Chương 96: Lấy được Quang não
“A Cường, đi lấy Quang não ra đây.” Phong Ca nói với một người phía sau.
“Vâng, đại ca.” A Cường nói rồi đi vào phòng trong.
Một lúc sau, A Cường bước ra, trên tay cầm một cái hộp.
Ôn Nhạc và Quý Hoành Bác lập tức nhận ra đây đúng là cái hộp đựng Quang não mà Văn minh Noah đã truyền tống tới.
“Thế nào, thấy rồi chứ?” Phong Ca hài lòng nhìn vẻ kích động của Quý Hoành Bác.
“Tôi muốn xem bên trong.” Ôn Nhạc trầm tĩnh nói, “Ai biết được đây có phải là cái hộp rỗng hay không.”
“Mở ra cho cô ta xem, để cô ta nhìn cho rõ rốt cuộc có phải hộp rỗng không.” Phong Ca thản nhiên nói.
“Vâng, đại ca.” A Cường nhận lệnh, lập tức mở hộp ra, bên trong lộ ra một chiếc vòng tay màu đen.
“Giờ thì xác nhận là Quang não rồi chứ? Không biết hai người có hiểu không, người có Quang não sau khi chết, Quang não cũng sẽ biến mất theo. Vì vậy, Quang não nằm trong hộp như thế này tuyệt đối là chưa bị ràng buộc. Thế nào, giờ còn thắc mắc gì nữa không?” Phong Ca ung dung nói.
Quý Hoành Bác khi nhìn thấy Quang não đã không kìm được sự kích động của mình, “Phong Ca...”
Quý Hoành Bác còn chưa nói hết câu đã bị Phong Ca cắt ngang, “Quý tiên sinh, 20 vạn là cái giá cuối cùng! Nếu không có số tinh tệ này thì ông có thể rời đi, chúng tôi không bán cho ông đâu.”
Ôn Nhạc nghe vậy liền ngăn Quý Hoành Bác còn muốn nói gì đó, “Phong Ca không cần vội đuổi người thế, để chúng tôi bàn bạc một chút đã.”
Nói xong liền kéo Quý Hoành Bác ra khỏi cửa hàng.
Ra đến bên ngoài, Quý Hoành Bác vẫn không kìm được sự kích động, anh ta nói với Ôn Nhạc: “Ôn tiểu thư, không biết cô có bao nhiêu tinh tệ, hay là tôi dùng thẻ đổi với cô được không?”
“Tôi không có tinh tệ, mà Quý tiên sinh, ông tỉnh táo lại đi. Đó là 20 vạn tinh tệ đấy, ông không gom đủ đâu.” Ôn Nhạc không nể nang gì mà dội gáo nước lạnh.
“Nhưng... Nhất Nam có lẽ chỉ có cơ hội này...” Quý Hoành Bác không cam lòng nói.
“Quý tiên sinh, tôi có một đề nghị.” Ôn Nhạc nói.
“Đề nghị gì?” Quý Hoành Bác sốt ruột hỏi.
“Nếu ông đồng ý, tôi sẽ góp vốn vào phòng thí nghiệm của ông, còn chuyện Quang não này tôi sẽ lo. Ông thấy sao?” Ôn Nhạc nghiêm túc nói.
Nghe Ôn Nhạc nói, Quý Hoành Bác sững người một lúc, rồi mới chậm rãi nói: “Ôn tiểu thư... hiện tại tôi không có phòng thí nghiệm nào, cũng chưa nghiên cứu ra thiết bị gì cả.”
“Không sao, tôi tin ông sẽ làm nên chuyện lớn, mà biết đâu tôi cũng có thể cung cấp cho ông một ít vật liệu.” Ôn Nhạc thản nhiên nói.
“Nếu Ôn tiểu thư đã tin tưởng tôi như vậy, tôi đương nhiên không có vấn đề gì.” Đối với đề nghị của Ôn Nhạc, Quý Hoành Bác không do dự quá lâu.
Dù sao một bên là 20 vạn tinh tệ, còn một bên là nghiên cứu chưa có thành quả gì, thậm chí hiện tại anh ta còn chẳng có vật liệu và thiết bị.
“Không biết Ôn tiểu thư định làm thế nào?” Quý Hoành Bác sau khi đồng ý liền sốt ruột hỏi.
“Tôi làm thế nào thì không liên quan đến ông. Việc của ông là lập tức đưa Mễ Nhất Nam rời khỏi căn cứ Hải Thị, quay về chiếc xe lúc nãy chúng ta đến, rồi cứ yên tâm chờ tôi mang Quang não đến cho ông là được. Mọi chuyện xảy ra ở đây đều không liên quan đến ông.” Ôn Nhạc trầm tĩnh nói.
“Cô có chắc chắn không?” Quý Hoành Bác có chút lo lắng nói.
“Ông không phải đã thấy Xích Luyện của tôi rồi sao? Ở đây chỉ có mấy tên cướp, thì có vấn đề gì được. Tôi chỉ lo gây chuyện ở đây sẽ thu hút sự chú ý của căn cứ Hải Thị thôi.”
“Nên ông mau đưa Mễ Nhất Nam đi đi, đừng chần chừ, cứ thẳng ra xe. Chúng tôi lấy được Quang não sẽ lập tức rời khỏi Hải Thị.” Ôn Nhạc bình tĩnh sắp xếp.
“Vậy được, tôi ra xe đợi mọi người.” Quý Hoành Bác gật đầu thật mạnh nói.
Sau đó hai người cùng quay vào trong nhà. Quý Hoành Bác vào trong chẳng nói gì, trực tiếp kéo Mễ Nhất Nam rời đi.
“Ơ, đây là ý gì? Không cần Quang não nữa à?” Phong Ca nhìn Quý Hoành Bác đang rời đi mà nói.
“Tất nhiên là cần, chẳng phải chúng tôi vẫn còn ở đây sao?” Ôn Nhạc lạnh lùng nói.
“Ý các người là sao? Giờ là cô nương muốn mua Quang não à?” Phong Ca vừa nói vừa đánh giá Ôn Nhạc từ trên xuống dưới.
“Cô nương trông cũng xinh đấy nhỉ. Hay là cô ở lại đây bầu bạn với mấy anh em, tôi bớt cho cô một chút, đánh giá 18 vạn tinh tệ thôi, được không?”
Phong Ca vừa nói vừa nở nụ cười không đứng đắn.
Nhưng ngay giây tiếp theo, khi Phong Ca vẫn còn đang cười, những người khác cũng chưa kịp phản ứng gì.
“Vụt~” Một mũi tên ánh bạc trắng trong nháy mắt bắn trúng Phong Ca, nụ cười trên mặt hắn lập tức bị đóng băng.
Đám anh em bên cạnh Phong Ca đều bị sự việc bất ngờ này làm cho ngẩn người, nụ cười vừa mới nở trên mặt cũng đều cứng đờ.
Bọn họ chậm rãi quay đầu nhìn về phía Ôn Nhạc và Vân Cảnh Hòa, phát hiện người đàn ông mà bọn họ luôn coi thường đang cầm một cây cung màu bạc trắng.
Mà cây cung này chính là Nguyệt Hoa, mỗi mũi tên bắn ra đều có hiệu ứng đóng băng.
Ôn Nhạc bên cạnh cũng không ngờ Vân Cảnh Hòa đột nhiên ra tay, nhưng cô rất nhanh đã phản ứng lại.
Cô lập tức lấy Kinh Huyền từ nút không gian ra, rồi nhân lúc đám thuộc hạ của Phong Ca còn chưa kịp hành động, liền bắn một mũi tên băng giá về phía A Cường đang đứng bên phải Phong Ca.
Trong nháy mắt, tất cả thuộc hạ bên phải Phong Ca đều bị đóng băng giống như hắn.
Trong năm giây hiệu lực của mũi tên băng giá, Vân Cảnh Hòa rút Lôi Đình ra chặn đòn tấn công của đám thuộc hạ bên trái Phong Ca, còn Ôn Nhạc thì nhanh chóng tiến lên, lấy Quang não đang cầm trên tay A Cường rồi nhét vào nút không gian.
Quang não này chính là mục đích chính của chuyến đi Hải Thị lần này, lỡ may lúc đánh nhau làm hỏng Quang não thì thiệt hại to.
Ngay khoảnh khắc cái hộp đựng Quang não biến mất khỏi tay Ôn Nhạc, hiệu ứng đóng băng trên người A Cường và đám người kia cũng biến mất.
Bọn họ nhìn Ôn Nhạc, ánh mắt như muốn phun ra lửa.
“Các người dám làm bị thương đại ca của bọn tao, còn dám cướp đồ của bọn tao, bọn tao liều mạng với các người!” Nói rồi liền từ phía sau Phong Ca rút ra một vũ khí.
Ôn Nhạc vừa nhìn đã nhận ra đó là một thanh Mảnh Vỡ, chả trách lúc nãy Phong Ca lại ngông nghênh đến vậy, thì ra là dựa vào vũ khí cấp SR.
Chỉ tiếc là bọn họ lại gặp phải Ôn Nhạc.
Ôn Nhạc sau khi nhìn thấy Mảnh Vỡ, không chút do dự liền lấy Xích Luyện từ nút không gian ra.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong phòng đều cảm nhận được hơi nóng rực từ thân kiếm Xích Luyện truyền ra, thậm chí băng trên người Phong Ca cũng bắt đầu có dấu hiệu tan chảy.
Lúc này, tất cả thuộc hạ của Phong Ca đều hiểu rõ hôm nay bọn họ đã đá trúng miếng sắt rồi, chỉ là giờ đã không còn đường lui, chỉ có thể liều mạng tấn công.
Nhưng những đòn tấn công này đều là vô ích. Xích Luyện là vũ khí SSR, dù đối mặt với Mảnh Vỡ cũng có sức áp chế tuyệt đối.
Vì vậy, Ôn Nhạc và Vân Cảnh Hòa rất dễ dàng giải quyết đám người này.
