Chương 36: Sự thật
Danh tiếng của Huyết Ma không chỉ vang dội trong Ma tộc, mà trong giới tu chân cũng chẳng kém phần lừng lẫy.
Có thể nói, bất kỳ tu sĩ nào lớn tuổi một chút, đều không thể không biết Huyết Ma là ai.
Hai vị trưởng lão của Tàn Dương Tông vô cùng cảnh giác với Huyết Ma.
“Tiểu Thần Thần, cháu đừng quá tin tưởng kẻ này, hắn ta không phải người tốt lành gì đâu.”
Huyết Ma vẫn giữ vẻ mặt không chút biểu cảm, thậm chí ngay cả những lời hai vị trưởng lão Tàn Dương Tông nói, hắn cũng không hề động lòng.
Cứ như thể người khác nhìn hắn thế nào, hắn chẳng có chút hứng thú.
Mộc Thần nhíu đôi mày nhỏ: “Không đâu ạ, chú Huyết Ma tuy là ma, nhưng chú ấy thật sự là một con ma tốt.”
Trang Nguyên Ly từ Mộc Thần biết được, cô bé có thể nhìn thấy mỗi người đối với mình là ác ý hay thiện ý, nhưng không ngờ Mộc Thần còn có thể phân biệt thiện ác.
Nhưng lần này bọn họ có thể tiến vào Ma Vực, là do Huyết Ma dẫn đường.
Dù đây là nhiệm vụ của Huyết Ma, nhưng suốt chặng đường, hắn quả thật không hề gây khó dễ cho bọn họ.
Trang Nguyên Ly nhàn nhạt lên tiếng: “Tôi thấy Thần Thần nói đúng, tốt xấu không nên dựa vào việc đối phương có phải Ma tộc hay không. Bất kể chủng tộc nào, đều có người tốt kẻ xấu.”
“Đó là vì các ngươi không biết quá khứ của Huyết Ma nên mới nói vậy.” Một vị trưởng lão lên tiếng: “Các ngươi biết Huyết Ma trước kia là ai không? Tên thật của hắn là Vệ Hành Chi!”
Nói xong, ông ta chờ xem vẻ mặt kinh ngạc của Mộc Thần và mọi người.
Thế nhưng Mộc Thần và Trang Nguyên Ly nhìn nhau, đều là vẻ mặt mờ mịt.
Vệ Hành Chi là ai?
Người này rất nổi tiếng sao?
Sao ông trưởng lão vừa nói ra cái tên này, lại tỏ vẻ như chắc chắn bọn họ sẽ biết người này là ai?
Mộc Thần và Trang Nguyên Ly vốn không phải người của thế giới này, lại vừa mới bước vào giới tu chân, thật sự chưa từng nghe nói Vệ Hành Chi là ai.
Ngược lại, sắc mặt Kiều Dương và Nhạc Khang đều biến đổi.
“Hắn, hắn ta lại chính là Vệ Hành Chi?!” Nhạc Khang không dám tin nhìn Huyết Ma một cái.
Sau đó, khi đối diện với đôi mắt đỏ ngầu lạnh lẽo của Huyết Ma, cậu ta không nhịn được lại lặng lẽ lùi về sau mấy bước.
Mộc Thần nghiêng đầu: “Chú Huyết Ma trước kia rất nổi tiếng sao ạ?”
Nhạc Khang ngượng ngùng nói: “Đúng, đúng là khá nổi tiếng, nhưng mà, nhưng mà đó là hung danh…”
Mộc Thần không hiểu lắm: “Là cái tên rất hung dữ ạ?”
Kiều Dương chủ động giải thích: “Mỗi tu sĩ khi nhập môn đều phải học cách phân biệt đồ vật của Ma tộc, ví dụ như ma quả, để tránh sau này trúng kế của Ma tộc. Mà muốn học nhận biết ma quả, sẽ nhắc đến một người, người đó chính là Vệ Hành Chi.”
“Vệ Hành Chi là đệ nhất thiên tài tu chân năm đó, khi hắn xuất hiện, Tư Tử Nghĩa còn rất nhỏ. Vô Ảnh Cung cũng đã sớm định sẵn vị trí cung chủ đời sau, chính là Vệ Hành Chi. Thế nhưng nghe nói Vệ Hành Chi vì bị sư đệ phản bội, vô tình nuốt phải ma quả, ngoài ý muốn đọa ma. Đây vốn là chuyện khiến người ta thổn thức, nhưng hắn để che giấu thân phận Ma tộc của mình, lại hãm hại cả Vô Ảnh Cung, khiến toàn bộ tông môn đều theo hắn đọa ma. Nghe nói lúc đó phần lớn người của Vô Ảnh Cung đều biến thành ma. Sau đó bị người ta điều tra ra là do Vệ Hành Chi làm, Vệ Hành Chi bèn khi sư diệt tổ, giết người diệt khẩu, tàn sát cả sư môn! Năm đó Vô Ảnh Cung trên dưới một trăm sáu mươi bảy người, tất cả đều chết trong tay hắn.”
Một trăm sáu mươi bảy người.
Trong đó có sư phụ hắn, có sư huynh sư đệ hắn, còn có cả bạn thân chí cốt của hắn.
Tất cả đều chết trong tay hắn!
Cả giới tu chân đều chấn động!
Hung danh của Huyết Ma từ đó trở thành một cái tên khác của hắn.
Huyết Ma nghe người khác bàn tán về chuyện xưa của mình, trên mặt vẫn không chút biểu cảm.
Cứ như đây là chuyện của người khác, hắn cũng chỉ là người nghe, không hề gợn lên chút sóng nào trong lòng.
Kiều Dương nói xong, lo Mộc Thần sẽ sợ hãi, còn đặc biệt nhìn cô bé một cái.
Nếu Thần Thần sợ, cậu sẽ không tiếp tục nói nữa.
Nhưng Mộc Thần chỉ nhìn Huyết Ma một cái, rồi nhíu đôi mày liễu nhỏ: “Trong chuyện này có phải có hiểu lầm gì không ạ?”
Lần này, người trả lời cô bé không phải Kiều Dương, mà là Huyết Ma.
“Không có hiểu lầm.” Giọng Huyết Ma nhàn nhạt: “Là ta giết.”
Nói xong, hắn nhìn Mộc Thần.
Hắn biết, sau khi biết rõ lai lịch và thân phận của hắn, đứa nhỏ này nhất định sẽ sợ hắn.
Không chỉ sợ hắn, mà còn sẽ tránh xa hắn.
Như vậy cũng tốt…
Hắn là ma, còn đứa nhỏ chỉ cần rời khỏi đây, là có thể làm một tu sĩ bình thường.
“Nhưng mà, cho dù là chú Huyết Ma giết, thì có gì không đúng ạ?” Mộc Thần bỗng nhiên lại hỏi.
“Hả?”
Câu hỏi của Mộc Thần khiến người Tàn Dương Tông đều sững sờ.
Mạc Thanh Sinh không nhịn được nói: “Tiểu Thần Thần à, hắn giết sư phụ sư thúc, tất cả sư huynh sư đệ của hắn, cháu không thấy chuyện này không đúng sao?”
Mộc Thần ngồi ngay ngắn trên ghế nhỏ, hai tay đặt lên đầu gối, nghiêm túc nói: “Mọi người không phải đã nói với Thần Thần, Ma tộc phần lớn đều là kẻ xấu sao? Tu sĩ loài người đều không muốn làm Ma tộc.”
“Đương nhiên rồi, không có tu sĩ nào muốn làm Ma tộc!”
“Vậy chú Huyết Ma đánh đều là Ma tộc, đánh đều là kẻ xấu mà?”
Trên hệ thống bảo vệ trẻ em, từ ‘giết’ sẽ tự động chuyển thành từ ‘đánh’.
Mạc Thanh Sinh và mọi người sững sờ.
Nhạc Khang nói: “Nhưng mà Thần Thần, hắn giết sư phụ và sư huynh sư đệ của hắn mà!”
Mộc Thần nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Nhưng mọi người cũng nói rồi, bọn họ là kẻ xấu mà? Đánh kẻ xấu thì sao lại không đúng?”
Nhạc Khang rất muốn nói, ‘giết’ và ‘đánh’ không giống nhau.
Không đợi cậu ta mở miệng, Mộc Thần lại nói: “Hơn nữa, ông Mạc và hai vị trưởng lão đều nói, tu sĩ chính đạo đều không muốn trở thành Ma tộc, nhưng bọn họ không cẩn thận biến thành Ma tộc, bọn họ nhất định rất khó chịu, giống như trưởng lão thà chết cũng không muốn làm Ma tộc, cho nên Thần Thần nghĩ,”
Cô bé sờ bím tóc nhỏ của mình, nói: “Nói không chừng là sư phụ và sư huynh sư đệ của chú Huyết Ma, nhờ chú Huyết Ma đánh bọn họ đó ạ? Bọn họ không cẩn thận biến thành Ma tộc, nhưng sợ đau, chỉ có thể nhờ chú Huyết Ma giúp thôi!”
Mộc Thần tin hệ thống, cũng tin cảm giác của mình.
Chú Huyết Ma rõ ràng đối với cô bé mới gặp lần đầu là cô còn tốt như vậy, sao có thể là người xấu như thế được.
Nghe vậy, tất cả mọi người đều sững sờ, không tự chủ được nhìn về phía Huyết Ma.
Sự thật có phải như vậy không?
Là cung chủ Vô Ảnh Cung và những người khác tự cầu xin Huyết Ma giết bọn họ, để được giải thoát sao?!
Trưởng lão Tàn Dương Tông vô thức đặt mình vào tình huống đó.
Nếu ông ta không cẩn thận trúng chiêu, biến thành Ma tộc.
Nghe nói vừa trở thành Ma tộc, tức là khi vừa đọa ma, trong thời gian ma chủng sinh trưởng, cơ thể không thể khống chế, hơn nữa sẽ vô cùng đau đớn.
Lúc này, trừ khi đi cắn nuốt tu sĩ, dùng linh lực của tu sĩ để áp chế ma chủng đang sinh trưởng điên cuồng, mới có thể giảm bớt.
Có lẽ bọn họ thật sự không muốn cắn nuốt tu sĩ, chỉ cầu một cái chết. Nhưng trong thời gian ma chủng sinh trưởng, lại không khống chế được bản thân.
Vì vậy chỉ có thể cầu Huyết Ma ra tay.
Mà Huyết Ma vừa rồi còn không hề động lòng, không có phản ứng gì khi người khác nhắc đến chuyện của mình, sau khi nghe Mộc Thần nói, thân thể đột nhiên run lên dữ dội.
