Chương 61: Nữ tu sống trên gác xép.
Căn phòng chìm trong im lặng.
Nếu muốn giết ‘Chúa’ mới ra khỏi phó bản được…
Thì khó quá.
Bọn họ còn chẳng tìm được ‘Chúa’ là ai.
Bội Lâm: “Tôi không tin ngay từ đầu tu viện nữ này đã thờ vị Chúa này. Chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì đó, mới thành ra thế này.”
Nghĩa là, có thể đã xảy ra chuyện chẳng lành ở đây, nên Chúa mới bị thay thế.
Ngay lúc này.
Tiếng điện tử the thé vang lên, 【——Cảnh báo, số người chơi tử vong đã quá nửa, chúc mọi người may mắn.】
Mới ban ngày đầu tiên, người chơi đã chết một nửa!
Ai làm?
Trần Tiểu Giai: “Bọn tôi đi loanh quanh cả ngày, không phát hiện chuyện gì gây chết người cả.”
Thế thì mấy người đó chết kiểu gì?
Bội Lâm: “Là đài phun nước.”
Đài phun nước nằm ở quảng trường nhỏ, bất kể người chơi đi hướng nào để khám phá tu viện, đều nhất định phải đi ngang qua, chỉ cần họ đứng bên đài phun nước và liếc xuống một cái là…
Tô Thần Dương mặt mày nặng nề: “Mấy người đó toàn bộ đều do Nguyệt giết.”
Bội Lâm liếc nhìn đồng hồ, quay sang nói với Tô Thần Dương: “Một tiếng đã trôi qua rồi.”
Tô Thần Dương mặt trắng bệch.
Đạo cụ ‘Lời nói dối thiện ý’ hết hiệu lực, Nguyệt sẽ nhớ rằng cô ta đã bị lừa.
Bội Lâm: “Hai chúng ta sắp được cô ta ‘chiếu cố đặc biệt’ rồi đấy.”
Tô Thần Dương mặt mày muốn khóc: “Chỉ cần không đến đài phun nước, lúc tắm không nhìn vào nước, không, tôi không tắm nữa, vậy có ổn không?”
Bội Lâm: “Không chạm vào điều kiện tử vong, bây giờ cô ta không thể giết cậu được.”
Tô Thần Dương thở phào, kết quả giây tiếp theo Bội Lâm đã làm cậu nghẹn họng.
“Nhưng đến cuối phó bản có thể sẽ có kịch bản sụp đổ, vòng chạy trốn giết chóc.”
“…….”
“Cốc cốc.”
Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ, căn phòng im phăng phắc.
Giờ này, ai lại đến tìm bọn họ?
Người chơi?
An Vi nghe tiếng gõ cửa liền giật bắn, kéo chăn trùm kín đầu: “Không thấy tôi, không thấy tôi……”
Mấy thành viên Hội Hắc Hồng nhìn nhau mấy lần, cuối cùng Bội Lâm đứng dậy ra mở cửa.
Ban ngày ban mặt, bọn họ cũng chẳng làm gì, sẽ không chạm vào điều kiện tử vong đâu.
Cánh cửa vừa mở ra, một mùi máu tanh nhàn nhạt phảng phất, thiếu nữ mặc váy áo đen, quàng khăn trắng trên đầu đang đứng ở cửa, nụ cười rạng rỡ.
Tô Thần Dương vừa thấy cô ta, liền chạy thục mạng!
Cửa lớn bị chặn, Tô Thần Dương chỉ còn cách chạy vào nhà vệ sinh trốn.
Bội Lâm chặn Vu Lạc lại, hỏi: “Cô đến đây có việc gì không?”
Vu Lạc nghiêng người, nhìn qua Bội Lâm vào bên trong, giọng nói u uất: “Tôi đến tìm bạn tốt của tôi, bạn tốt sao lại trốn đi chứ, quan hệ của chúng ta tốt như vậy, cậu ấy trốn cái gì chứ?”
Bội Lâm toát mồ hôi hộ cho Tô Thần Dương.
Vu Lạc đẩy tay Bội Lâm ra, định đi vào.
Bội Lâm nhanh tay kéo tay cô ta, tay kia lén lút rút vũ khí của mình ra, một thanh loan đao.
Chiếc váy rộng thùng thình che khuất cây đao, nhưng Vu Lạc vẫn cảm nhận được nguy hiểm.
Vu Lạc quay đầu: “Ba chúng ta đâu phải bạn tốt, tôi đến đây anh căng thẳng gì chứ.”
Bội Lâm không nói một lời.
Anh cảm thấy nữ tu này rất kỳ lạ, rất sống động, quá giống người thật.
Cô ta như đến để trả thù, nhưng lại không lập tức giết bọn họ, ngược lại còn chế nhạo, nói móc nói méo.
Bội Lâm hoàn toàn không đoán được bước tiếp theo của cô ta là gì.
Vu Lạc nhìn thấy trên giường có một cái chăn cuộn tròn, khẽ cười: “Mấy người đưa cậu ta ra ngoài thật đấy à, giỏi lắm, mấy người tiêu rồi.”
Bội Lâm: “Ý cô là sao?”
Vu Lạc: “Người đáng lẽ phải bị hiến tế, lại bị cứu đi, không có vật tế, ngài ấy không vui.”
Một câu nói đã điểm trúng, đúng vậy, An Vi là người bị hiến tế, bọn họ đã phá vỡ nghi thức hiến tế, còn mang vật tế đi mất.
Vu Lạc khoanh tay, “Hihi, tôi rất mong chờ xem mấy người sẽ chết thế nào đây.”
Bội Lâm định nhân cơ hội hỏi cho rõ, moi thêm thông tin từ cô ta, kết quả lòng bàn tay trống rỗng, cô ta biến mất.
“Ầm!”
Cánh cửa phòng tắm bị đạp một phát cực mạnh, Tô Thần Dương ở bên trong bị chấn động đến tê dại cả người.
Vu Lạc đứng ở cửa phòng tắm, hết chân này đến chân khác đạp vào cửa, “Ha ha ha ha ha, bạn tốt? Bạn tốt ơi, sao cậu lại trốn tôi thế, cậu không thích chơi 123 cây không người, mà thích chơi trốn tìm à? Tôi cũng thích chơi trốn tìm lắm, hihi.”
Tô Thần Dương sợ ngây người, đây là cái thứ điên khùng gì vậy!
Những người khác đều bị động tĩnh của Vu Lạc dọa cho sợ hãi, đợi cô ta đạp chán rồi, cô ta mới đường hoàng bỏ đi.
Cô ta đến chỉ để doạ bọn họ, cho bọn họ một bài học đầu tiên mà thôi.
Cạch, Tô Thần Dương như người mất hồn bước ra khỏi phòng tắm, những người khác nhìn cậu với ánh mắt đầy thương hại.
Tô Thần Dương hỏi: “Có phải tôi bị ghi thù không?”
“Ừ.”
……
Màn đêm buông xuống, nhà thờ trong bóng tối như một con thú khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai qua lại.
Trên chiếc ghế ở trung tâm nhà thờ, Tháp Tháp mặc một chiếc áo choàng đỏ ngồi đó, hắn không vui.
Hắn nhìn ra thế giới bên ngoài nhà thờ, ánh mắt dần trở nên bực bội.
Tháp Tháp rời khỏi nhà thờ, đi đến quảng trường nhỏ, đài phun nước đã trở lại bình thường, mùi máu tanh cũng không còn.
Hắn chẳng hứng thú, quay người đi về phía khu ở của các nữ tu.
Không phải khu ở của các tín đồ mới, mà là tòa nhà cũ.
Căn nhà gỗ nhỏ, cầu thang lên rất hẹp, mỗi bước đi đều phát ra tiếng kẽo kẹt.
Từng cánh cửa phòng, so với chỗ ở của người chơi, nơi này chết chóc im lìm.
Tháp Tháp không dừng bước, đi thẳng lên gác xép, căn phòng nhỏ này cũng có một nữ tu ở.
Cô ấy lớn lên ở đây từ nhỏ, hồi bé bị giấu trên gác xép, ngày ngày khóc oa oa, khóc thảm thương quá, khóc đến hỏng cả giọng.
Sau đó cô ấy học được cách im lặng, ngày ngày ngồi trên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Cuối cùng cũng có người mềm lòng, để cô ấy rời khỏi gác xép.
Cô ấy mặc lên chiếc áo choàng dài nặng nề, giấu mái tóc dưới chiếc khăn trắng, cô ấy đã giống tất cả các nữ tu khác rồi.
Lớn lên, cô ấy vẫn ở trên gác xép, không xuống dưới cùng mọi người.
Cánh cửa nhỏ bị khóa từ bên trong, Tháp Tháp liếc nhìn, ổ khóa tự động mở ra.
Cánh cửa tự động đẩy ra, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Căn gác xép tối om, Tháp Tháp liếc mắt một cái đã thấy bóng người cong lên trên chiếc giường nhỏ.
