Chương 33: Bồi thường
Quý Hoành Bác nghe Ôn Nhạc miêu tả, vẻ mặt lập tức trở nên sốt ruột, “Cô ấy đang ở đâu, cô không làm gì cô ấy chứ!”
Nói xong, Quý Hoành Bác hơi dừng lại một chút, dường như nhận ra biểu hiện của mình quá gấp gáp, anh lo lắng mình có thể đã gặp phải trò lừa đảo nào đó, nên ép mình bình tĩnh lại.
“Tôi cần gặp cô ấy trước.”
“Không vấn đề, cô ấy đang ở trong tòa nhà này.” Ôn Nhạc quay đầu ra hiệu, rồi dẫn Quý Hoành Bác đi vào.
Dọc đường, Quý Hoành Bác đi rất cẩn thận, nhưng khi nhìn thấy cô bé bị trói, anh lập tức buông bỏ mọi lo lắng mà chạy tới.
“Nhất Nam, con không sao chứ! Có bị thương không?”
Mễ Nhất Nam bị trói nghe thấy giọng Quý Hoành Bác, bỗng cúi gằm đầu xuống, một lúc lâu sau mới khẽ nói một câu, “Không sao.”
Quý Hoành Bác nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu luống cuống cởi dây trói trên người Mễ Nhất Nam.
Ôn Nhạc đi theo phía sau, không để ý nhiều đến cảnh gặp lại cảm động của họ, mà tìm quanh nhà xem Bì Bì đang ở đâu.
Phát hiện không thấy đâu cả, Ôn Nhạc ngẩng đầu nhìn Vân Cảnh Hòa, im lặng hỏi.
Vân Cảnh Hòa giơ tay chỉ phòng ngủ phụ bên cạnh.
Ôn Nhạc hiểu ý gật đầu, cảm kích nhìn Vân Cảnh Hòa một cái.
Xác nhận Bì Bì không sao, Ôn Nhạc lại đưa mắt nhìn về phía hai anh em bên cạnh.
Lúc này Quý Hoành Bác đã cởi hết dây trói cho Mễ Nhất Nam, Ôn Nhạc cũng không để tâm lắm, chỉ nhàn nhạt lên tiếng.
“Vị tiên sinh này, có thể bàn với tôi chuyện bồi thường được chưa?”
Nói xong, Quý Hoành Bác còn chưa kịp lên tiếng, Mễ Nhất Nam đã giành nói trước, giọng vẫn hung hăng như cũ, chỉ là lần này có chút nghẹn ngào, “Đồ tôi trộm đã bị cô lấy lại rồi, tôi chẳng lấy được gì, tại sao phải bồi thường cho cô?”
Ôn Nhạc nhìn đôi mắt kiên cường lại ngấn lệ của cô bé, bình tĩnh nói: “Hôm nay vì cháu mà tôi phải giữa chừng thoát khỏi thế giới ảo, đi đi về về, trực tiếp khiến tôi mất gần 500 tinh tệ.”
“Cô lừa người!” Mễ Nhất Nam kích động hét lên, “Người bình thường một ngày trong thế giới ảo cũng chỉ kiếm được khoảng 500 tinh tệ thôi, cô nhất định là thấy tôi không có Quang não nên mới lừa tôi.”
Ôn Nhạc nghe vậy chỉ bình tĩnh chuyển ánh mắt sang Quý Hoành Bác, “Vị tiên sinh này thấy sao?”
Quý Hoành Bác tay nắm chặt Mễ Nhất Nam, nghiêm khắc nhìn cô bé một cái, khiến cô im lặng.
Sau đó Quý Hoành Bác trầm ngâm một lát, có lẽ trong mắt anh, Ôn Nhạc cũng đang đòi hỏi quá đáng, vì 500 tinh tệ thật sự quá nhiều, nhưng cuối cùng anh vẫn rút ra một tấm thẻ, nhìn bề ngoài chỉ là một tấm thẻ N trắng bình thường.
“500 tinh tệ với tôi thật sự quá nhiều, gần bằng thu nhập một ngày của tôi, nhưng tôi muốn bồi thường một tấm thẻ lương thực, tấm thẻ này trong tay tôi là 1kg gạo.”
Quý Hoành Bác nói đến đây, Mễ Nhất Nam dường như lại bắt đầu kích động, anh vội kéo cô bé một cái, rồi trầm giọng nói: “Đừng nói nữa.”
Đợi Mễ Nhất Nam bình tĩnh lại, Quý Hoành Bác mới nói tiếp.
“Tôi biết tấm thẻ lương thực này không đáng 500 tinh tệ, nhưng chắc cô cũng biết, xác suất rút được thẻ lương thực trong tất cả các thẻ N chỉ khoảng một phần ba đến một phần tư, giá trị hiện tại cũng là quý nhất, nên tôi nghĩ nó có thể bù đắp tổn thất của cô.”
Quý Hoành Bác nhìn Ôn Nhạc với vẻ mặt nghiêm túc, chỉ là đáy mắt ẩn chứa một tia lo lắng và mệt mỏi, dường như sợ Ôn Nhạc đòi thêm, còn Mễ Nhất Nam anh đang kéo lúc này đã nước mắt đầy mặt.
Xem ra lương thực này thật sự rất quan trọng với họ, chỉ là điều đó chẳng đáng gì với Ôn Nhạc, nếu để Ôn Nhạc chọn, cô thà lấy tinh tệ để tự rút thẻ.
Nhưng Ôn Nhạc nghĩ lại, nếu mình từ chối tấm thẻ lương thực mà mọi người đều cho là quý giá hơn này, chẳng phải sẽ chứng minh lời Mễ Nhất Nam nói là đúng, rằng mình không thiếu lương thực sao?
Ôn Nhạc càng suy nghĩ lâu, Quý Hoành Bác càng nhíu mày sâu hơn, Mễ Nhất Nam cũng bắt đầu trừng mắt nhìn Ôn Nhạc.
Cuối cùng Ôn Nhạc khẽ thở dài, đi đến bên cạnh Quý Hoành Bác nhận lấy tấm thẻ lương thực.
“Hai người có thể đi rồi.” Ôn Nhạc nhàn nhạt nói.
Lông mày Quý Hoành Bác lập tức giãn ra, anh vội kéo Mễ Nhất Nam đi ra ngoài, như thể chậm một bước Ôn Nhạc sẽ đổi ý.
Nhìn vẻ mặt vẫn không phục của Mễ Nhất Nam, Ôn Nhạc ở phía sau thong thả bổ sung một câu: “Nhóc con, lần sau còn dám đến nữa, bị tôi bắt được thì sẽ không dễ dàng thế này đâu.”
“Cô là đồ lừa đảo, ưm...” Mễ Nhất Nam vừa mở miệng đã bị Quý Hoành Bác bịt miệng lại.
“Anh trai nó nên quản lý nó một chút, không thì cứ xông vào nhà người khác mà không có vũ khí như vậy, không biết lúc nào sẽ không về được nữa.” Ôn Nhạc ở phía sau tùy tiện nói với Vân Cảnh Hòa một câu.
Nhưng Vân Cảnh Hòa lại nhắc đến chuyện khác, “Anh trai của cô bé đó, quần áo mặc bên trong có chút đặc biệt.”
Hả? Quần áo? Ôn Nhạc cẩn thận hồi tưởng lại, “Hình như trên đó viết là Viện nghiên cứu số 1 thành phố Bắc?”
“Ừ, là viện nghiên cứu tốt nhất hiện tại, không biết tại sao lại đến thành phố Hạ.” Vân Cảnh Hòa gật đầu.
“Ai mà biết được.” Anh trai từ viện nghiên cứu tốt nhất đến thành phố Hạ, em gái không có Quang não, đúng là một cặp anh em thú vị, Ôn Nhạc nghĩ.
Nhưng bây giờ cô cũng không có nhiều tâm trí để lo chuyện của người khác, tán gẫu với Vân Cảnh Hòa vài câu xong, Ôn Nhạc đi đẩy cửa phòng ngủ phụ.
Quả nhiên Bì Bì đang vui vẻ gặm gỗ trong đó, cả con chó vui sướng không thôi, như thể cả căn phòng là đồ chơi của nó, còn làm đống gỗ vốn xếp ngay ngắn vương vãi khắp nơi.
Ôn Nhạc bất đắc dĩ bế Bì Bì ra khỏi đống gỗ.
Còn Vân Cảnh Hòa lúc này từ phía sau lặng lẽ nói một câu: “Đây chính là cây cung tên thành tinh đó à?”
“Hả? Ồ, đúng, nói mới nhớ anh còn từng mượn nó đấy, nào Bì Bì, chào chú đi.” Ôn Nhạc mặt không đổi sắc giơ chân trước của Bì Bì lên vẫy vẫy về phía Vân Cảnh Hòa.
Vân Cảnh Hòa nhìn Ôn Nhạc đứng đắn nói bừa, không nhịn được bật cười, rồi tiến lên xoa đầu Bì Bì hai cái.
Thấy Bì Bì vui vẻ tương tác với Vân Cảnh Hòa, Ôn Nhạc nghĩ dù sao Vân Cảnh Hòa cũng đã biết, vậy thì cứ để Bì Bì chạy trong hành lang, coi như dắt nó đi dạo.
Thế là Ôn Nhạc đặt Bì Bì xuống, rồi đi đóng hết các cửa chống cháy trong hành lang, lại cầm quả bóng gỗ lăn vài vòng trong hành lang.
Bì Bì lập tức vui vẻ chạy loạn trong hành lang.
Vân Cảnh Hòa nhìn Bì Bì một lúc, về nhà lấy ra một cây xúc xích khổng lồ, ngồi trong hành lang, vừa ăn vừa ném cho Bì Bì.
Chẳng mấy chốc Bì Bì đã ăn no căng bụng.
“Anh hàng xóm, anh cho nó ăn nữa thì hỏng mất.” Ôn Nhạc đứng bên cạnh nhìn một người một chó chơi vui vẻ, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
“Vậy à?” Vân Cảnh Hòa duỗi một ngón tay, cẩn thận chọc chọc bụng Bì Bì.
