Chương 31: Tinh thần lực trọng thương
“Đám Biến Dị Linh Điểu này xem ra có giá hơn đám Biến Dị Trường Giác Dương hôm qua đấy.” Sau khi thu thập xong chiến lợi phẩm, Ôn Nhạc thản nhiên nói với bốn người.
“Cô! Cô dám cướp nhiều con mồi của bọn tôi như vậy!” Tiếu Tiếu tức đến đỏ cả mắt.
Cô ta đã tốn một tấm Thẻ đóng băng phẩm cấp R! Mà bọn họ còn thỏa thuận với nhau là số tinh tệ bán đám chim biến dị này sẽ chia cho cô ta nhiều hơn, vậy mà giờ tất cả đều bị người phụ nữ trước mắt này cướp mất.
Thấy Tiếu Tiếu tức giận đến mức như muốn cầm vũ khí xông lên, Tiểu Dị vội vàng giơ tay cản cô ta lại, rồi ra hiệu cho Kiến Bình trông chừng cô ta.
Tuy trong lòng Tiểu Dị lúc này cũng đang sôi máu, nhưng quy định không được tàn sát lẫn nhau trong thế giới toàn tức vẫn khắc sâu trong tâm trí hắn.
Hắn cố nén cơn giận, nói: “Ôn tiểu thư, xem ra cô đã quyết định muốn làm đối đầu với bọn tôi sao? Năng lực của tôi chắc cô cũng đã thấy rồi, dù cô có cướp được con mồi của bọn tôi, bọn tôi vẫn có thể cướp lại.”
“Chỉ là chúng ta cứ tranh đấu như vậy thì chỉ tổ lưỡng bại câu thương, nên tôi khuyên cô vẫn nên trả lại số tinh tệ vừa đổi được từ đám Biến Dị Linh Điểu kia cho bọn tôi, bọn tôi sẽ không truy cứu chuyện vừa rồi của cô, sau này có thể hòa bình chung sống với cô.”
Tiểu Dị nói với vẻ rộng lượng, A Dũng đứng bên cạnh cũng gật đầu với vẻ mặt âm trầm, nhưng trong lòng bọn họ nghĩ gì thì không ai biết được.
“Trả đám Biến Dị Linh Điểu này lại cho các người à?”
Ôn Nhạc cúi mắt, nở một nụ cười nhạt, mang theo chút khinh miệt.
“Được thôi, nhưng vừa rồi coi như tôi cứu các người, tôi không tính lãi đâu, các người trả lại thẻ kỹ năng cho tôi, không nhiều, coi như 3000 tinh tệ vậy, cộng thêm con Biến Dị Trường Giác Dương hôm qua nữa, tổng cộng 3500 tinh tệ, các người đưa ngay bây giờ, tôi sẽ cân nhắc.”
“Cái gì mà cô cứu bọn tôi chứ, lúc đó tôi đã đóng băng đám Biến Dị Linh Điểu kia rồi!” Tiếu Tiếu kích động hét lên.
“Xem ra Ôn tiểu thư đây chẳng có chút thành ý nào, vậy thì đừng trách bọn tôi sau này không khách khí.” A Dũng nhìn chằm chằm vào Ôn Nhạc với ánh mắt âm u.
“Sau này sao...” Ôn Nhạc lẩm bẩm, nhìn về phía sau lưng bốn người.
“Nhưng mà, tôi không thích chờ đến sau này.” Ôn Nhạc thản nhiên nói, rồi không đợi A Dũng và những người khác phản ứng, cô trực tiếp xoay người, nhẹ nhàng nhảy lên một cái cây.
Cùng lúc đó, A Dũng cảm thấy một bóng người nhanh chóng lướt qua bên cạnh mình, rồi thoăn thoắt trèo lên cùng một cái cây đó.
Mãi đến lúc này bọn họ mới nhận ra, hình như vừa rồi bọn họ không hề thấy người bạn đồng hành của Ôn Nhạc đâu cả.
Không ổn! Bốn người trong lòng chuông cảnh báo vang lên, lập tức định quay người bỏ chạy.
Nhưng vừa quay người lại, bọn họ liền thấy một con Biến Dị Hoa Báo đang lao về phía mình, còn chưa kịp cầm vũ khí, con Biến Dị Hoa Báo vốn giỏi đánh lén đã giải quyết bọn họ từng người một.
Thì ra lúc nãy khi Ôn Nhạc bắn mưa tên để cướp con mồi, Vân Cảnh Hòa đã tinh ý phát hiện có động tĩnh trong rừng, hắn suy nghĩ một chút, nói với Ôn Nhạc một tiếng rồi đuổi theo.
Đúng như hắn đã nói với Ôn Nhạc, đã muốn trả thù thì phải trả thù cho triệt để.
Vì vậy, Vân Cảnh Hòa sử dụng thẻ Ẩn Nặc, nghĩ đủ mọi cách, dựa vào xác một con gà rừng mà hắn vừa săn được ở ngoài rìa khu rừng, dẫn con Biến Dị Hoa Báo đến trước mặt bốn người.
“Như vậy, trước khi tinh thần lực bị thương của bọn họ hồi phục, chắc là không thấy bốn người này trong thế giới toàn tức nữa.” Nhìn bốn người bị trọng thương buộc phải thoát ly, Vân Cảnh Hòa thản nhiên nói.
“Đáng tiếc là dùng thẻ kỹ năng cũng không thể làm bọn họ bị thương, nếu không thì đâu cần phải tốn công dẫn con Biến Dị Hoa Báo này tới.” Ôn Nhạc nhìn con báo đang quanh quẩn bên dưới gốc cây, nơi bốn người vừa biến mất, nói.
Con báo này có vẻ rất khó hiểu vì sao kẻ địch đột nhiên biến mất, nên vẫn chưa chịu rời đi.
Ôn Nhạc giơ tay nhìn Quang não của mình, trên đó hiển thị thẻ Ẩn Nặc vẫn còn hiệu lực.
“Hiệu quả của thẻ Ẩn Nặc vẫn còn một khoảng thời gian, chúng ta nhân lúc con báo không phát hiện ra mà đánh lén nó, như vậy trận chiến sẽ dễ dàng hơn.” Ôn Nhạc nói với Vân Cảnh Hòa.
“Được.” Vân Cảnh Hòa gật đầu, rồi nhẹ nhàng nhảy từ trên cây xuống, vòng sang phía bên kia con báo, chờ Ôn Nhạc ra tín hiệu, bọn họ sẽ phối hợp cùng nhau tiêu diệt con Biến Dị Hoa Báo này.
Tuy nhiên, Vân Cảnh Hòa phát hiện thấy bóng dáng đang tiến về phía trước của Ôn Nhạc đột nhiên khựng lại, sau đó sắc mặt cô lập tức trở nên nghiêm túc, dường như đã xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn.
Một lúc sau, Ôn Nhạc ra hiệu bằng tay cho hắn tạm hoãn hành động, Vân Cảnh Hòa vội vàng quay lại.
“Có chuyện gì vậy?”
“Tôi cảm thấy hình như trong nhà có động tĩnh gì đó, tôi phải tạm thời thoát ly xuống xem một chút, xin lỗi, sau đó anh cứ tự hành động trước đi.”
Ôn Nhạc nói với vẻ hơi áy náy, rồi không chút do dự bấm nút thoát ly.
Xem ra tình hình thực sự có chút khẩn cấp, Vân Cảnh Hòa nhìn bóng dáng đột nhiên biến mất, thầm nghĩ.
Còn ở thế giới hiện thực, ý thức của Ôn Nhạc vừa trở lại, cô đã nghe thấy tiếng sủa của Bì Bì, thỉnh thoảng còn có tiếng cắn xé gì đó.
Ôn Nhạc lúc đó vội vàng đi từ phòng ngủ ra phòng khách, cô lo lắng có người đột nhập vào nhà mình sẽ làm hại đến Bì Bì.
“Bì Bì!” Vừa đến phòng khách, Ôn Nhạc đã vội vàng gọi, mãi đến khi nhìn thấy Bì Bì bình an vô sự, cô mới yên tâm.
Lúc này Bì Bì đang dùng răng kéo một cô bé, nó thấy Ôn Nhạc từ trong phòng ngủ đi ra, còn linh tính dùng ánh mắt và động tác ra hiệu cho Ôn Nhạc mau đến giúp.
Còn cô bé bị Bì Bì giữ chặt này, Ôn Nhạc nhìn kỹ lại, chính là đứa bé hôm trước đến nhà Mã Thành trộm đồ.
Cô bé vừa nhìn thấy Ôn Nhạc tỉnh dậy, liền vội vàng giẫy giụa mạnh, muốn hất Bì Bì ra để chạy trốn.
Ôn Nhạc thấy tình hình như vậy, vội vàng tiến lên giữ chặt cô bé lại, tránh để cô bé đá trúng Bì Bì.
“Gâu! Gâu!” Thấy Ôn Nhạc đã khống chế được cô bé, Bì Bì mới yên tâm nhả ra và sủa lớn.
Sau khi đè cô bé xuống đất, Ôn Nhạc chưa kịp hỏi gì, thì qua cánh cửa đã bị cạy mở, cô nhìn thấy Vân Cảnh Hòa từ nhà bên cạnh đi ra.
“Sao anh cũng về vậy?” Ôn Nhạc khó hiểu hỏi.
“Nhà hai ta sát vách nhau, nhà cô xảy ra chuyện, chẳng lẽ tôi không nên ra xem nhà mình có bị ảnh hưởng gì không sao?” Vân Cảnh Hòa nói với vẻ hiển nhiên.
Cũng có lý, Ôn Nhạc gật đầu.
“Chuyện gì thế này?” Vân Cảnh Hòa tiếp tục hỏi.
“Bắt được một tên trộm, hình như là đứa bé hôm trước trộm đồ nhà Mã Thành.”
Nói xong, Ôn Nhạc cúi đầu nhìn cô bé đang bị cô giữ chặt, từ trong túi cô bé lôi ra một túi gạo nhỏ và một miếng thịt gà, chính là đồ ăn Ôn Nhạc giấu trong bếp để dành ăn sau.
“Này, nhiều nhà như vậy, sao cô lại chỉ đến nhà tôi trộm đồ?”
Ôn Nhạc thấy cửa các nhà khác ở hành lang bên ngoài không có dấu vết bị phá, liền biết cô bé này đi thẳng đến nhà mình, nên cô có chút tò mò.
Nhưng có vẻ tính khí cô bé này hơi bướng bỉnh, cứ quay đầu đi, không chịu trả lời câu hỏi của Ôn Nhạc.
