Chương 20: Cho Tô Thần Dương Một Trận
“Ừ đúng, cậu…” Vu Lạc định nói tiếp về chuyện xử lý Tô Thần Dương thế nào, nhưng thấy ánh mắt Chung Duệ đang nhìn chằm chằm vào mông mình.
Vu Lạc không chút do dự, quay đầu bỏ chạy!
Không chơi với hắn nữa!
Cô chưa kịp chạy ra ngoài thì cánh cửa phòng làm việc đã ‘rầm’ một tiếng đóng sầm lại, Vu Lạc bị ấn mạnh lên cánh cửa.
Quả nhiên, cái vẻ ngoan ngoãn đi theo cô nãy giờ đều là giả, đây mới là bộ mặt thật của con boss nhỏ này.
Còn bảo chê cô có sẹo trên người, toàn là cố tình nói đểu.
Nhân thiết của hắn chẳng có vấn đề gì cả, hắn chỉ thích bắt nạt quái vật nhỏ thôi.
Vu Lạc trong lòng chửi thầm cái thẻ thân phận của mình.
Lăn lộn làm công qua bao nhiêu phó bản, Vu Lạc cũng từng cầm không ít thẻ thân phận cao cấp, nhưng đôi lúc vẫn phải nhận mấy cái thẻ quái vật nhỏ thế này.
Vu Lạc vùng vẫy: “Cậu định dẫn bọn họ đến đây à? Để họ thấy cảnh này thì game của chúng ta chơi không nổi nữa đâu.”
“Thì cô lại nói dối họ tiếp đi, dù sao họ cũng tin cô lắm mà.” Chung Duệ một tay túm gọn hai tay cô ra sau lưng, hắn đổ người về phía trước, ép cô sát vào cánh cửa, cười khẽ: “Cô có thể nói, đạo cụ cô dùng trên người tôi hết thời hạn rồi.”
Xem hắn tốt bụng chưa kìa, còn nghĩ sẵn cái cớ cho cô.
Vu Lạc giãy không thoát, mà tiếng đóng cửa vừa rồi to quá, chắc chắn đã kinh động đến ba người trong phòng làm việc khác, họ sẽ nhanh chóng chạy sang xem tình hình mất.
Vu Lạc đành phải tạm thời mềm mỏng: “Lớp trưởng.”
“Tôi có tên.”
“Lớp trưởng.”
“Gọi tên tôi.”
“Chung Duệ, lớp trưởng tốt.”
Đứa trẻ hư mà làm lớp trưởng, chẳng phải thích nghe người ta gọi mình là lớp trưởng lắm sao.
Huống hồ giọng cô lại dễ nghe thế này, còn cố tình nịnh nọt mà gọi, con quái vật nghe xong cũng phải mềm lòng.
Chung Duệ lùi người về phía sau, cuối cùng cũng không ép cô vào cánh cửa nữa, chỉ có đôi tay đang bị trói vẫn chưa chịu buông.
Vu Lạc đứng thẳng người, định bụng sẽ tiếp tục nịnh nọt, ai ngờ một tiếng gió rít, mông cô đau điếng.
Quái vật cũng biết đau, bẻ gãy xương, xé toạc đầu đều sẽ đau.
Nhưng đa số quái vật không sợ đau, thậm chí còn thích đau đớn, thích máu me bạo lực.
“Chát!”
Cây thước kẻ dài lại giáng xuống.
Người trước mặt chẳng nói chẳng rằng, chỉ cúi gằm mặt xuống.
Chung Duệ đánh vài cái thấy chán, bèn thu thước kẻ lại, còn buông lỏng một cổ tay của Vu Lạc, chỉ nắm lấy một bàn tay cô, bóp nhẹ, y như cách cô đã chơi đùa với tay hắn.
Cô không nói tiếng nào, Chung Duệ thấy kỳ lạ: “Vu Lạc Lạc?”
Chung Duệ cau mày, cúi xuống ghé sát mặt lại, kết quả giây tiếp theo Vu Lạc quay ngoắt đầu lại, cắn!
Chung Duệ nhanh chóng lùi lại hai bước, suýt chút nữa bị cắn trúng, ngẩng mắt lên đã thấy Vu Lạc đang trừng mắt nhìn mình.
Còn ngoài cửa thì vang lên tiếng gõ cửa.
“Chị Vu Lạc Lạc? Chị có trong đó không, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Cửa này cậy không ra, ổ khóa gãy bên trong rồi, chắc chắn chị ấy gặp chuyện rồi.”
“Có phải kích hoạt tình tiết gì không? Chị Vu Lạc Lạc giải quyết được không?”
Ba người bên ngoài sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, nhưng lại không dám đập cửa mạnh, sợ thu hút bà quản lý ký túc xá.
Họ đâu biết bên trong đang diễn ra một cuộc chiến tranh lạnh.
Một phút sau, ‘cạch’ một tiếng, cửa mở từ bên trong, Vu Lạc mặt mày đen thui bước ra, phía sau là Chung Duệ lẽo đẽo theo sát.
Cả hai người đều tỏa ra một luồng khí lạnh, ba người đứng ở cửa mặt mũi ngơ ngác.
“Tô Thần Dương, cầm cây thước kẻ trong đó ra.” Vu Lạc nói.
“Vâng… dạ!”
Tô Thần Dương lập tức ngoan ngoãn chạy vào lấy cây thước kẻ dài ra, thứ này nhất định cũng có công dụng đặc biệt như cái búa vậy!
Quách Diêu theo kịp: “Vừa nãy tiếng động lớn vậy, xảy ra chuyện gì thế?”
“Có một con quái vật xuất hiện, vừa ló mặt ra đã đánh vào mông người ta, cực kỳ phiền phức.”
“Hả?”
Còn có quái vật thích đánh vào mông người khác nữa à?
Vương Duyệt Duyệt quan sát Vu Lạc từ trên xuống dưới: “Chị không bị đánh trúng chứ?”
Tô Thần Dương trả lời giúp luôn: “Chắc chắn là không rồi.”
Quách Diêu nhìn chiếc váy sau lưng Vu Lạc bị nhăn nhúm, im lặng một hồi.
“Tô Thần Dương, lại đây.” Vu Lạc đột nhiên dừng bước, vẫy tay.
Lúc nãy cậu ta nói sai câu bị Vu Lạc cho mặt lạnh, bây giờ Vu Lạc vừa gọi, Tô Thần Dương lập tức lon ton chạy tới.
Vu Lạc giật phắt cây thước kẻ trong tay cậu ta, giơ cao lên, rồi ‘chát chát chát’ quất thẳng vào cánh tay, eo, mông cậu ta một trận tơi bời!
“Á… ư ư…” Tô Thần Dương rú lên một tiếng rồi vội bụm miệng lại, “Đừng… đánh em…”
Vu Lạc đánh xong Tô Thần Dương, liền nhét cây thước lại vào tay cậu ta: “Cầm lấy, không được vứt.”
Tô Thần Dương chỉ muốn vứt nó đi ngay! Cậu ta nghi ngờ thứ này sau này sẽ dùng để đánh mình!
Quách Diêu và Vương Duyệt Duyệt há hốc mồm, nhưng không dám xen vào chuyện này.
Chị Vu Lạc Lạc tính tình không tốt lắm, không những hay chửi người mà còn đánh người nữa!
Vu Lạc: “Tiếp tục lên văn phòng tầng trên.”
“Trên đó là tầng cao nhất rồi, phòng hiệu trưởng, phòng chủ nhiệm đều ở trên đấy.” Vương Duyệt Duyệt đã xem xét kỹ, tầng này toàn là văn phòng giáo viên bình thường.
Quách Diêu: “Xác suất thứ chúng ta cần tìm ở tầng trên là khá cao.”
Cả nhóm lục tung từ dưới lên mà chẳng gặp con quái vật nào, tầng cuối cùng này… rất có thể sẽ xảy ra chuyện.
Vu Lạc sải bước đi trước, chẳng thèm đợi họ.
Chung Duệ bám sát theo cô, hai người không nắm tay nhau.
Có đại lão đi trước dò đường, ba người chơi phía sau bước đi cũng tự tin hơn hẳn.
Rõ ràng họ chỉ cách nhau có ba bốn mét, thế mà vừa lên cầu thang, mới chớp mắt hai người phía trước đã biến mất!
Quách Diêu vội nắm chặt tay Vương Duyệt Duyệt bên cạnh: “Họ biến mất rồi, chúng ta xích lại gần nhau, đừng để lạc.”
Vừa dứt lời, đèn trên hành lang ‘bật’ một tiếng sáng bừng lên.
Cả tầng sáng đến chói mắt, họ vừa từ cầu thang tối om bước lên, đột nhiên bị ánh sáng chiếu thẳng vào mắt, không mở ra được.
“Cộc, cộc, cộc.”
Tiếng giày cao gót vang lên rõ mồn một dưới lầu, có người đang đi lên!
Họ định tìm chỗ trốn, nhưng căn bản không kịp, còn chưa kịp mở cánh cửa bên cạnh, một nữ giáo viên mặc áo sơ mi trắng, váy bó sát màu đỏ, đi giày cao gót đã bước lên.
Cô giáo đánh son môi đỏ chót, màu son như máu tươi, đôi mắt phượng, trông rất nghiêm khắc.
Cô ta bước lên, nhìn thấy họ, lập tức nói: “Các em đứng phạt thế này hả? Đứng nghiêm chỉnh vào cho tôi!”
Đứng phạt…
Đêm hôm không được về ký túc xá ngủ, mà phải đứng phạt ở đây.
Lại bị kéo vào tình tiết gì nữa rồi?
【——Kích hoạt nhiệm vụ phụ: Phòng Hiệu Trưởng】.
【Các em là những đứa trẻ hư không chịu nghe giảng, bị giáo viên đưa đến văn phòng đứng phạt, nhưng đứng không ra dáng đứng, còn nói chuyện nghịch ngợm, thật sự rất đáng ghét.】
Giọng hệ thống quen thuộc, lời nhắc kích hoạt nhiệm vụ quen thuộc.
Mãi mãi chỉ có tên nhiệm vụ, chẳng có một chút gợi ý nào về cách hoàn thành nhiệm vụ.
Cứ mặc định là, chỉ có sống sót đi hết đoạn tình tiết này mới coi là hoàn thành nhiệm vụ.
Chị Vu Lạc Lạc lại không có ở đây…
Ba người ngoan ngoãn đứng nghiêm trước cửa văn phòng, tư thế đứng phạt chuẩn chỉnh.
Cô giáo coi như hài lòng, cô ta cúi đầu ngắm nghía đôi giày cao gót xinh đẹp của mình, rồi nói: “Đứng tốt, tôi sẽ cho các em về ngủ, trước khi tôi ra ngoài, đừng để tôi phát hiện có ai động đậy một li.”
Cô ta gõ cửa văn phòng: “Thưa hiệu trưởng, em là cô Lý.”
Cánh cửa mở ra, cô ta bước vào, cánh cửa văn phòng nhanh chóng đóng lại.
Ngay lúc ba người đang do dự không biết có nên chạy trốn không, thì giọng một cô gái vang lên bên cạnh Tô Thần Dương: “Không được nhúc nhích một li đâu nhé.”
Họ nghiêng đầu, phát hiện chị Vu Lạc Lạc đã xuất hiện, đang đứng phạt cùng họ.
Chung Duệ biến mất rồi.
Quách Diêu định hỏi bây giờ phải làm sao.
Đột nhiên cánh cửa văn phòng mở ra, tiếng giày cao gót chói tai, cô Lý bước ra, cô ta liếc nhìn bốn người, ánh mắt dừng lại trên người Vu Lạc thêm nửa giây.
“Em, và em, vào trong.” Cô Lý chỉ vào Quách Diêu và Vương Duyệt Duyệt.
