Chương 81: Thiếu nữ váy trắng trên ban công (Một canh).
Lâm Kiều giữ chặt chó nghiệp vụ, lùi lại hai mét, khoảng cách này chắc sẽ không làm cô gái này sợ nữa.
“Không sao đâu, em đừng sợ, đây là chó nghiệp vụ, không cắn người đâu. Anh là cảnh sát.” Lâm Kiều vừa nói vừa kéo áo mình.
Trong hành lang tối om, ánh sáng từ ô cửa sổ bên cạnh hắt vào, cả hai đều nhìn rõ diện mạo của đối phương.
Một anh cảnh sát nam cao lớn, mặt mũi thanh tú, trông khá trẻ, tay dắt một con chó becgie trông rất dữ.
Con mèo đen dưới đất xù lông lên, đứng chắn trước mặt thiếu nữ, mắt nhìn chằm chằm vào họ.
Dưới đất còn có thịt khô, cô gái mặc váy trắng trên tay còn cầm một hộp pate cho mèo.
Mèo nhà thì ai lại cho ăn ngoài hành lang bao giờ.
Thấy đối phương sợ đến nỗi không dám nói gì, Lâm Kiều chủ động bắt chuyện: “Em gái, em đang cho mèo hoang ăn à?”
Vu Lạc từ từ thả lỏng, tay vẫn bóp chặt hộp pate, giọng nói mềm mại: “Dạ, em biết là không được cho động vật hoang ăn bừa bãi, em…”
“Em đừng căng thẳng, anh không quản mấy chuyện đó đâu.”
Đối phương rõ ràng bị doạ sợ rồi, Lâm Kiều hơi áy náy.
Tuy đây là một NPC, nhưng trông cũng chỉ như một cô gái bình thường, lại còn gầy, trông hơi tội nghiệp.
Dây dắt trong tay cứ giật về phía trước, con chó nghiệp vụ cứ nhìn chằm chằm vào con mèo dưới đất.
Lâm Kiều thắc mắc: “Đây là tầng tám, nó tự lên được à?”
Con mèo đen này là mèo hoang, vậy chắc nó đã từng chui qua bồn hoa, rất có thể đã tiếp xúc với cái xác kia, nên chó nghiệp vụ mới đuổi theo.
Nhưng mèo hoang tự lên chắc phải leo cầu thang bộ, chứ chó nghiệp vụ lại dẫn anh đi thang máy cơ mà.
Vu Lạc: “Là em mang nó lên ạ. Em ăn tối xong xuống dưới nhà đi dạo thì gặp Tiểu Hắc. Em hay cho nó ăn nên nó đi theo em về nhà. Bố mẹ em không thích động vật, nên em cho nó ăn ngoài hành lang ạ.”
“Thì ra là vậy. Em cho mèo ăn xong nhớ rửa tay đấy nhé.” Lâm Kiều nhắc nhở.
Con mèo này chắc chắn đã tiếp xúc với xác chết, nói cho cô gái này biết chắc cô ấy sẽ sợ chết khiếp, Lâm Kiều chọn cách im lặng.
Lâm Kiều định dắt Hắc Hổ xuống lầu, nhưng Hắc Hổ không đi. Đột nhiên, con mèo đen lao tới, một phát cào thẳng vào mặt Hắc Hổ. Một chó một mèo cùng gào lên.
Vu Lạc sợ hãi lùi lại, Lâm Kiều vội vàng khống chế, vừa kéo Hắc Hổ đi vừa nói: “Em gái nhỏ, dạo này ăn cơm tối xong thì đừng xuống lầu đi dạo nữa, ở nhà nhớ chú ý an toàn nhé.”
Nói xong Lâm Kiều vội vàng đi luôn, con mèo này dữ quá!
Nhìn thang máy xuống đến tầng một rồi, hành lang tối om vọng ra hai tiếng cười khanh khách của thiếu nữ, rồi sau đó là tiếng cười lớn.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.”
Vu Lạc cười đến cong cả người.
Cư dân tầng tám đều đã xuống dưới xem xác chết, xem náo nhiệt rồi.
Còn bố mẹ cô ấy thì bây giờ sẽ không chê cô ấy ồn ào nữa.
Tiểu Hắc ngồi dưới đất liếm móng vuốt trước, rồi ngoan ngoãn ngồi đó, đợi cô cười chán thì tự mở hộp pate.
Vu Lạc ngồi xổm xuống mở hộp pate. Tiểu Hắc ngửi ngửi, thè lưỡi liếm ăn từ từ, có vẻ không thích lắm.
Vu Lạc búng tai nó: “Đây là tao bỏ tiền ra mua đấy, phải ăn hết.”
“Meo.”
“Tao biết mày thích ăn thịt miễn phí, để vài hôm nữa nhé.”
“Meo~”
Vu Lạc không thèm để ý đến Tiểu Hắc nữa, móc chìa khóa ra mở cánh cửa sau lưng.
Sau cánh cửa là một màn đen kịt, trong nhà không bật đèn. Cô bước vào trong bóng tối, cánh cửa đóng sầm lại.
…
Cảnh sát đã mang thi thể đi, nhưng đám đông vẫn chưa tản đi. Rất nhiều người đang bàn tán, tò mò.
Còn có một nhóm người thì đang căng thẳng quan sát. Nhóm người này chính là người chơi. Họ đang tìm đồng loại, cũng đang tìm xem trong đám đông có hung thủ hay không.
Trước đây xem nhiều phim hình sự rồi, trong phim toàn thích diễn cảnh hung thủ giả làm người dân ở lại hiện trường, ngắm nghía kiệt tác của mình, hung thủ sẽ rất sướng.
Biết đâu hung thủ đang ở trong đám đông thì sao.
Lâm Kiều muốn ở lại xem xét, nhưng thẻ thân phận của anh đặc biệt, phải đi theo đại đội trở về.
Người phụ trách vụ án này là đội trưởng đội trọng án hình sự tên Trương Chính Uẩn. Lâm Kiều đã thăm dò rồi, đối phương là NPC, không phải người chơi.
Cả đội cảnh sát hình như chỉ có mình anh là người chơi.
Lâm Kiều không biết nên cười vì mình nhận được thẻ thân phận tốt thế này, hay nên khóc vì mình bị cô lập đây.
Cảnh sát đều đi hết rồi.
Đám đông xôn xao bàn tán.
“Người này chỉ còn mỗi một cái cẳng chân, vậy cái thân to đùng kia đi đâu mất rồi?”
“Không phải là băm nhỏ hết rồi chứ…”
“Nếu đã băm hết thân to như vậy rồi, thì sao lại chỉ chừa lại mỗi cái cẳng chân? Còn vứt ngay trong bồn hoa khu chung cư thế này, chẳng phải là đợi người ta đến bắt sao?”
“Tuần trước chẳng phải cũng có một vụ án xác chết bị chặt khúc à? Không phải cùng một hung thủ đấy chứ? Phạm tội liên hoàn, hung thủ tâm thần biến thái, cố tình để lại một khối lớn ném ra ngoài khiêu khích?”
“Cậu nói đúng đấy, nghe cậu nói tôi càng thấy có lý.”
Tên đó kiêu hãnh ngẩng cằm lên, tiếp tục suy luận: “Chắc chắn là cùng một hung thủ, mà hung thủ này nhất định là đàn ông. Chia xác là việc tốn sức lắm. Tuần trước chết một người phụ nữ, tuần này lại là đàn ông. Biết đâu là một cặp nam nữ, chắc chắn là án tình!”
“Sao lại suy ra án tình được?”
“Một nam một nữ này chắc chắn là chơi bời lăng nhăng, đắc tội với ai đó, rồi người ta tìm đến tận nhà giết chết.”
Hứa Minh Minh càng nghe càng thấy vô lý, quyết định không nghe nữa. Đám NPC này chẳng có chút manh mối nào, họ giống hệt mấy người thích xem náo nhiệt ngoài đời thực, toàn nói bậy nói bạ.
Hứa Minh Minh, người chơi, thân phận trong phó bản là một thực tập sinh mới ra trường, trong túi chẳng có bao nhiêu tiền, chỉ có thể thuê nhà ở khu chung cư này.
May mà cậu ta đi làm đều đi tàu điện ngầm, chỗ nào cũng có camera, khá an toàn. Thứ duy nhất không an toàn lại chính là khu chung cư này…
Người trong khu chung cư thì tạp nham, chỗ nào cũng có góc khuất camera, mà xác chết bị chặt khúc lại vứt ngay trong bồn hoa của khu chung cư.
Hứa Minh Minh đã vội vàng nhắn tin cho công ty, xem có thể xin ký túc xá nhân viên không.
Nhiệm vụ của người chơi trong phó bản này là sinh tồn. Hứa Minh Minh định sẽ trốn biệt, rồi cầu nguyện mấy anh cảnh sát NPC nhanh chóng bắt được hung thủ.
“Này.” Một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau.
Hứa Minh Minh giật bắn mình, suýt đánh rơi điện thoại. Cậu ta quay đầu lại thì thấy một người đàn ông mập mạp.
“Anh gọi tôi à?”
“Chào cậu, tôi tên Vương Hùng, là người chơi.” Người đàn ông mập nói.
Mắt Hứa Minh Minh sáng rỡ lên, cuối cùng cũng tìm được đồng loại rồi.
Vương Hùng: “Tôi thấy cậu vểnh tai lên nghe người ta nói chuyện, mắt thì liếc qua liếc lại, là biết cậu là người chơi rồi, he he.”
“Anh giỏi thật đấy.”
“Tôi là một streamer mập, bình thường tối đến chơi game stream kiếm tiền sống, ở tòa hai mươi tầng bốn, còn cậu?” Vương Hùng nói.
“Tôi cũng ở tòa hai mươi, tầng một, gần nhau quá. Chúng ta có thể chiếu cố lẫn nhau.” Hứa Minh Minh lấy điện thoại ra thêm phương thức liên lạc.
Trong đám đông, một bà mẹ trẻ đang ôm đứa con khóc nháo nhào, mặt mày nhăn nhó.
Cô ấy là người chưa từng yêu đương lần nào, lại nhận được cái thân phận bà nội trợ, đứa bé này cứ khóc mãi, cô dỗ thế nào cũng không nín.
“Trần Huệ! Cô làm cái gì thế! Dẫn con đi dạo mà lại dẫn đến cái chỗ xúi quẩy này, còn không biết đường về nhà à!” Một người phụ nữ năm sáu mươi tuổi xông tới, không nói không rằng kéo luôn bà mẹ trẻ đi, vừa kéo vừa mắng: “Con khóc thế kia, chắc chắn là bị xung khắc rồi. Chỗ này không sạch sẽ, cô cũng không biết dẫn nó đi, cô làm mẹ kiểu gì thế?”
Trần Huệ mặt đầy mơ hồ và ấm ức: “Đừng kéo tôi, tôi tự đi được.”
Cô giãy giụa hất tay mẹ chồng ra, không ngờ một cái vung tay lại đánh trúng cằm của một cô gái mặc đồng phục học sinh đi ngang qua.
“A!”
“Xin lỗi, tôi không nhìn thấy cô.”
“Không sao…” Trần Tiểu Tình sờ cằm một cái, vội vàng bỏ đi.
Tầng tám, tòa hai mươi, trên ban công tối om, một bóng người mặc đồ trắng đang đứng đó. Cô ta vừa cười vừa say sưa ngắm nhìn những người bên dưới.
Dù sao cũng đã có người chết, trời lại tối, cư dân cũng không ở lại lâu, lục tục kéo nhau về nhà.
Dưới lầu trống trải, một con mèo chui qua bồn hoa. Mấy cái đèn đường đều hỏng hết, cái còn hoạt động cũng nhấp nháy liên tục, như thể giây tiếp theo sẽ tắt ngấm.
Một nam sinh mặc áo sơ mi trắng đi ngang qua, là sinh vật duy nhất còn di chuyển.
Vu Lạc đứng trên ban công nhìn hắn. Đột nhiên, như thể trên đầu hắn mọc mắt, hắn lập tức ngước đầu lên!
