Chương 6: Không Thể Tránh Khỏi Gặp Lại
Ngày hôm sau.
Hứa Vãn Ninh vừa bận rộn xong, liền cầm điện thoại nhắn tin cho Thẩm Huệ.
“Huệ Huệ, tỉnh chưa?”
“Tỉnh rồi.”
“Cậu với Bạch Húc thế nào rồi?”
“Nói chuyện rồi, anh ấy nhường bước, đám cưới của bọn tớ vẫn diễn ra đúng kế hoạch.”
“Xin lỗi nhé, Huệ Huệ, tớ có một vụ án rất quan trọng, tháng sau có thể phải đi công tác, không làm phù dâu cho cậu được, cậu tha lỗi cho tớ nhé?”
“Hai người có nhan sắc cao nhất trong đoàn phù dâu phù rể mà cùng lúc nói không đến, hai người hẹn nhau à?”
“Ý cậu là sao?”
“Trì Diệu cũng nói có việc, không đến được.”
Đại khái là Trì Diệu cũng không muốn gặp cô.
Lòng Hứa Vãn Ninh nặng trĩu…
Thành phố Thâm rộng lớn, người lại đông, chỉ cần có ý tránh mặt nhau, thì không thể nào gặp lại được.
Cô rất bận, Trì Diệu cũng bận.
Họ như hai đường thẳng song song, dường như không bao giờ có điểm giao nhau.
Hứa Vãn Ninh quả thực cũng đang cố tình tránh anh.
Về những buổi ăn uống mà Thẩm Huệ và Bạch Húc cùng hẹn, cô đều tìm cớ từ chối, hễ bạn bè rủ, cô đều hỏi rõ có những ai đi, để tránh gặp lại Trì Diệu.
Cho đến nửa tháng sau.
Chủ nhiệm La cầm một tập hồ sơ bước vào văn phòng của cô.
“Luật sư Hứa, có một vụ án chỉ định cô phụ trách.”
Hứa Vãn Ninh nhận lấy hồ sơ, mở ra, liếc qua một lượt, “Vụ xâm phạm nhãn hiệu? Luật sư La, anh biết đây không phải là thế mạnh của tôi, tôi vẫn luôn phụ trách mảng vì lợi ích cộng đồng, còn vụ án thương mại là do các anh phụ trách.”
“Nhưng người ta chỉ định luật sư Hứa Vãn Ninh.” Chủ nhiệm La đẩy nhẹ gọng kính đen, vẻ mặt cảm khái: “Thù lao lên tới ba mươi phần trăm, cô nói xem tôi có thể không động lòng sao?”
“Cái này…”
“Tôi tin vào năng lực của cô.”
“Để tôi thử xem.”
“Địa chỉ nhà của đương sự, cô đến đó luôn đi.”
“Nhà?”
“Ừ, ngay tại nhà…”
—
Khải Phúc Sơn Trang.
Khu chung cư cao cấp nổi tiếng của thành phố Thâm, xung quanh đều là nơi tập trung của nhân tài cao cấp, cách Viện Hàng không Vũ trụ cũng chỉ mười phút lái xe.
An ninh rất nghiêm ngặt, phải đăng ký kiểm tra, sau khi gọi điện xác nhận mới được vào.
Hứa Vãn Ninh vất vả lắm mới vào được, đứng trước cửa bấm chuông.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cô sững sờ, không thể tin nổi.
Là Tô Nguyệt Nguyệt, cô ta mặc một chiếc váy ngủ lụa, tóc dài xõa vai, trang điểm đậm, vô cùng quyến rũ, “Vào đi, không cần đóng cửa.”
Vụ án thương mại lại chỉ định luật sư vì lợi ích cộng đồng?
Lúc đầu cô còn thấy khó hiểu.
Giờ thì hiểu hết rồi.
Tô Nguyệt Nguyệt chỉ muốn tìm cơ hội làm khó cô, sỉ nhục cô, chỉ vậy thôi.
Đã đến rồi, Hứa Vãn Ninh cũng muốn xem cô ta giở trò gì.
Cô bước vào.
Ánh mắt dừng lại ở đôi dép lê nam màu đen trước tủ giày, cùng kiểu với đôi dép cô ta đang đi.
Tô Nguyệt Nguyệt với giọng điệu thờ ơ, “Dép lê là của anh Diệu, cô tự lấy đôi mới trong tủ đi.”
Trì Diệu sống chung với cô ta?
Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu cô, quả thực có chút đau nhói.
Nhưng giày dép chẳng phải nên để trong tủ giày sao? Cố tình đặt ở chỗ dễ thấy như vậy, là cố ý muốn cô nhìn thấy đây mà.
Cô trấn tĩnh, kéo tủ giày, lấy một đôi mới ra thay.
“Cô Tô, tôi là…”
Vừa định lấy thái độ chuyên nghiệp ra đối mặt, thì bị Tô Nguyệt Nguyệt cắt ngang.
“Không cần giới thiệu, cũng không cần nói nhảm, ngồi đi.”
Tô Nguyệt Nguyệt uể oải dựa vào sofa, tư thế quyến rũ, bắt chéo cặp đùi trắng nõn, một tay chống cằm, mái tóc dài xoăn rơi ra sau sofa.
Ánh mắt cô ta mang theo vẻ khinh miệt và coi thường, thái độ rất lạnh nhạt.
Hứa Vãn Ninh trấn tĩnh, ngồi xuống bên cạnh cô ta, lấy sổ tay ra mở, “Cô Tô, về vụ xâm phạm nhãn hiệu…”
Tô Nguyệt Nguyệt lại một lần nữa cắt ngang, chỉ vào bàn trà, “Uống nước đi, trà tôi đã rót sẵn cho cô đấy.”
Hứa Vãn Ninh nhìn về phía bàn trà, trên đó đặt ba cái cốc.
Trong đó có hai cái là cốc đôi.
Trò tâm cơ vụng về mà lộ liễu này, khiến Hứa Vãn Ninh thấy thật buồn cười.
Nghĩ mà xem, vụ xâm phạm nhãn hiệu này rất có thể là do Tô Nguyệt Nguyệt bịa ra, căn bản không tồn tại.
“Đừng uống cốc đó, đó là cốc của anh Diệu.” Tô Nguyệt Nguyệt nhấc cốc đôi lên, khẽ nhấp một ngụm nước ấm, ánh mắt liếc về phía Hứa Vãn Ninh, có chút đắc ý nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Hứa Vãn Ninh mím môi cười nhẹ, hít một hơi thật sâu, không nhịn nổi màn kịch vụng về này của cô ta nữa, “Cô Tô, cô cũng đừng giả vờ nữa, vụ án là giả, gọi tôi đến để sỉ nhục mới là mục đích thật sự của cô, đúng không?”
Tô Nguyệt Nguyệt lập tức phá vỡ lớp ngụy trang, cũng không giả vờ nữa.
Cô ta cười khẩy, nhìn Hứa Vãn Ninh với ánh mắt khinh thường, giọng chua ngoa mỉa mai: “Hứa Vãn Ninh, loại con gái lăng nhăng như cô, gặp báo ứng rồi nhé? Rời khỏi anh Diệu rồi, cũng không leo lên được cậu ấm nào, năm đó là tài nữ nổi tiếng của khoa tài chính, giờ chỉ có thể làm luật sư vì lợi ích cộng đồng ở một văn phòng luật nhỏ, đúng là trời có mắt.”
Hứa Vãn Ninh thản nhiên nhìn vẻ kiêu ngạo của cô ta.
Tô Nguyệt Nguyệt tiếp tục: “Ngày đó, với thân phận thấp hèn như cô, anh Diệu có thể để mắt đến cô, coi như tổ tiên nhà cô bốc được khói hương, vậy mà cô còn dám cắm sừng, đáng đời bây giờ cô rơi vào cảnh này, không ai thèm lấy. Từ khi cô rời đi, anh Diệu đã đến với tôi, bây giờ bọn tôi sống rất vui vẻ, rất hạnh phúc.”
Hứa Vãn Ninh khẽ cười, nụ cười mang theo chút thương hại: “Tô Nguyệt Nguyệt, cái thước đo thế giới của cô, vẫn ngắn như vậy.”
“Cô có ý gì?” Sắc mặt Tô Nguyệt Nguyệt tối sầm lại.
Hứa Vãn Ninh thản nhiên đáp trả: “Trong mắt cô chỉ có đàn ông, cậu ấm và danh phận, như một con kiến thợ, suốt ngày khoe khoang cục phân mình tha được to nhất. Còn tôi, đứng ở đây, nhìn thấy là công lý thủ tục, là tiếng nói của tầng lớp đáy, là những vụ án có thể thúc đẩy xã hội tiến bộ.”
Cô thu lại nụ cười, ánh mắt sắc bén như dao: “Giá trị của tôi, không cần phải chứng minh bằng cách bám vào người đàn ông nào. Luật sư vì lợi ích cộng đồng thì sao? Mỗi vụ án tôi xử lý, đều đang sửa chữa công bằng cho xã hội này. Còn cô, ngoài việc giữ lấy một quá khứ mà tôi đã vứt bỏ và người đàn ông đó, thì cô còn có gì?”
Tô Nguyệt Nguyệt tức đến mức mặt mày tái mét, đột nhiên nắm chặt tay đứng dậy, trừng mắt nhìn cô.
Vốn định gọi cô đến để sỉ nhục một trận, không ngờ sỉ nhục không thành, lại khiến mình tức chết đi được.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
Tô Nguyệt Nguyệt vội vàng chạy ra ngoài.
Hứa Vãn Ninh cất hồ sơ và sổ tay vào cặp.
Cửa không đóng, âm thanh bên ngoài nghe rất rõ.
“Anh Diệu, anh tan làm rồi à? Em hầm canh cho anh đấy.”
Giọng nói trầm ấm của Trì Diệu truyền đến, “Không cần đâu, anh ăn tối rồi.”
“Hầm xong rồi, anh không uống, đổ đi thì tiếc lắm, đó là món Phật nhảy tường em mất 12 tiếng mới hầm xong đấy.”
Hứa Vãn Ninh thấy bất lực.
Cô tránh lâu như vậy, tránh hết mọi khả năng có thể gặp lại Trì Diệu.
Vậy mà lại không tránh được Tô Nguyệt Nguyệt.
Cô đứng dậy chuẩn bị rời đi, ánh mắt liếc thấy thùng rác ở góc sofa, túi đựng đồ của Trần Ký nấu rất nổi bật.
Trì Diệu bị Tô Nguyệt Nguyệt kéo tay bước vào, chạm mặt Hứa Vãn Ninh ở huyền quan.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều sững sờ.
