Chương 64: Tôi muốn về nhà, làm ơn, hãy để tôi về nhà…
“A!”
Từ phòng khách vọng ra tiếng thét kinh hoàng của một nữ người chơi, cùng với âm thanh xé thịt của quái vật. Người chơi nam thì không thấy động tĩnh gì từ đầu tới cuối.
Tiếp theo là tiếng nữ người chơi hoảng sợ bỏ chạy, mỗi bước chân dẫm lên sàn gỗ đều vang lên những tiếng thình thịch.
Đại Lỵ đứng dậy, mặt mũi đầy máu. Ánh lửa từ lò sưởi hắt lên gương mặt bà ta, trông vô cùng rùng rợn.
“Con đàn bà mặt dày, tao sẽ không tha cho mày đâu! Mày định trốn đi đâu? Mày trốn không thoát khỏi tao đâu, tao sẽ tìm thấy mày.” Đại Lỵ gầm gừ từ sâu trong cổ họng, rồi đuổi theo tiếng bước chân rời khỏi phòng khách.
Những người chơi trốn trong bóng tối đều bị động tĩnh này dọa cho chết khiếp.
Tất cả người chơi đã vào tòa nhà đều trốn đi, không dám dễ dàng ló mặt ra.
Tiếng động xa dần, xác nhận nữ tu đã đi xa.
Trần Tiểu Giai: “Kinh thật… Sao bà ta nhìn thấy đàn ông lại tức giận thế nhỉ?”
Rõ ràng lúc nữ người chơi nói chuyện, bà lão nữ tu kia không có động tĩnh gì, vậy là chưa chạm vào điều kiện tử vong.
Thằng đàn ông vừa mở miệng, nữ tu đã giết người ngay.
Bội Lâm cảm thấy giọng thằng nam người chơi đó giả giọng không được hay, nhưng thực ra… hắn và Tô Thần Dương cũng giả giọng y như vậy.
Bội Lâm hiểu ra, hắn nói với Thạch Hưng Vượng: “Trước mặt bà nữ tu già đó, nhất định không được nói chuyện, một câu cũng không được thốt lên. Trùm khăn kín, mép dưới của khăn phải che kín yết hầu.”
Thạch Hưng Vượng: “Rõ.”
Bội Lâm: “Mấy nữ tu khác biết chúng ta là đàn ông, nhưng họ không quan tâm, chỉ nhắm mắt làm ngơ thôi. Nhưng bà nữ tu già đó thì không được. Tao nghi ngờ điều kiện tử vong của bà ta chính là không thể có đàn ông, với lại, đàn ông và đàn bà không được đứng gần nhau.”
Điều này có thể giải thích tại sao trước đây, Nguyệt mấy lần nghe thấy giọng họ giả không giống con gái, nhưng cô ta không phản ứng gì, chỉ chê bai giọng nghe chói tai thôi.
Thậm chí biết họ là đàn ông, cô ta cũng không giết.
Chẳng phải tu viện nữ không cho đàn ông vào sao? Tại sao vẫn chưa chạm vào điều kiện tử vong?
Bởi vì người duy nhất chạm vào điều kiện tử vong chỉ có Đại Lỵ mà thôi.
Đại Lỵ tuân thủ giáo quy, và ghét đàn ông.
Thạch Hưng Vượng: “Con mụ già này đúng là mộ đạo thật, cổ hủ quá. Nghiêm khắc như vậy, tao còn tưởng bà ta từng bị đàn ông làm tổn thương rồi chứ. Không phải hồi trẻ gặp thằng đàn ông nào đó làm bà ta tổn thương tình cảm đấy chứ?”
Trần Tiểu Giai không thích kiểu đùa này, liếc xéo hắn một cái.
Thạch Hưng Vượng vội nói: “Ha ha ha, đùa thôi. Bà ta nhìn là biết đồ trinh nữ già rồi, với lại đang đến thời kỳ mãn kinh nữa.”
Trần Tiểu Giai: “Câm mồm đi.”
Bội Lâm: “Ở đây có phát hiện gì không?”
Nhắc tới cái này, Thạch Hưng Vượng liền hào hứng: “Anh Bội, anh có đoán được bọn nữ tu mặc gì bên trong áo choàng đen không? Ha ha ha, là đồ lót ren đấy!”
…
“Đừng giết tôi, đừng giết tôi… Làm sao đây, làm sao đây…”
Nữ người chơi bị dọa phát điên, cô ta chạy vào một căn phòng và trốn trong rèm cửa.
Cô ta rất may mắn, nữ tu của căn phòng này không biết đã đi đâu mất rồi.
Vừa nhắm mắt, đầu óc cô ta liền đầy những hình ảnh đẫm máu vừa rồi: cả người bị xé toạc, máu bắn tung tóe, nữ tu moi ra cơ quan sinh dục của người đàn ông.
Cô ta khóc run lên, lấy tay bịt chặt miệng và mũi để không phát ra tiếng động.
Tại sao cô ta lại đến thế giới kinh hoàng này? Cô ta muốn về nhà, muốn về với bố mẹ. Sau này cô ta sẽ không bao giờ cáu kỉnh và ương bướng nữa.
Cạch.
Ổ khóa cửa bật mở.
Mắt nữ người chơi mở to, cả người cứng đờ!
Một lớn một nhỏ bước vào phòng, cánh cửa tự động đóng lại.
Tháp Tháp ngồi trên ghế, ẩn mình trong bóng tối.
Một bé gái mặc váy trắng đi đến bên rèm cửa, tiếng cười trẻ con vang lên.
“Chị ơi, chị đang chơi trốn tìm với em à?”
“!”
Nữ người chơi căn bản không dám động đậy.
Tu viện nữ sao lại có trẻ con? Kinh dị quá, cô ta không thể suy nghĩ được nữa rồi.
Một bàn tay nhỏ xíu vén gấu rèm lên, một cái đầu vàng hoe thò vào. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu lên khuôn mặt nó, một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo bầu bĩnh, nó xinh đẹp như một con búp bê vậy.
Nữ người chơi sợ hãi nhìn nó: “… Đừng giết tôi… làm ơn…” Mắt cô ta mở to không chớp, những giọt nước mắt to lăn dài.
Vu Lạc nở một nụ cười dễ thương, cô bé bò vào, quỳ xuống trước mặt cô ta, thậm chí còn đưa tay lau nước mắt cho cô ta: “Đừng khóc, đừng sợ, em không ăn thịt người đâu.”
Đứa bé xinh đẹp, giọng nói lại dịu dàng dễ thương, còn lau nước mắt cho người ta.
Nữ người chơi cảm thấy một tia hy vọng, cô ta căng thẳng hỏi: “Em thực sự sẽ không giết chị chứ?”
“Không có đâu ạ.”
Nó không nói dối.
Nó không giết người, Tháp Tháp mới giết người.
“Chị ơi, bố mẹ chị đâu ạ? Chị cũng giống em, không tìm thấy bố mẹ nữa à?”
Hỏi đến chuyện này, nữ người chơi suy sụp: “Chị không bao giờ gặp lại họ nữa. Chị sẽ chết ở đây, mà họ thì không hề biết chị ở đây.”
“Hả? Sao chị lại tách khỏi họ thế?”
“Là do chị bỏ nhà ra đi. Chị hối hận quá, đáng lẽ chị không nên một mình đạp xe rời khỏi nhà. Rồi chị bị lạc đường… và đến cái thế giới địa ngục này.”
Nữ người chơi khóc lóc thảm thiết, hết lần này đến lần khác nhớ lại cái đêm cô ta bỏ nhà đi, khao khát vô vọng được quay trở lại khoảnh khắc đó!
Vu Lạc vừa lau nước mắt cho cô ta, vừa nói: “Đừng sợ, chị nhớ nhà như vậy, nhất định sẽ về được thôi.”
“Thật sao? Chị thực sự rất muốn về nhà. Về nhà rồi chị sẽ không bao giờ rời khỏi nhà nữa, sẽ không bước ra khỏi cửa một bước nào. Chị không muốn ở đây, chị muốn về, chị muốn về, làm ơn hãy để chị về đi…” Cô ta vừa khóc vừa cầu xin.
Cô ta biết thứ trước mắt không phải người, bởi vì người chơi đều là người trưởng thành, không biết đây là trẻ con từ đâu tới.
Mái tóc vàng óng mượt, ngũ quan nó như thiên thần, lại còn dịu dàng an ủi mình như vậy.
Không giống những con quái vật kia, biết đâu nó chính là thiên thần thì sao? Gặp được nó, có phải là cô ta có thể về nhà rồi không!
“Em gái à, em có cách nào rời khỏi đây không? Chị thực sự muốn về nhà, làm ơn, giúp chị với, chị không muốn chết ở đây.” Nữ người chơi nắm lấy tay Vu Lạc, cúi đầu sát lại gần, không ngừng cầu xin.
Vu Lạc nở nụ cười ôm lấy cô ta: “Em có thể cảm nhận được, chị muốn về nhà. Chị đã nghĩ xem về nhà sẽ như thế nào chưa?”
Giọng Vu Lạc dễ thương vô cùng, nữ người chơi được ôm có cảm giác an toàn. Cô ta tham lam thứ cảm giác an toàn này, đồng thời cũng bị dụ dỗ chìm đắm vào những ảo tưởng tốt đẹp.
Cô ta mỉm cười nói: “Chị đạp xe về khu chung cư, chào bác bảo vệ cổng, rồi gặp bố mẹ đang cuống cuồng tìm chị trong khu nhà. Chị lao tới ôm chầm lấy họ, mẹ nắm tay chị dắt về nhà, bố đẩy xe đạp cho chị…”
Tấm rèm bị kéo ra, một mỹ thiếu niên mặc y phục đỏ rực đứng đó đang ăn. Người chơi trong lòng Vu Lạc dần dần da thịt khô héo, cuối cùng tắt thở, trên môi xác chết khô khan vẫn còn vương nụ cười.
Vu Lạc ngước lên hỏi: “Nguyện vọng của cô ta rất mãnh liệt, ngon không?”
Tháp Tháp vừa mới ăn xong, toàn thân toát ra vẻ lười biếng. Hắn cúi xuống nhấc bé gái lên ôm vào lòng.
Vu Lạc ngồi trên cánh tay hắn, tự nhiên ôm lấy cổ hắn.
Tháp Tháp nói: “Em vừa nãy chậm quá.”
Vu Lạc bĩu môi, hờn dỗi một tiếng.
…
‘Tiểu Quyên, giờ này mới về à?’
‘À… cháu chơi với bạn hơi muộn tí.’
‘Vào nhanh đi, bố mẹ cháu chắc sốt ruột lắm rồi.’
‘Vâng ạ!’
