Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Sở Hữu Thiên Phú May Mắn Cấp S, Rút Gì Cũng Trúng > Chương 25

Chương 25

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 25 có bản audio.

Chương 25: Nhóm bốn người

 

“Mọi người bị làm sao vậy? Chẳng phải nói là đi giết biến dị thú sao? Cứ lề mề ở đây mãi thế này là sao?” A Dũng, người đứng đầu trong nhóm bốn người kia, sốt ruột nói.

 

Ba thành viên còn lại cũng gật đầu phụ họa: “Đúng đấy, chúng ta vào đây gần một tiếng rồi mà vẫn chưa đi sâu được bao nhiêu. Cứ thế này thì đến lúc xuống máy cũng chẳng tới được chỗ biến dị thú.”

 

Hai người đi cùng đội với Lão Chương cũng thấy khó hiểu, nhưng thực lực họ vốn yếu, lại đang phải dựa vào Lão Chương, nên chẳng dám nói gì.

 

“Chẳng phải là cứ gặp con mồi à? Tinh tệ chạy tới trước mắt thì đương nhiên phải bắt chứ, cũng đáng kha khá tiền đấy.”

 

Nghe bạn mình than phiền, Lão Chương ngơ ngác gãi đầu, không hiểu sao họ đột nhiên sốt ruột. Nhưng ngay sau đó, ông vỗ ngực đảm bảo với vẻ hiền lành:

 

“Mọi người yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa mọi người tới chỗ biến dị thú. Tôi Lão Chương xưa nay nói là làm.”

 

Nhìn Lão Chương chẳng nắm được trọng điểm, A Dũng tức nghẹn, nhất thời không biết Lão Chương đang giả ngu hay thật sự không muốn dẫn họ đi tìm biến dị thú.

 

“Thôi được, nếu các người muốn săn mấy con mồi nhỏ này ở đây thì chúng tôi không đi cùng nữa. Các người cứ từ từ chơi đi, chúng tôi đi trước.”

 

Nói xong, A Dũng vung tay ra hiệu cho đồng đội, cả bốn người bỏ đi không ngoảnh lại.

 

A Dũng thầm nghĩ, đâu chỉ có mình Lão Chương từng vào sâu trong rừng. Người tên họ Ôn gì đó phía trước trông còn có kinh nghiệm hơn Lão Chương, lại có vũ khí lợi hại hơn.

 

Đã không muốn dẫn thì thôi, chi bằng đi theo hai người phía trước.

 

Nhìn bốn người đi xa, Lão Chương gọi với theo: “Này, sao mọi người đi vậy? Tôi sắp dẫn đi tìm biến dị thú rồi mà.”

 

Thấy bốn người chẳng thèm để ý, Lão Chương khó hiểu quay sang A Viễn hỏi: “Họ làm sao thế?”

 

A Viễn thản nhiên đáp: “Chắc là sốt ruột muốn tìm biến dị thú thôi. Không sao, mặc kệ họ. Chúng ta xử lý con mồi trước đã, lát nữa đi tìm họ cũng được.”

 

“Ừ, được.” Lão Chương dễ dàng bị A Viễn trấn an.

 

Còn về việc sau đó A Viễn có dẫn Lão Chương vào lãnh địa biến dị thú để tìm bốn người kia hay không thì lại là chuyện khác.

 

Phía bên kia, hôm nay Ôn Nhạc và Vân Cảnh Hòa đi đường khác, bình an tới thung lũng săn bắn quen thuộc. Chỉ có điều, hôm nay Ôn Nhạc cứ cảm thấy phía sau có động tĩnh.

 

Giống như lúc này, vừa giết xong một con Biến Dị Ngưu, liền thấy một đàn chim giật mình bay lên từ khu rừng phía sau.

 

“Hình như có ai đó đang đi theo chúng ta.” Ôn Nhạc nghiêm túc nhìn về phía xa, trong lòng thoáng qua một ý nghĩ không lành: Chẳng lẽ là nhóm người của Lão Chương?!

 

“Chắc là thấy chúng ta quen thuộc nơi này nên đi theo cho an toàn thôi. Không phải chuyện lớn, mặc kệ họ.”

 

Vân Cảnh Hòa chỉ liếc nhẹ ra sau, không mấy bận tâm, quay người tiếp tục đi tìm con mồi.

 

Nhưng trong lòng Ôn Nhạc cứ có linh cảm chẳng lành, cô luôn cảm thấy đám người này sẽ gây ra chuyện gì đó.

 

Lại nhìn sâu về phía sau một lần, Ôn Nhạc đè nén nghi ngờ trong lòng, đi theo Vân Cảnh Hòa. Giờ kiếm tinh tệ vẫn là quan trọng nhất.

 

Chẳng bao lâu, Ôn Nhạc và Vân Cảnh Hòa lại tìm được một con Biến Dị Trường Giác Dương. Vũ khí lợi hại nhất của loài biến dị thú này chính là hai cái sừng dài trên đầu.

 

So với Biến Dị Ngưu, phòng ngự và lực lượng của Biến Dị Trường Giác Dương không tính là mạnh, chỉ là cái sừng vừa dài vừa cứng khiến người ta khó tiếp cận, hơn nữa khả năng leo trèo trên vách đá của nó cũng rất đau đầu.

 

Ôn Nhạc và Vân Cảnh Hòa vất vả lắm mới hợp sức dồn được con Biến Dị Trường Giác Dương vào một khoảng đất bằng, hai người đang ra sức tấn công.

 

Không ngờ lúc này phía sau lại đột nhiên chạy ra một con Biến Dị Linh Lộc.

 

Biến Dị Linh Lộc đột ngột tham chiến khiến công kích của Ôn Nhạc lệch đi một chút, con Biến Dị Trường Giác Dương bị thương liền nắm bắt cơ hội, nhanh chóng chạy về phía vách đá bên cạnh, chỉ trong nháy mắt đã leo lên được vách đá.

 

“Đưa cung tên cho tôi.” Vân Cảnh Hòa nhìn chằm chằm con Biến Dị Trường Giác Dương đang chạy, nhất thời không quan tâm đến chuyện khác, gấp gáp nói với Ôn Nhạc.

 

Ôn Nhạc nhanh chóng ném cung tên sau lưng cho Vân Cảnh Hòa, sau đó tức giận nhìn về phía con Biến Dị Linh Lộc vừa quấy rầy họ.

 

Lúc này Biến Dị Linh Lộc vẫn đang hoảng loạn bỏ chạy, Ôn Nhạc thấy vậy liền đuổi theo, vung Đại kiếm trong tay chém xuống.

 

Có lẽ nhờ cộng thêm chỉ số giận dữ, một kiếm chém xuống, con Biến Dị Linh Lộc tắt thở ngay lập tức, thân thể mềm nhũn ngã xuống đất.

 

Giết xong thủ phạm, Ôn Nhạc mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cô ngẩng đầu nhìn về phía Vân Cảnh Hòa đang truy đuổi con Biến Dị Trường Giác Dương.

 

Vân Cảnh Hòa lúc này đang đứng cách đó không xa, giương cung ngắm bắn. Vì con Biến Dị Trường Giác Dương đã leo lên độ cao gần hai mét, dù có đuổi theo cũng không thể trèo lên vách đá, nên chỉ có thể dùng cung tên tấn công từ xa.

 

“Vút!” Mũi tên xé gió lao đi, chỉ trong chớp mắt đã bắn trúng con Biến Dị Trường Giác Dương.

 

Bắn rất chuẩn, tiếc là không trúng chỗ hiểm. Ôn Nhạc thầm tiếc nuối, xem ra hôm nay không lấy được 500 tinh tệ của con mồi này rồi.

 

Thế nhưng, ngoài dự đoán, ngay khi Ôn Nhạc đang nghĩ vậy, con Biến Dị Trường Giác Dương lại đổ vật từ trên vách đá xuống, rơi xuống đất bất động.

 

Chuyện gì thế này?! Ôn Nhạc vô cùng kinh ngạc, cô đột nhiên nhìn về phía Vân Cảnh Hòa muốn tìm câu trả lời, không ngờ Vân Cảnh Hòa cũng tỏ vẻ kinh ngạc không kém.

 

Xem ra Vân Cảnh Hòa cũng không ngờ tới tình huống này. Ôn Nhạc chậm rãi nghĩ, chẳng lẽ đây là kỹ năng thiên phú của anh ấy? Nhưng tại sao anh ấy cũng ngạc nhiên như vậy?

 

Ôn Nhạc cảm thấy khó hiểu, nhưng cô chưa kịp suy nghĩ thêm thì nghe thấy từ hướng con Biến Dị Linh Lộc chạy tới có tiếng người thở hồng hộc chạy lại.

 

Người tới chính là bốn người trong nhóm mà cô từng gặp ở điểm truyền tống, cùng đi với Lão Chương.

 

“Nhìn kìa! Ngay phía trước!” Vừa gặp mặt, cô gái trong đội đối diện đã chỉ vào Ôn Nhạc, hưng phấn hét lên.

 

Điều này khiến Ôn Nhạc cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ đám người này tới tìm cô? Cô có quan hệ gì với họ đâu?

 

“Tuyệt quá Tiếu Tiếu, hình như nó đã chết rồi, mau đi thu nó vào túi đi.” Một người khác nghe thấy cô gái tên Tiếu Tiếu nói vậy, cũng lập tức kích động hét lớn.

 

“Ừm.” Tiếu Tiếu gật đầu thật mạnh, bước qua mặt Ôn Nhạc như không có ai, chạy nhanh tới bên xác con Biến Dị Linh Lộc, giơ cổ tay lên mở Quang não, chuẩn bị thu con Biến Dị Linh Lộc vào túi.

 

À, thì ra là nói con Biến Dị Linh Lộc này. Nhưng đám người này chẳng lẽ không biết con mồi bị giết chỉ có thể được thu vào túi bởi người đã giết nó sao? Vậy chẳng phải bọn họ chẳng có chút kinh nghiệm săn bắn nào à?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi