến đại hội chiêu tuyển thì nhìn thấy cảnh tượng này.
Mạc Thanh Sinh chặn một nam tử trẻ tuổi vừa bước xuống linh đài khảo nghiệm, ra sức quảng cáo: “Này, tiểu huynh đệ, có hứng thú đến Tàn Dương Tông chúng ta không? Tàn Dương Tông bao ăn bao ở, công pháp đầy đủ, trưởng lão và tông chủ đều có thể truyền thụ kinh nghiệm một kèm một, là một đại gia đình vô cùng ấm áp!”
Nhạc Khang: “…”
Mộc Thần chớp mắt: “Ông Mạc vất vả quá, chúng ta đến giúp ông Mạc đi.”
Mộc Thần chạy lon ton tới trước: “Sư thúc Kiều và sư thúc Nhạc của môn phái chúng ta cũng lợi hại lắm, ca ca xinh trai này, huynh có muốn đến không?”
Nam tử trẻ tuổi vừa định từ chối, khóe mắt liếc thấy trang phục tinh xảo và vẻ ngoài được nuông chiều quý phái của Mộc Thần, phản ứng đầu tiên là – tông môn này chắc chắn rất giàu.
Đứa bé này mặc toàn lụa là the gấm, lại còn có linh khí hộ thân.
Một đứa trẻ nhỏ như vậy mà đã mặc được loại y phục này, tông môn này nhất định rất có tiền!
Vẻ mặt nam tử trẻ tuổi trở nên thân thiện: “Tàn Dương Tông… hình như ta lần đầu nghe nói! Không biết Tàn Dương Tông ở đâu? Trong môn có bao nhiêu đệ tử?”
Mạc Thanh Sinh hơi lúng túng vì bị đồ đệ bắt gặp, mặt đỏ bừng nói: “Cái đó, để ta bảo đồ đệ ta nói với ngươi nhé!”
Kéo Nhạc Khang lại, Mạc Thanh Sinh chạy biến.
Bị đồ đệ nhìn thấy mình phải dựa vào lừa gạt mới thu được đồ đệ… thật là mất mặt quá!
Chạy thôi chạy thôi.
Nhạc Khang lập tức nhập vai sư huynh nhiệt tình: “Hơn nữa Tàn Dương Tông chúng ta còn một điểm tốt nữa, là mỗi đệ tử đều được chia nhà ở! Ngươi thử đến tông môn khác xem, toàn phải ngủ giường tập thể! Mấy đệ tử ngủ chung đã đành, dù vào nội môn cũng phải tự bỏ tiền xây nhà, đâu có phúc lợi tốt như tông môn chúng ta?”
Mộc Thần cũng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Vâng vâng, tốt lắm ạ.”
Nam tử trẻ tuổi bị thuyết phục.
Truyền thụ một kèm một, lại còn có nhà ở.
Nhìn lại cô bé đáng yêu tinh xảo kia… không cần nói cũng biết, chắc chắn là một thế gia tu chân nào đó giàu có mà hắn chưa từng nghe tên.
Dù sao trước đây hắn là phàm nhân, không rõ mấy chuyện của thế gia tu chân cũng là lẽ thường.
Nam tử trẻ tuổi đang định đồng ý: “Vậy ta…”
Vừa mở miệng, bên cạnh bỗng vang lên một giọng điệu âm dương quái khí: “Ồ, ta còn tưởng là ai? Hóa ra là Nhạc Khang tiểu sư đệ à, sao thế? Vừa nãy ta rõ ràng thấy Mạc Thanh Sinh ở đây, sao? Thấy mất mặt nên chuồn rồi hả?”
Nhạc Khang nghe tiếng nhìn lại, mặt lập tức đen thui: “Diêu Vĩnh Thắng?”
Người tên Diêu Vĩnh Thắng khinh miệt liếc Nhạc Khang một cái: “Là ta, sao, Tàn Dương Tông các ngươi còn chưa đóng cửa à? Giữa thanh thiên bạch nhật lại ở đây kéo người… hì hì, người không biết còn tưởng các ngươi làm nghề kỹ viện ấy chứ! Xem ra sắp đóng cửa đến nơi rồi.”
Nói xong, Diêu Vĩnh Thắng quay sang nam tử trẻ tuổi: “Vị huynh đài này, ta thấy ngươi không hiểu rõ về tiên môn tu chân lắm, để ta nhắc ngươi một câu, Tàn Dương Tông này ở Lạc Phượng Sơn.”
Nghe vậy, nam tử trẻ tuổi biến sắc: “Lạc Phượng Sơn? Cái nơi nghèo nàn hẻo lánh nổi tiếng đó?”
Diêu Vĩnh Thắng cười nhạt: “Đúng vậy. Ta khuyên ngươi đừng đến, dù đến tông môn khác cũng còn hơn Tàn Dương Tông.”
Nhạc Khang giận dữ: “Ngươi tự chê tông môn chúng ta nhỏ bé rồi đi tìm chỗ tốt hơn, sư phụ còn chưa nói gì, ngươi đến tông môn khác xong lại dẫn người của tông môn đó quay về cướp vườn linh thảo của chúng ta, ngươi mới là kẻ ghê tởm!”
Diêu Vĩnh Thắng khinh thường: “Giới tu chân vốn là cá lớn nuốt cá bé, các ngươi không có thực lực giữ tài nguyên thì trách ai?”
Năm đó Diêu Vĩnh Thắng và Kiều Dương cùng vào Tàn Dương Tông, nhưng rõ ràng thiên phú của hắn tốt hơn Kiều Dương, lại còn chăm chỉ hơn, vậy mà sư phụ cứ thiên vị Kiều Dương!
Dựa vào cái gì? Rõ ràng hắn mới là người có thiên phú nhất!
Sau đó Kiều Dương bị thương phế tu vi, Diêu Vĩnh Thắng tưởng cuối cùng mình cũng có ngày ngẩng đầu.
Không ngờ sư phụ thà chạy khắp nơi kiếm linh thạch, mua đan dược cho Kiều Dương, cũng không chịu nhìn hắn thêm một cái!
Hắn rốt cuộc thua Kiều Dương ở chỗ nào?!
Rốt cuộc là chỗ nào?!
Sắc mặt Nhạc Khang cũng trở nên khó coi: “Dù thế nào, Tàn Dương Tông từng là sư môn của ngươi, sư phụ cũng là sư phụ của ngươi, ngươi phản bội sư môn, sư phụ còn chưa nói một lời nào không tốt về ngươi, ngươi đúng là kẻ vong ân phụ nghĩa!”
Diêu Vĩnh Thắng mặt mày âm trầm: “Ông ta không xứng làm sư phụ ta!”
Nam tử trẻ tuổi thấy họ tranh cãi như vậy, trong lòng nghĩ tránh chuyện thì hơn, cười hề hề nói: “Cái đó, vị hiệp sĩ này, ta còn có việc, ta đi trước đây.”
Nghĩ cũng biết người này sẽ không cân nhắc Tàn Dương Tông nữa, Nhạc Khang trong lòng tức giận vô cùng, nhìn Diêu Vĩnh Thắng bằng ánh mắt muốn giết người.
Diêu Vĩnh Thắng cười nhạt: “Sao? Muốn giết ta? Ngươi biết tu vi hiện tại của ta không?”
Diêu Vĩnh Thắng vận chuyển linh lực trong cơ thể, uy áp trên người lập tức tràn ra, hóa ra đã là Kim Đan trung kỳ!
Sắc mặt Nhạc Khang hơi đổi, theo phản xạ nắm tay Mộc Thần, lùi mạnh một bước.
Hắn hiện tại là Trúc Cơ đỉnh phong, chưa kết đan, không thể nào là đối thủ của Diêu Vĩnh Thắng.
Diêu Vĩnh Thắng thấy vậy, vẻ đắc ý trên mặt càng đậm: “Không ngờ chứ? Rời Tàn Dương Tông hai năm, ta đã từ Trúc Cơ lên Kim Đan, sư phụ năm đó còn nói gì? Hừ, nói ta nên đánh chắc nền tảng, không nên dựa vào đan dược quá nhiều… toàn là cái cớ! Trong mắt ông ta chỉ có Kiều Dương! Cũng chỉ có ngươi là kẻ ngốc mới tin lời ông ta, còn ở lại Tàn Dương Tông, buồn cười!”
Diêu Vĩnh Thắng hận chết Mạc Thanh Sinh!
Nếu không phải Mạc Thanh Sinh làm lỡ mất bao nhiêu năm của hắn, hắn đã sớm khác xưa rồi!
“Dù ta ở lại Tàn Dương Tông cũng không liên quan đến ngươi.” Nhạc Khang không muốn tranh cãi thêm với Diêu Vĩnh Thắng, nắm tay Mộc Thần định đi.
Nhưng lần này, Mộc Thần không ngoan ngoãn để hắn dắt đi, cô bé như ngọc được gọt giũa ngẩng đầu, nhìn Diêu Vĩnh Thắng cao hơn mình rất nhiều, đôi mày thanh tú nhíu chặt.
“Sư thúc Nhạc không phải kẻ ngốc.”
