Chương 87: Muốn bóp chết cô.
Hứa Minh Minh đã bị dọa cho ngây người, cứ lẩm bẩm không thoát được, không một người chơi nào thoát được.
Lâm Kiều hỏi đi hỏi lại mấy lần cũng chẳng moi ra được thông tin gì.
Còn Trương Chính Uẩn nghe thấy hắn lẩm bẩm, “Người chơi?”
Tim Lâm Kiều lập tức treo ngược lên, anh đã thăm dò rồi, cả đồn cảnh sát chỉ có mỗi mình anh là người chơi, còn lại toàn là NPC.
Anh không dám chắc chắn thuộc tính của mấy NPC ở đây là gì, đại khái là người bình thường, nhưng cũng có khả năng sẽ dị hóa.
Lâm Kiều quan sát biểu cảm của Trương Chính Uẩn, kết quả phát hiện anh ta chỉ nhíu mày trầm tư, chứ không có biểu cảm gì đặc biệt.
Trương Chính Uẩn cho người giải tán đám đông, pháp y cũng đã tới hiện trường.
“Thiếu mất một miếng thịt…” Pháp y kiểm tra thi thể xong thì rất nghi hoặc, “Hung thủ dùng dao nhà bếp mổ bụng nạn nhân, nạn nhân chết vì mất máu và đau đớn.”
Giá dao trong bếp có hai chỗ trống, hung thủ lấy một con dao, Hứa Minh Minh lấy một con.
Chắc là Hứa Minh Minh cầm dao để phòng thân, rồi trốn vào phòng ngủ.
Trương Chính Uẩn nhận ra, Hứa Minh Minh chính là người ban ngày đến báo án nói có người bỏ nhãn cầu vào túi của mình.
Thi thể được chuyển đi, cả phòng khách nồng nặc mùi máu tanh, mấy NPC cảnh sát đang chụp ảnh lưu chứng.
Nếu chứng kiến cảnh này ở thế giới thực, Lâm Kiều sẽ có cảm giác an tâm, tiếc là thế giới này không có thật.
Đúng lúc này, Hứa Minh Minh đột nhiên xông vào phòng ngủ định đóng cửa, “Đừng nhìn thấy tôi, đừng nhìn thấy tôi!”
Trương Chính Uẩn nhanh tay chặn cửa phòng ngủ lại, “Làm gì đấy, đứng yên!”
Hứa Minh Minh vẫn cố chấp đẩy cửa, sợ có người xông vào.
Lâm Kiều lập tức chạy tới giúp đỡ giữ hắn lại, Trương Chính Uẩn trực tiếp cho Hứa Minh Minh một cặp ‘vòng tay bạc’, lúc này hắn mới chịu yên phận.
Hứa Minh Minh khóc rống lên: “Gọi thế nào cũng không ai tỉnh, không một ngọn đèn nào sáng, nó có thể tự mở cửa vào được, nó là quái vật, chúng ta thắng không nổi đâu!”
Lâm Kiều muốn bịt miệng hắn lại, đừng nói nữa! Ở đây toàn là NPC! Biết đâu chúng đang cười nhạo họ ấy chứ!
“Hứa Minh Minh, chúng tôi sẽ bảo vệ cậu, sẽ luôn ở bên cạnh cậu, cậu đừng sợ, nói rõ xem cậu đã thấy gì?” Lâm Kiều hỏi.
Trương Chính Uẩn nhìn Lâm Kiều có chút nghi hoặc, đây là cảnh sát mới được điều sang, bình thường chẳng nói chẳng rằng, bảo gì làm nấy, sao bây giờ lại… tích cực thế?
Hứa Minh Minh cứ nói lảm nhảm, chẳng có câu nào ra hồn.
Lâm Kiều tỏ ra sốt sắng, không bình thường chút nào.
Trương Chính Uẩn đóng cửa phòng ngủ lại, hỏi: “Hứa Minh Minh, có phải cậu đã chơi trò chơi gì không? Giống như trò Cá Voi?”
Cá Voi, là một trò chơi tự sát rất thịnh hành từ mạng nước ngoài hơn chục năm trước.
Luật chơi là, người tham gia trước tiên phải vẽ một con cá voi lên cánh tay, sau đó trong vòng một tháng không ngừng hoàn thành các nhiệm vụ đặc biệt trên diễn đàn.
Ví dụ như thức một ngày không ngủ, ba ngày không ăn, mỗi ngày bốn giờ sáng dậy xuống lầu chạy bộ, rạch một đường lên người, cắt đứt một ngón tay… nhiệm vụ cuối cùng là người chơi phải tự sát.
Toàn bộ quá trình trò chơi, có một đám biến thái đứng sau xúi giục, đe dọa khủng bố.
Ví dụ như, mày không tự sát, sẽ có cá lớn ăn thịt mày — sẽ có người khác tới giết mày, mày trốn không thoát đâu.
Trò chơi này còn biến tấu ra rất nhiều cách chơi.
Cách chơi ban đầu là từng bước dụ dỗ người chơi tự làm hại bản thân rồi tự sát, còn về sau biến tấu thành một cách chơi khác là dụ dỗ người chơi làm hại người khác, tàn sát người khác.
Là cảnh sát, nghe thấy mấy câu như người chơi trốn không thoát, Trương Chính Uẩn đầu tiên nghĩ tới chính là trò chơi này.
Lâm Kiều cũng kịp phản ứng Trương Chính Uẩn đang nói tới trò gì.
NPC này có thể hiểu được, tiếc là, hiểu hoàn toàn sai rồi.
Đây đúng là một trò chơi, nhưng không phải trò Cá Voi gì đó, mà là game kinh dị, trò chơi sinh tồn của con người, trò chơi tàn sát của quái vật.
Hứa Minh Minh không trả lời được nữa, hỏi thế nào cũng vô phản ứng.
Còn Trương Chính Uẩn thì nhìn sang Lâm Kiều, Lâm Kiều giật thót trong lòng: “Trương đội, anh nhìn tôi làm gì?”
Trương Chính Uẩn: “Cậu biết gì không? Cậu có tham gia trò chơi này không?”
“Không có, sao tôi có thể chơi loại game này được, tôi chỉ là bị sốc thôi, sao tôi có thể tham gia loại game này được…”
Nói dối rồi.
Trương Chính Uẩn kéo áo Hứa Minh Minh ra, kiểm tra trên người, không có hình vẽ đặc biệt gì.
Lại nhìn Lâm Kiều, cũng không có.
Còn trên thi thể Vương Hùng, chắc cũng không có hình vẽ.
Khâu trò chơi đã bỏ hình vẽ đi rồi sao?
Bị anh ta lục soát như vậy, Lâm Kiều ngoài chột dạ ra còn có cảm giác bị sỉ nhục, có lẽ vì anh nhận được một thân phận rất chính trực, nên không chịu nổi bị người khác nghi ngờ như thế.
“Trương đội, tôi tuyệt đối không tham gia loại game chợ đen này, xin anh hãy tin tôi.”
…
Đêm khuya, cả tòa nhà đều bị đánh thức.
Căn hộ tầng thượng lại tối đen như mực, một người vì tác dụng của thuốc nên ngủ rất say, một người vừa mới về.
Vu Lạc đi chân trần trên sàn nhà, tay xách một đôi giày dính đầy máu.
Cô vào phòng tắm chùi rửa giày, máu tươi dưới đế giày đều bị xối xuống cống, sau đó đổ thật nhiều thuốc khử mùi.
Trước khi trời sáng, sẽ không có gì khác thường hay mùi lạ.
Gần sáng, Vu Lạc mệt rồi, cô đi xem Sở Húc một chút, anh ta ngủ rất yên, hô hấp bình thường.
Vu Lạc trèo lên giường, cô cúi người nằm úp xuống, áp tai vào vị trí trái tim anh, tiếng tim đập rất rõ ràng.
Lắng nghe từng nhịp tim, Vu Lạc thiếp đi.
Trời tờ mờ sáng, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào căn phòng, rọi lên người đôi nam nữ trẻ tuổi, một người mặc đồ ngủ màu đen, một người mặc váy trắng, cả hai người đều toát ra một luồng tử khí, bầu không khí rất hài hòa.
Sở Húc cảm thấy ngực rất nặng, từ từ mở mắt ra liền thấy một cái đầu đầy lông xù đè lên ngực mình, đôi tay thon thả ôm lấy eo anh.
Là cô ấy.
Lạc Lạc, đúng là rất gan dạ.
Sở Húc liếc nhìn đồng hồ bên cạnh, anh dậy muộn hơn bình thường nửa tiếng, cô ta đã làm gì?
“Đồ lừa đảo, giả vờ làm đứa trẻ ngoan.” Những ngón tay thon dài của Sở Húc xoa nhẹ đầu cô, rồi từ từ di chuyển xuống dưới, nhẹ nhàng bóp lấy chiếc cổ mảnh khảnh của cô.
Bóp chết cô ta?
…
Trời đã sáng hẳn, hôm nay là một ngày âm u, chẳng có chút nắng nào, nhưng ánh sáng này với Vu Lạc vẫn còn quá chói.
Vu Lạc bị ánh sáng làm cho tỉnh giấc, cô nheo mắt, đầu tóc bù xù chậm rãi bò xuống giường, không thèm nhìn Sở Húc đang ‘ngủ’ trên giường, cô mò về phòng ngủ phụ bên cạnh, kéo hết rèm cửa lại, tối om om, cô tiếp tục ngủ.
Cô rất thích chìm vào giấc ngủ, bởi vì khi ngủ cô cảm thấy mình như không tồn tại nữa.
Mãi mãi là yên tĩnh và bóng tối, cô không còn suy nghĩ, không còn cô nữa.
Thế giới sau khi con người chết có phải như thế này không? Thật thoải mái.
Sở Húc ở phòng ngủ chính dậy rồi, vừa ngồi dậy ngực đã nhói đau, anh lập tức ra phòng khách uống thuốc.
Anh sắp chết rồi.
Đáng lẽ anh phải lặng lẽ ra đi, nhưng bây giờ có người ở bên cạnh anh rồi.
Phòng bếp vọng ra tiếng nấu nướng, mùi thơm dần lan tỏa khắp căn nhà.
Vu Lạc trùm chăn kín mít, không chừa một kẽ hở nào, nếu là người bình thường thì đã sớm ngạt thở trong đó.
Cô nghe thấy tiếng động bên ngoài, nhưng lười chẳng buồn mở mắt.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa lớn, Sở Húc ra mở cửa.
Ngoài cửa vọng vào tiếng đối thoại.
“Anh Sở, khoảng nửa đêm hôm qua anh đã làm gì? Có nghe thấy tiếng động lạ gì không?”
