Gió lạnh rít qua, vải lều kêu phần phật.
Ánh sáng từ chiếc đèn cắm trại sạc trên bàn gấp cũng như bị thổi lay động.
Ngu Khương mở hé tấm vải lều phía trước để xông bớt mùi, bỗng nhiên một cái đầu thò ra.
Là một con zombie đi ngang qua, nó không vào được khu vực bảo vệ ban đêm của xe, chỉ nhìn vào trong, dường như ngửi thấy mùi bún riêu cua, đồng tử rung động rồi bỏ đi.
Biểu cảm đó như đang nói: "Ồ, tụi bây ăn cái này vào buổi tối à? Thối hoắc."
Ngu Khương thấy nó đi rồi cũng mặc kệ, đang ăn cơm, chỉ là quái thường mười mấy tinh tệ, lười đánh.
Cô canh chừng sàn giao dịch, hễ có vật tư giá hợp lý là mua ngay.
Có người bắt đầu bán áo bông và chăn bông, nhưng phần lớn là quần áo cũ, có cái còn mùi thối, cướp từ xác zombie.
Quần áo và chăn giữ ấm sạch sẽ không rẻ, mà người bán cũng chỉ vài người, treo lên là hết ngay.
Bông cũng vậy, khó mà mua được, Ngu Khương vừa thấy treo lên, vừa định giao dịch thì báo hết hàng.
Cô mở danh sách bạn bè, chat riêng với Tử Đỉnh Năng Hành: "Bên cậu còn thu được bao nhiêu bông?"
Tử Đỉnh Năng Hành: "Bên đội thương nhân chắc được ba, bốn trăm, 30% nguyên liệu làm thù lao, họ muốn thành phẩm quần áo."
Theo giá sàn giao dịch hiện tại, tức là Ngu Khương bỏ mệt mỏi ra chế tạo, lời 30%, mà mệt mỏi bị giới hạn, một ngày tối đa làm được bảy, tám bộ đồ chống lạnh, dùng đồ uống bổ khí thì cô không lời.
Thương nhân bỏ nguyên liệu lời 20%-25%, còn Tử Đỉnh Năng Hành làm trung gian, hút chút từ hai bên, lại kiếm thêm thưởng thành tựu.
Cũng hợp lý, giờ vải, bông, lông vịt đều khó thu, có người còn dùng cỏ để nhồi quần áo.
Ngu Khương trả lời: "Được, ngày mai giờ này giao thành phẩm cho họ, có thể làm trước mười bộ."
Tử Đỉnh Năng Hành: "Tí nữa gửi nguyên liệu cho cậu, à, thẻ trang bị cấp 5 cậu muốn thu, tìm được hai cái, đối phương không chịu nhả, muốn vũ khí có phẩm cấp, hoặc 50 thép rèn, hai bộ áo lông vũ chống gió cộng chăn.
Còn một cái, của Tây Tây Lỵ, cô ấy muốn độc tố quái vật rơi ra, với tơ nhện. Chờ thêm đi, qua hai ngày tôi nói lại."
Ngu Khương: "Ừm, cảm ơn."
Cô đang thu thẻ trang bị cấp 5, sợi carbon, nhôm hợp kim, kính cường lực chống đạn.
Kính cường lực chống đạn hiện tại cả khu chưa thấy ai có, kính xe chống đạn không phải kính cường lực thường, mà là vật liệu composite, có thể cần cuộn giấy chế tạo.
Ngu Khương cũng không hy vọng gì, gửi đơn hàng cho Tử Đỉnh Năng Hành, nhờ anh ấy để ý giúp.
Nhiều người chơi sợ bị lừa và rắc rối, sẽ chọn trực tiếp giao dịch với mấy thương nhân có uy tín.
Cô tự đi thu, người ta suy nghĩ một chút là có thể mò ra thông tin của cô.
Còn chưa đến mười ngày nữa là công bố bảng xếp hạng toàn khu, không ít người đang nhắm tới, đều âm thầm cố gắng để vùi dập người khác.
Thời Tự chính là vậy, anh ta từ bỏ chế tạo, biết rằng ở khoản buôn bán vật tư này, không thể cạnh tranh với thương nhân và người chuyên chế tạo.
Anh ta đổi hẳn sang một đường đua khác mà người khác không theo kịp, điên cuồng farm quái, kiếm tinh tệ, giá trị tài sản chắc cũng không thể xem thường.
Kênh bạn bè toàn là nhân tài, nói chuyện lại hay, mà cạnh tranh còn dữ hơn.
Ngu Khương cũng không thể thua!
Có lọt được vào bảng tài sản hay không, là nhờ khoảng thời gian giảm nhiệt này.
Sau khi nhận được nguyên liệu áo bông và đồ giữ ấm, Ngu Khương tiêu hao mệt mỏi làm ra một mẻ, rồi mới đi vệ sinh cá nhân.
Thời tiết này, tóc ướt không sấy khô kịp rất dễ cảm lạnh.
Ngu Khương ngồi trong lều cạnh bếp dầu hỏa, dùng khăn lau tóc, một lúc là khô.
Tiếp đó, cô thu dọn đồ cắm trại về xe, đóng cửa, thu lều, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Tối nay sợ chăn bông thường không chịu nổi, cô lại trùm thêm một cái nữa.
Chiếc chăn mềm mại còn thoang thoảng hương thơm của máy xông xe, vừa tắm rửa sạch sẽ xong, nằm xuống giây phút đó, Ngu Khương thở dài một hơi thật sảng khoái.
Bên ngoài gió bấc rít gào, trong xe là không gian ấm cúng và sạch sẽ, nhìn thôi đã thấy ấm áp, chui vào chăn, cuộn hai bên mép chăn vào trong, lúc đầu chân hơi lạnh, một lúc sau là ấm.
Ngủ trời lạnh ngon vô cùng, sáng hôm sau hơn 7 giờ, Ngu Khương tỉnh rồi, nhưng lười dậy.
Cảm giác đưa tay ra ngoài cũng lạnh tê tái, vẫn là trong chăn sướng.
Buồn tiểu cô nhịn một hồi lâu, mới miễn cưỡng đưa tay lấy áo bông, xỏ một tay vào, rồi nhân lúc không khí lạnh không để ý, nhanh chóng ngồi dậy, xòe nốt tay kia, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.
Lúc quay lại người không khỏi run lên, thực ra cũng không lạnh đến thế, chỉ là phản xạ có điều kiện.
Bật màn hình quang, thông tin cơ bản hiện ra: nhiệt độ 5-2 độ C, mưa nhỏ chuyển mưa tuyết, gió bấc cấp 3.
Trong xe không bật sưởi, cũng không bật điều hòa, nhiệt độ gần giống bên ngoài, chỉ là không có gió thổi nên đỡ hơn chút.
Hiện tại Ngu Khương thấy cũng ổn, không cần bật, mùa đông miền Nam không có sưởi cũng sống thế thôi.
Trời lạnh, xe nào cũng tăng tiêu hao năng lượng.
Không biết nhiệt độ sẽ giảm đến mức nào, kéo dài bao lâu.
Sau này nếu quá lạnh, không đủ năng lượng, ngủ đêm có thể chết người.
Đã tích trữ pin*32, không thể lãng phí, khi không thực sự cần thiết, Ngu Khương không định bật sưởi và điều hòa.
Lúc này kênh công khai cũng toàn tiếng kêu than, khắp nơi đều thu chăn, túi ngủ.
Tùy Phong 220: [Lạnh quá trời này, ai trước đây có tích trữ củi không? Giúp mọi người với, củi đều nhặt ven đường, sàn giao dịch bán mắc thấy ghê, thâm quá.]
Mộ Dung Thiết Đản: [Tuy tôi cũng muốn mua nhiên liệu rẻ, nhưng tôi thấy anh đang mơ đẹp đấy.]
Đông Xưởng Cần Những Người Như Anh: [Tôi đã nói rồi, phải chọn xe xăng, tí nữa chạy lên, bật sưởi là hết lạnh.]
Ô Lợi Cấp: [Cứ như anh có thể chạy mãi không dừng, mà chạy không tốn xăng ấy. Gợi ý thân thiện: xăng treo trên sàn giao dịch đã bị hốt sạch rồi.]
Trời lạnh bật điều hòa xe điện sẽ tốn điện, xe xăng thì không tăng thêm tiêu hao nhiên liệu, hơi ấm từ nhiệt thải của động cơ.
Nhưng phải là trạng thái đang chạy, dừng lại vẫn tốn xăng.
Không ít người tag Ngu Khương, hỏi cô có bán đồ giữ ấm không.
[Đang làm, thực sự không có nguyên liệu, nên mua thành phẩm sẽ đắt, có nguyên liệu thì vẫn như cũ cộng 50%.]
Ngu Khương trả lời một tin, mở kênh bạn bè đầy thông báo.
Nhị Thập Bát Đại Cương: "Nửa đêm lạnh cóng tỉnh dậy, may mà nghe lời đại lão thu đồ chống lạnh từ trước, giá bây giờ kinh khủng quá."
Oang Oang Oang: "Lạnh quá nằm trong chăn không muốn nhúc nhích, giá mà có chức năng lái tự động nhỉ."
Đại Vương Gọi Ta Đi Tuần Núi: "Có đấy bạn ơi, có đấy, chỉ là tốn năng lượng gấp đôi thôi."
Oang Oang Oang: "Thôi khỏi, tôi dậy tự lái đây!"
Trước đây nước uống đắt, giờ nước uống rẻ rồi, năng lượng lại đắt đến rợn người, may mà xe lắc của cô nâng cấp thành xe hơi tử tế rồi, có thêm một chức năng rất quan trọng.
Xe lắc vốn cũng dùng pin, bây giờ, hết pin thật thì ném tinh tệ cũng có thể chạy tiếp.
Chỉ cần trên đường có quái, tệ nhất cô cũng hoàn thành 1000 km hành trình tuần.
