Chương 6: Ngoài ý muốn
Lần đầu đi săn đã hơi bị đả kích, Ôn Nhạc hôm sau ngoan ngoãn đi tìm Vương Dương mua bản đồ, rồi tiếp tục đi đào mỏ.
Ôn Nhạc cầm cái cuốc gỗ mới rút được, vừa đào mỏ vừa nghĩ, vẫn là đào mỏ kiếm tinh tệ ổn định hơn. Nhìn thấy người trong khu mỏ càng lúc càng đông, chắc mọi người cũng đều nghĩ như vậy.
Có cái cuốc gỗ vừa tay, hôm nay Ôn Nhạc đào mỏ nhẹ nhàng hơn. Đợi đến khi tinh thần lực tiêu hao gần hết, cô dừng lại nhìn túi đồ, phát hiện hôm nay đã thu hoạch được 32 khối đá năng lượng.
Đối với con số này, Ôn Nhạc tỏ ra khá hài lòng. Tuy hơi mệt một chút nhưng bù lại thu hoạch cũng không tệ.
Cúi đầu nhìn cái cuốc gỗ trong tay, phát hiện độ bền đã giảm đi ba điểm. Tính ra cứ mỗi hai giờ sử dụng thì giảm một điểm.
Nói cách khác, một cái cuốc chỉ dùng được mười sáu ngày. Tốc độ tiêu hao này khiến Ôn Nhạc hơi xót. Dù mình có năng khiếu mười lần liên tiếp được bảo hiểm một thẻ R, nhưng cũng không chắc sẽ rút được thứ mình muốn.
Xem ra vẫn phải kiếm thêm tinh tệ. Nhưng so với người khác, mình vẫn may mắn hơn nhiều. Ôn Nhạc chỉ có thể tự an ủi như vậy.
Tính toán thời gian cũng gần xong, Ôn Nhạc định đào nốt khối đá năng lượng cuối cùng trước mặt rồi mới thoát game.
Nhưng ngay lúc cô đang tập trung vào khối đá năng lượng trước mắt, đột nhiên nghe thấy xung quanh có người kêu lên kinh ngạc.
“Kia là cái gì?! Hình như có thứ gì đó đang tiến về phía này.”
Nghe thấy câu này, Ôn Nhạc lập tức cảnh giác nhìn ra ngoài cửa mỏ, phát hiện một đám bóng đen kèm theo bụi đất cuộn lên, trong chớp mắt đã áp sát vị trí của họ.
“Hình như là lợn rừng!” Một người gần cửa mỏ nhận ra đám động vật này.
“Tại sao lợn rừng lại kéo bầy đến đây? Chúng định tấn công chúng ta sao?! Mọi người chạy mau!” Ngoài cửa mỏ không ngừng có người hô hoán rồi chạy sâu vào trong mỏ, muốn tránh xa đám lợn rừng này.
Trong đám người hoảng loạn, cũng có một số kẻ gan to cầm công cụ trong tay, vừa lẩm bẩm “150 tinh tệ” vừa cố sức tấn công bầy lợn rừng.
Nhưng vì lợn rừng rất hung dữ, cộng thêm đám đông hỗn loạn cản trở, chẳng mấy chốc đã có người bị lợn rừng húc ngã lăn ra đất.
Những người này lần lượt bị lợn rừng tấn công, vừa ôm vết thương vừa ôm đầu kêu đau, không lâu sau đã bị ép thoát game.
Nhìn thấy cảnh này, Ôn Nhạc dứt khoát bỏ khối đá năng lượng mới đào được một nửa, định trực tiếp bấm Quang não để thoát khỏi thế giới toàn cảnh.
Nhưng Quang não lại hiện lên một cảnh báo: “Phát hiện bạn đang trong trạng thái chiến đấu, không thể thực hiện thao tác này!”
Đang chiến đấu mà không thể trực tiếp thoát game sao?! Biến cố này khiến Ôn Nhạc sững người một lúc, nhưng mà, mình đang chiến đấu lúc nào vậy?
Ôn Nhạc ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, phát hiện bên cạnh cô có một con lợn rừng đang nhìn chằm chằm, như đã khóa chặt mục tiêu, có vẻ sắp lao tới.
Lúc này đầu Ôn Nhạc đã có cảm giác hơi nhói, điều này cho thấy tinh thần lực của cô gần như đã cạn kiệt.
Lo lắng ở lâu trong thế giới toàn cảnh sẽ ảnh hưởng đến cơ thể, Ôn Nhạc đành phải dụ con lợn rừng này tách khỏi bầy, chạy ra chỗ vắng người bên ngoài.
Đến nơi trống trải, Ôn Nhạc dừng lại, ném cái cuốc gỗ sang một bên, rồi nhanh chóng bấm Quang não lấy Đại kiếm ra.
Đại kiếm vừa cầm vào tay đã thấy nặng trịch, quả nhiên đúng như giới thiệu, nó nặng hơn vũ khí thông thường.
Thấy con lợn rừng lao về phía mình, Ôn Nhạc vội né sang một bên, rồi chịu đựng cơn đau nhói trong đầu, dùng hết sức vung thanh Đại kiếm.
Uy lực của Đại kiếm quả nhiên cũng lớn như lời giới thiệu, chỉ một nhát đã khiến con lợn rừng tắt thở.
Ôn Nhạc ôm đầu, chậm rãi bước tới nhặt xác con lợn rừng vào túi đồ, đồng thời không quên nhặt cái cuốc gỗ vứt dưới đất lên, rồi mới bấm nút thoát.
Trở về thế giới thực, Ôn Nhạc lập tức ngã vật ra ghế sofa, không ngừng xoa đầu để giảm cơn đau.
Cô vừa xoa vừa hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra trong khu mỏ, cuối cùng rút ra hai kết luận: một là khi đang chiến đấu thì không thể tự ý thoát khỏi thế giới toàn cảnh, hai là nếu bị thương quá nặng trong thế giới toàn cảnh sẽ bị ép thoát, mà hình như còn khiến tinh thần lực bị tổn thương.
Cô nhớ những người bị lợn rừng tấn công đều ôm đầu kêu đau rồi thoát game, giống hệt triệu chứng đau đầu sau khi tinh thần lực cạn kiệt của cô.
Hai phát hiện này khiến Rừng Mất Tích trong lòng cô trở nên nguy hiểm hơn một chút. Cô vốn tưởng rằng khi gặp nguy hiểm trong thế giới toàn cảnh thì có thể thoát ra bất cứ lúc nào, không ngờ lại có giới hạn.
Hiện tại người Lam Tinh nhận được Quang não mới được vài ngày, mọi người gần như chỉ hoạt động ở những nơi gần điểm truyền tống, không ai biết bên trong Rừng Mất Tích còn có những sinh vật nguy hiểm gì.
Nếu không may bị dã thú nào đó để mắt tới, lúc đó đánh không lại mà cũng không thể thoát game, tình cảnh sẽ trở nên rất nguy hiểm.
Xem ra sau này ở Rừng Mất Tích phải cẩn thận hơn, Ôn Nhạc thầm nhủ với bản thân.
Nghỉ ngơi một lúc lâu, Ôn Nhạc cuối cùng cũng hết đau đầu. Nghĩ rằng hôm nay tuy gặp phải chuyện ngoài ý muốn, nhưng tinh tệ kiếm được lại nhiều hơn một chút, cô quyết định làm cho mình một bát mì gà xé phay để an ủi bản thân.
Từ khi Lam Tinh ô nhiễm nghiêm trọng, tài nguyên cạn kiệt, thời tiết cũng ngày càng bất thường. Bây giờ đã là tháng Mười, vậy mà thành phố Hạ vẫn nóng không chịu nổi.
Hơn nữa bây giờ thành phố Hạ đã không còn điện, đồ ăn rút được cũng không thể bỏ vào tủ lạnh để bảo quản. May mà lần trước cô rút được đá viên, một thùng đá đầy ắp đó giúp thịt gà của cô giữ được tươi ngon trong cái nóng gay gắt của mùa hè.
Ôn Nhạc vừa đứng dậy khỏi ghế sofa, liền nghe thấy một tràng âm thanh loảng xoảng. Hóa ra là thanh Đại kiếm và cái cuốc gỗ dựa vào người cô bị rơi xuống đất.
Ôn Nhạc nhìn đống vũ khí dưới đất, rồi nghĩ đến cây cung tên giấu trong phòng ngủ, hơi nhíu mày. Rút được quá nhiều vũ khí, không thể mang hết lên người cũng là một vấn đề. Cô còn phải tìm chỗ giấu chúng, tránh bị người khác lấy trộm.
Đơn giản cất vũ khí gọn gàng, Ôn Nhạc quyết định tối nay sẽ làm một cái dây đeo cho Đại kiếm để tiện mang theo bên người. Còn cây cung tên, cô vẫn chưa dùng quen, nên cứ giấu trong phòng ngủ.
Sau khi quyết định xong, Ôn Nhạc vỗ tay rồi tiếp tục đi về phía bếp. Vừa bước vào cửa bếp, liền nhìn thấy một cây đuốc ở chỗ dễ thấy nhất.
Cây đuốc này là thứ Ôn Nhạc rút được trong lần mười liên tiếp đầu tiên. Ban đầu cô không mấy hứng thú với nó, sau này lúc rảnh rỗi lật xem các thẻ bài mới phát hiện, cây đuốc này lại có thể cháy liên tục 24 giờ.
Không chỉ dùng để thắp sáng ban đêm, mà còn có thể đặt trực tiếp dưới nồi để nấu ăn. Trên Lam Tinh không có năng lượng gì, chỉ có thể chặt củi nhóm lửa, cây đuốc này quả thực là vật dụng không thể thiếu trong cuộc sống.
