Chương 11: Vu Lạc bị lớp trưởng lôi đi giam giữ.
Vô số bàn tay ma quái túm lấy Tô Thần Dương, cậu hoàn toàn không thể vùng thoát.
Đến khi bị kéo vào trong, Tô Thần Dương vẫn còn bám chặt lấy khung cửa: "Vu Lạc Lạc!"
Đại thần đang hại cậu ư?
Bị lôi vào trong, thật sự có thể sống sót sao?
Cuối cùng Tô Thần Dương vẫn bị kéo vào trong.
"Rầm!"
Cánh cửa sắt đóng sầm lại!
Mọi thứ trở nên tĩnh lặng.
Còn Vu Lạc đang đứng trong bóng tối nhìn cảnh này, cô xoay xoay cây búa trong tay chơi, một bóng dáng cao ráo bước đến bên cạnh cô.
Chung Duệ: "Cậu ta không phải bạn mới của cô sao, cô để cậu ta vào một mình à?"
Vu Lạc vác cây búa lên vai, ngẩng đầu cười tươi nói: "Cậu ta không phải bạn tôi, quái vật và con người không thể nào làm bạn được."
"Cô biết vậy là tốt, vậy thì tránh xa bọn họ ra một chút, chúng ta mới là đồng loại."
"Đúng vậy, tôi và lớp trưởng mới là đồng loại, chúng ta phải yêu thương nhau mới phải."
Vu Lạc lại không nhịn được mà muốn động tay động chân, lần này mục tiêu của cô là cặp kính của Chung Duệ.
Cặp kính gọng đen này hơi che mất mắt cậu ấy rồi, bỏ ra chắc chắn sẽ đẹp hơn.
"Sao cô cứ thích động tay động chân thế?" Chung Duệ nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng đẩy ra.
Tay Vu Lạc lơ lửng giữa không trung, cuối cùng chán nản hạ xuống.
"Vì lớp trưởng đẹp trai quá, tôi luôn không nhịn được muốn thân thiết với cậu thôi."
Ai mà chẳng thích những thứ đẹp đẽ chứ, cậu ấy trong mắt cô chính là một con búp bê xinh đẹp.
Rõ ràng tiếp xúc không nhiều, nhưng Chung Duệ dường như đã quen với tính cách này của Vu Lạc rồi.
Trước đây sao không để ý Vu Lạc là loại người này nhỉ?
Vu Lạc trước đây là như thế nào? Chung Duệ nghĩ ngợi, phát hiện căn bản mình chẳng có ấn tượng gì.
Thậm chí cậu cũng không nhớ nổi trước đây mình là người thế nào.
Nhưng cậu biết mình bây giờ phải làm gì.
Vu Lạc vẫn đang chơi búa, không để ý đến người bên cạnh, đột nhiên Chung Duệ nắm lấy cổ tay cô, cánh cửa phòng giam giữ mở ra, Chung Duệ kéo cô cùng vào trong.
Vẻ mặt Vu Lạc ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó là phấn khích.
"Lớp trưởng, cậu muốn giam tôi hả? Tôi đã làm gì sai nào?"
"Cả hai chúng ta đều không về ký túc xá đúng giờ tắt đèn, không đáng bị giam giữ sao?"
Đáng lắm chứ.
Nhưng rõ ràng chẳng ai quản được bọn họ.
Tự mình chủ động đi giam giữ, học sinh ngoan ư?
Không, là cậu ấy cũng đang chơi trò chơi.
Trò chơi của cậu ấy chính là cố tình phá hỏng trò chơi của cô.
Tô Thần Dương đang bị một đám yêu quái ấn dưới đất, toàn thân đau nhức, chúng đánh hội đồng cậu, nhưng lại không gây ra vết thương chí mạng.
Tô Thần Dương cảm giác mình như lạc vào trại tập trung của đám học sinh hư, người mới vào đều bị đánh cho một trận nhừ tử.
Tô Thần Dương nằm sấp dưới đất che đầu và bụng, nghe đủ thứ âm thanh bên tai.
Đột nhiên cửa ngoài mở ra, tiếng ồn ào xung quanh càng thêm dữ dội, rồi từ từ lắng xuống, cũng không còn nắm đấm nào đánh lên người Tô Thần Dương nữa.
Cánh cửa sắt từ từ khép lại, cánh cửa cũ kỹ phát ra tiếng ken két, còn có thể nghe thấy tiếng khóa bên ngoài.
Im lặng, Tô Thần Dương không dám ngẩng đầu, cậu không chắc trong căn phòng này có còn ai khác ngoài mình không.
Những con quái vật bị giam giữ đó chỉ để kéo cậu vào đánh cho một trận thôi sao?
Vu Lạc nhìn người đàn ông đang nằm sấp trong góc, mông chổng lên trời, có chút bất lực, tư thế này của cậu ta xấu quá.
Bên cạnh có vài cái ghế, Chung Duệ trực tiếp ngồi xuống.
Có tiếng bước chân? Tô Thần Dương cắn răng quay đầu lại, kết quả liền thấy một nam một nữ.
Là Vu Lạc Lạc, sao trên người chị ấy lại mặc đồng phục học sinh nhỉ?
Bây giờ đang là thời điểm giao mùa hạ thu, những học sinh trong trường, các NPC có người mặc đồng phục tay ngắn mùa hè, có người đã mặc đồng phục tay dài mùa thu, huy hiệu sóng biển trước ngực rất nổi bật.
Vu Lạc Lạc bây giờ đang mặc đồng phục mùa thu, còn anh chàng bên cạnh chị ấy, lại mặc đồng phục mùa hè.
Người con trai đó Tô Thần Dương biết, là bạn cùng bàn của Vu Lạc Lạc, là NPC, không phải người chơi.
"Mấy con quái đánh cậu đi hết rồi, còn nằm dưới đất làm gì?" Vu Lạc nói.
Tô Thần Dương toàn thân đau nhức xoa xoa cánh tay đứng dậy, "...Anh ấy."
Cậu cảnh giác nhìn Chung Duệ, vòng qua cậu ta đi ra sau lưng Vu Lạc đứng, thì thầm vào tai Vu Lạc: "Còn một con quái nữa, anh ta đến canh chúng ta hả?" Bị giam mà còn phái một NPC đến canh chừng?
Vu Lạc nghiêng đầu né ra, rồi ánh mắt hàm ý cười nhìn Chung Duệ nói: "Đây là tiểu đệ mới của tôi, tôi dùng đạo cụ khống chế cậu ta rồi, cậu ta có thể giúp chúng ta vượt ải."
"......"
"!"
Tô Thần Dương trợn tròn mắt, không thể tin nổi nói: "Còn có đạo cụ như vậy hả? Cái này phải bao nhiêu Tích Phân vậy chị?"
Vu Lạc: "Cố gắng lên, sau này em cũng có thể."
Tô Thần Dương: "Vậy bây giờ anh ấy nghe lời chị hả?"
Vu Lạc: "Đương nhiên."
"......"
Vị lớp trưởng đẹp trai không nói một lời, nhưng đôi mắt sau cặp kính gọng đen chưa từng rời khỏi người Vu Lạc.
Tô Thần Dương: "Đại thần, bây giờ chúng ta bị giam rồi, phải ra ngoài bằng cách nào đây?"
