Chương 23: Bảo đảm nghe lời, bảo nhảy là nhảy.
“Tô Thần Dương, nhảy lầu đi!” Vu Lạc hét lên.
“Ầm ầm ầm.”
Nắp giếng trời bị quái vật đập đến ầm ầm.
…
‘Dẫn cậu đi cũng được, vậy cậu tính làm đàn em của tôi à?’
‘Tính tính tính, tôi chính là đàn em của chị, loại bảo đảm nghe lời ấy mà.’
‘Nghe lời đến mức nào? Loại bảo nhảy lầu là nhảy luôn ấy hả?’
…
Nước mưa tạt vào mặt, ánh sáng le lói dưới lầu, đường viền của bậc thang ngay trước mắt.
Tô Thần Dương ngây người ra, lúc đó cậu ta đã trả lời thế nào nhỉ?
Câu trả lời lúc đó là…
‘… Nhảy.’
Nhưng cũng có ngờ đâu đại lão lại thực sự bảo mình nhảy lầu chứ!!
“Đây là tầng sáu, em nhảy xuống sẽ chết mất!” Tô Thần Dương hét lên! Tầng ba cậu ta còn dám liều một phen, nhưng đây là tầng sáu.
Giọng Vu Lạc vọng ra: “Không nhảy thì tôi đi đây.”
“Đệt!” Tô Thần Dương cuống lên!
Lực xung kích từ dưới nắp giếng trời của quái vật càng lúc càng lớn, sớm muộn gì chúng cũng sẽ trèo lên, mà rìu của cậu ta cũng mất rồi, tay không thì căn bản không thắng nổi hai con quái vật.
Tia sáng ở rìa nóc nhà đang di chuyển, Vu Lạc Lạc sắp đi rồi!
“A!” Tô Thần Dương hét lên một tiếng lấy can đảm, rồi đứng dậy lao qua rìa nóc nhà, phóng người nhảy xuống!
Ngay khoảnh khắc cậu ta nhảy xuống, quái vật cũng lao lên nóc nhà, nhưng không tóm được cậu.
Tô Thần Dương rơi xuống ngay lập tức, đập mạnh vào một tấm đệm, toàn thân đau nhức, đầu óc choáng váng không chịu nổi.
Cậu ta co ro lăn khỏi tấm đệm, nước mưa trộn lẫn bùn đất bám đầy người.
Quách Diêu vội vàng xúm lại, “Cậu sao rồi? Đau chỗ nào? Tay chân còn cử động được không?”
Tô Thần Dương đau khắp người, nhưng cậu ta vẫn còn sống, cậu ta nhìn tấm đệm xanh đó, muốn nói nhưng không phát ra được âm thanh.
Quách Diêu sờ soạng tay chân Tô Thần Dương, xem có chỗ nào gãy không.
Vu Lạc cầm một chiếc ô đen bước tới, thấy Tô Thần Dương muốn hỏi gì đó, liền nói: “Tầng một chính là phòng dụng cụ thể thao, cạy khóa lấy vài tấm đệm mềm ra cũng đâu có khó, may mà cậu nhảy cũng chuẩn đấy.”
“Nhảy theo ánh đèn pin của chị đấy…”
“Cũng biết nghe lời phết.”
Tô Thần Dương nặn ra nụ cười: “Đã bảo là bảo đảm nghe lời mà, bảo em nhảy lầu là em nhảy…”
Vu Lạc rất hài lòng, cô nói: “Chúng ta đi thôi, vừa nãy la to quá, bà quản lý ký túc xá sắp đến rồi, tìm chỗ nào đó tránh trước đã.”
Từ lúc Tô Thần Dương nhảy xuống, cả tòa giảng đường trở nên im phăng phắc.
Quách Diêu đỡ Tô Thần Dương dậy, Tô Thần Dương nói: “Hình như quái vật bên trong không ra ngoài.”
Quách Diêu gật đầu.
“Vương Duyệt Duyệt đâu?”
“Tình hình quá gấp, chị bảo em ấy đi trước, bây giờ chắc em ấy đã tìm chỗ trốn rồi.”
Họ trực tiếp đến căn tin gần đó để trú, chỉ cần không vào khu bếp sau thì vấn đề không lớn.
Quách Diêu và Tô Thần Dương ướt như chuột lột, Vu Lạc thì suốt đường giơ chiếc ô nhỏ màu đen, người vẫn sạch sẽ, chỉ có chiếc váy phía sau mông hơi nhăn một chút.
Họ ngồi xuống một góc căn tin, Tô Thần Dương nhảy xuống không bị thương ở chỗ nào, ngược lại là lúc chiến đấu với quái vật thì bị thương đầy mình.
Quách Diêu dùng Tích Phân đổi một ít băng gạc và thuốc men, băng bó cho Tô Thần Dương cánh tay đang chảy máu.
Tô Thần Dương vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng nhiên cậu ta nhớ ra điều gì đó, vội vàng móc người, cuối cùng trong túi móc ra một chiếc chìa khóa: “Chìa khóa sân thượng tòa giảng đường, hửng sáng chúng ta sẽ đi khám phá.”
Quách Diêu: “Được đấy, chuyến này có thu hoạch rồi.”
Tô Thần Dương nhìn về phía Vu Lạc, “Đại lão, chị có tìm thấy hồ sơ học tập của bọn em không?”
Vu Lạc: “Không tìm thấy, chỉ có thông tin học tập của mấy NPC đó thôi, trong đó toàn là tài liệu cũ, của học sinh mới căn bản không có.”
Nghe đến đây, mặt Tô Thần Dương xịu xuống, “Vậy ở đâu mới được…”
Quách Diêu: “Chúng ta mới nhập học hai ngày, có khi nào vẫn chưa được đưa vào phòng tư liệu, mà ở chỗ cô giáo chủ nhiệm đó không?”
Cô giáo đã dẫn họ đến lớp báo danh, chính là người đã thu lại tất cả hồ sơ.
Phòng làm việc của cô ấy…
Tô Thần Dương hỏi: “Ai đã vào căn phòng đó?”
Vu Lạc: “Tôi.”
Tô Thần Dương đầy hy vọng: “Chị đã xem hết các ngăn kéo bàn làm việc chưa? Có phát hiện gì không?”
Vu Lạc: “Chưa xem hết thì các cậu đã gõ cửa rồi.”
Cô vừa nói, Tô Thần Dương liền nhớ ra, lúc đó văn phòng bỗng nhiên có động tĩnh, họ tưởng Vu Lạc Lạc gặp chuyện, liền điên cuồng gõ cửa.
Vu Lạc Lạc nói có quái vật tập kích cô, thế là họ không vào mấy văn phòng đó nữa, trực tiếp lên tầng thượng, kích hoạt cốt truyện.
Tô Thần Dương: “Vậy lát nữa chúng ta còn phải đến tòa nhà giáo viên một chuyến…”
Quách Diêu tự giễu: “Thi thể học sinh bị hại ở khu bếp sau vẫn chưa tìm thấy, phải làm lại, tối nay… cũng phải làm lại, độ khó này, đây thật sự là phó bản tân thủ sao?”
Bây giờ họ đang ở ngay sảnh căn tin, nhưng đã không còn sức để tiếp tục hành động nữa.
Vu Lạc: “Cũng không phải không có thu hoạch, lấy được chìa khóa sân thượng, chờ độ khám phá đạt 100%, biết đâu lại có bất ngờ, với lại không phải các cậu đã vào Phòng Hiệu Trưởng sao? Chắc cũng biết được một ít tình tiết ẩn chứ?”
Tô Thần Dương nhìn Quách Diêu: “Chị Diêu, cái thứ đen thùi lùi mọc đầy xúc tu kia là thứ gì vậy?”
Nhắc đến chuyện này, mặt Quách Diêu hơi tái.
“Nó… chắc là hiệu trưởng, bọn chị vừa vào trong đó đã tối om, rồi có một thứ gì đó sờ soạng cơ thể bọn chị, hình như nó không muốn giết bọn chị, cũng không muốn ăn thịt, chỉ liên tục sờ soạng… dâm ô.”
Mấy phút đó, trong căn phòng Hiệu Trưởng tối đen như mực, diễn ra trò mèo vờn chuột.
Mèo bắt được chuột nhỏ, nhưng không giết chết, chỉ cố tình trêu đùa, rồi thả ra, rồi lại tiếp tục đuổi theo bắt lại.
Tuy đó không phải hình người, nhưng những vị trí mà xúc tu của nó chạm vào đều quá rõ ràng.
Tô Thần Dương lập tức hiểu ra, cậu ta phẫn nộ nói: “Giáo viên cố tình cho nữ sinh vào phòng Hiệu Trưởng, hiệu trưởng còn dâm ô, đây là cái trường học chó má gì vậy.”
Tuy biết đây chỉ là một phó bản kinh dị, nhưng Tô Thần Dương vẫn bị ghê tởm.
Quách Diêu thấy Tô Thần Dương phẫn nộ như vậy, chỉ nhàn nhạt nói: “Ngoài đời thực cũng có chuyện như vậy, chỉ là không ai biết mà thôi.”
Thanh thiếu niên hư hỏng muốn cải tạo trường học, học sinh hư cũng chỉ là những đứa trẻ, cũng chỉ là một nhóm yếu thế.
Chỉ có điều khiến Quách Diêu hơi thắc mắc, lúc đó trên hành lang có ba cô gái đứng, chị, Vương Duyệt Duyệt, và Vu Lạc Lạc.
Nói thật, Vu Lạc Lạc tuy có khuôn mặt baby, trông không chín chắn bằng hai người họ, nhưng tuyệt đối là người xinh nhất.
Thế mà NPC cô giáo đó lại không gọi Vu Lạc Lạc vào.
Quách Diêu cảm thấy rất kỳ lạ.
Nhưng cũng mừng, cô ấy không vào là chuyện tốt, khỏi phải chịu tội.
Nếu không phải Tô Thần Dương bổ cửa xông vào, không biết họ sẽ ra sao.
“Đại lão gặp con quái vật vỗ mông trong phòng giáo viên chắc chắn cũng là tên hiệu trưởng đó, đúng là ghê tởm!” Tô Thần Dương liên tưởng rồi nói.
Quách Diêu nghe vậy, thấy có lý, lại thấy có gì đó sai sai, chị mệt rồi, nghĩ mà đau đầu.
Vu Lạc uể oải nói: “Im lặng nghỉ ngơi một lát, trước khi đầu bếp khu bếp sau đến làm việc, chúng ta phải vào đó xem thử, lúc trời vừa hửng sáng chưa xếp hàng tập thể dục buổi sáng, thì đi mở ổ khóa sân thượng tòa giảng đường.”
Sự sắp xếp này rất hợp lý.
Quách Diêu gật đầu: “Cứ làm vậy đi.”
Tô Thần Dương ngước nhìn xung quanh: “Đại lão, NPC của chị đâu rồi? Em thấy học bạ của cậu ta, tên là Chung Duệ, người đâu rồi?”
