Chương 36: Độ khám phá 100%, nhiệm vụ sinh tồn mở ra.
Quách Diêu nghĩ đến đây đã toát mồ hôi lạnh, rồi không biết là đang an ủi Tô Thần Dương hay an ủi chính mình, chị nói: “Theo kinh nghiệm vượt phó bản trước đây của chị, không có NPC nào mà sống động như thế cả.”
Nếu thực sự có loại NPC này, thì nhân loại chẳng còn hy vọng ra khỏi phó bản nữa.
Vậy thì những phó bản này tồn tại có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ là để tra tấn con người trước khi chết sao?
Quách Diêu: “Chung Duệ rõ ràng là NPC cấp cao, hội cũng gọi loại NPC này là boss, linh hoạt hơn NPC bình thường, có suy nghĩ riêng, nhưng lời nói và hành động của cậu ta đều bị giới hạn bởi cốt truyện phó bản.”
Tô Thần Dương hiểu ra: “Vu Lạc Lạc không bị giới hạn bởi cốt truyện phó bản.”
Quách Diêu: “Ừm, cô ấy giống con người.”
Một câu “giống con người” lại đưa mọi chuyện về vạch xuất phát.
Cô ấy giống con người, nhưng có thực sự là người không?
… Liệu cô ấy có thực sự là quái vật không?
Cả hai đều đau đầu suy nghĩ.
Thực ra trong lòng họ cũng không rõ ràng, có nghi ngờ, nhưng không có bằng chứng.
Chỉ là trong những tài liệu này không có Vu Lạc, bằng chứng này chưa đủ mạnh, chưa thể hoàn toàn thuyết phục họ.
Hình ảnh Vu Lạc Lạc giúp đỡ họ đã ăn sâu vào tâm trí họ, không có NPC nào lại giúp con người cả.
Hơn nữa, cô ấy đã chết.
Cái chết của cô ấy còn liên quan đến họ.
Nghi kỵ, hoài nghi, trói buộc, ép hỏi, trách móc, đã đẩy cô ấy lên mép sân thượng.
Mỗi bước đều góp phần dẫn đến kết quả cuối cùng là cô ấy bị Triệu Sơn Hào đẩy xuống.
Quách Diêu đau nhói hai bên thái dương, nhíu chặt mày, đưa tay xoa xoa đầu.
Tô Thần Dương thấy vậy liền nói: “Để em nghe động tĩnh xung quanh, chị lên giường nằm một lát đi, Vương Duyệt Duyệt cũng vậy, mọi người nghỉ ngơi chút đi.”
Họ cần lấy lại tinh thần, rồi đi tìm điện thoại, gọi cuộc gọi.
Quách Diêu không từ chối: “Được, chị chợp mắt một lát, tỉnh dậy sẽ thay em.”
Bên ngoài đã không còn động tĩnh gì, nhưng không dám chắc lũ quái vật đã tản đi hết chưa.
Với tình trạng cơ thể hiện tại của họ, xông ra ngoài rất nguy hiểm, nghỉ ngơi một lát đi.
Không có Vu Lạc Lạc, Tô Thần Dương lúc nào cũng căng thẳng.
Quách Diêu và Vương Duyệt Duyệt nằm nghỉ trên giường của giáo viên, còn Tô Thần Dương thì ngồi trước bàn ngẩn người.
Chẳng ai biết cậu ta đang nghĩ gì, một lúc lâu sau, cậu ta lại lấy tập tài liệu ra xem lại lần nữa.
Vẫn không tìm thấy Vu Lạc Lạc.
Cậu ta cứ nghĩ mãi về hai bóng người nhìn thấy qua khe cửa, một là Chung Duệ, còn người kia là ai?
…
Trước cửa ký túc xá, Vu Lạc ngồi bệt dưới đất thổi móng tay của mình.
Lúc nãy đập cửa cào cửa phấn khích quá, móng tay cô bị nứt mất rồi.
Chung Duệ đứng bên cạnh canh chừng.
Hành lang trống trải và tĩnh lặng, lũ quái vật từ đầu đến cuối không lên tầng này.
Tất cả những tiếng động đáng sợ mà ba người trong phòng nghe thấy trước đó đều do Vu Lạc tạo ra.
Khi im lặng trở lại, tai quái vật rất thính, hai người đứng ngoài cửa nghe hết những lời nghi ngờ bên trong.
Chung Duệ còn ghé sát tai Vu Lạc nói nhỏ: “Lạc Lạc, cậu lộ rồi.”
Vu Lạc đẩy cậu ta ra, ngồi phịch xuống đất, thản nhiên thổi móng tay.
Mắt Vu Lạc đảo qua đảo lại, nhìn là biết đang tính chuyện xấu xa gì đó.
Vu Lạc nghiêng người, gục đầu vào đùi Chung Duệ, Chung Duệ cũng ngồi luôn xuống, ôm cô vào lòng.
Vu Lạc tìm một tư thế thoải mái rồi rúc vào, thì thầm với cậu ta: “Lát nữa cậu…”
Ánh mắt Chung Duệ u u, nói: “Tớ không làm đâu.”
“Vậy tớ tự đi, không chơi với cậu nữa.”
“Tớ làm.”
“Chụt.” Vu Lạc không hề tiếc rẻ hôn cậu ta một cái.
Cô thực sự rất muốn nói với Tô Thần Dương rằng, khống chế Chung Duệ không cần đạo cụ gì cả, nếu thực sự cần đạo cụ, thì đó là nụ hôn.
Trước đây Chung Duệ chỉ thấy vui nên mới theo cô giỡn, bây giờ thì thực sự nghe lời cô rồi!
Biểu cảm nhỏ của cô không qua mắt được Chung Duệ, Chung Duệ bất lực gác cằm lên đỉnh đầu cô, ôm cô bất động.
“Lạc Lạc.” Cậu ta gọi cô.
Vu Lạc không đáp lại.
…
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên, những người trong phòng giật bắn mình!
Tô Thần Dương lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, còn Quách Diêu đang ngủ trên giường cũng tỉnh ngay lập tức.
Hai người nhìn nhau, đều nhẹ nhàng nín thở.
Vương Duyệt Duyệt từ từ tỉnh dậy, toàn thân đau nhức, cô vừa định mở miệng thì Quách Diêu đã bịt miệng cô lại.
Ưm ưm! Vương Duyệt Duyệt mở to mắt.
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa rõ ràng, họ không nghe nhầm.
Tô Thần Dương từ từ tiến lại gần cửa, từ ngoài cửa vọng vào giọng Chung Duệ: “Mở cửa.”
“Chị Diêu, là Chung Duệ.”
Có nên mở cửa không?
Cậu ta là quái vật.
Quách Diêu liếc nhìn đồng hồ trên tường: “Bốn giờ chiều rồi, thời gian trôi nhanh thế!”
Tô Thần Dương cũng kinh ngạc, sao cậu ta có thể ngồi trên ghế tận sáu bảy tiếng đồng hồ được chứ?
Hơn nữa cũng không nghe thấy tiếng chuông vào học tan học, tiếng chuông nghỉ trưa, tất cả đều không nghe thấy.
“Mở cửa, tôi tìm được thứ quan trọng rồi.” Ngoài cửa lại vọng vào giọng Chung Duệ.
Vương Duyệt Duyệt kéo tay Quách Diêu ra, nói: “Đừng mở cửa, lỡ đâu ngoài đó không phải là Chung Duệ thì sao.”
Dù có là cậu ta cũng không thể dễ dàng mở cửa được.
“Chị Diêu, chị ra xem trời tối chưa.” Bốn giờ chắc chắn trời chưa tối, nhưng Tô Thần Dương vẫn muốn xác nhận.
Bởi vì Chung Duệ đã từng nói: ‘Hãy tận hưởng ban ngày đi, cầu nguyện rằng màn đêm đừng đến quá nhanh.’
Quách Diêu ra kéo rèm nhìn: “Vẫn là ban ngày.”
Bảy giờ tối trời mới tối.
Họ vẫn còn ba tiếng.
Phải nhanh chóng rời khỏi tòa nhà dạy học thôi.
“Chung Duệ, Vu Lạc Lạc là gì của cậu?” Tô Thần Dương hét to về phía cửa.
Quách Diêu nghe vậy không nhịn được bật cười.
“Bạn gái, tôi đang yêu cô ấy.” Trong đuôi giọng nói còn mang theo chút khoe khoang.
Là Chung Duệ rồi, không sai.
Tô Thần Dương quyết định mở cửa, Quách Diêu kéo Vương Duyệt Duyệt tránh xa ra, để cậu ta mở cửa.
Cửa vừa mở ra, một tờ giấy đã lắc lư trước mặt cậu ta, trên đó dán ảnh của Vu Lạc Lạc.
Chung Duệ phe phẩy tờ giấy trước mặt cậu ta, nói: “Tôi lấy được tài liệu của Lạc Lạc rồi, đi thôi.”
Tô Thần Dương hơi chưa kịp phản ứng: “Cậu, cậu lấy tài liệu của cô ấy? Lấy lúc nào vậy?”
“Lúc các cậu bị quái vật đuổi.” Chung Duệ nói bừa, “Lạc Lạc nói các cậu bị quỷ đánh đường trong phòng rồi, ở lại thêm nữa, trời sẽ tối mất.”
“Lạc Lạc nói!” Tô Thần Dương điên cuồng bắt trọng điểm, “Cậu, cậu nói lại xem, ai nói?”
Chung Duệ không nói nữa, chỉ bước ra ngoài.
Tô Thần Dương vội vàng đuổi theo: “Lạc Lạc có còn sống không? Cô ấy ở đâu? Cậu định đưa chúng tôi đi tìm cô ấy à?”
Cậu ta thực sự rất ồn ào, muốn bóp chết cậu ta quá.
Quách Diêu kéo Tô Thần Dương lại: “Bình tĩnh nào, đi theo cậu ta là biết thôi.”
Vương Duyệt Duyệt: “Có khi nào là bẫy không?”
Quách Diêu: “Cẩn thận một chút là được.”
Suốt chặng đường từ khu ký túc xá giáo viên đi xuống, đều bình an vô sự.
Khi bước ra khỏi tòa nhà, ba người đồng thời nhận được thông báo của hệ thống.
【Độ khám phá phó bản đạt 100%, thưởng 50 Tích Phân.】
Hai người chơi mới nghe được thông báo hệ thống dài hơn.
【Mở dịch vụ cửa hàng, đủ Tích Phân có thể đổi bất kỳ đạo cụ nào trong cửa hàng, chúc người chơi có trải nghiệm game tốt hơn.】 Giọng điện tử đầy tiếng rè.
Cùng lúc đó, hệ thống phát sóng toàn phó bản.
【Nhiệm vụ mới mở ra, nhiệm vụ sinh tồn, thời gian sống sót tám tiếng, ba tiếng sau cốt truyện phó bản xấu đi, chúc người chơi may mắn!】
