Chương 53: Tang thi trong xe
Giang Ôn Ngữ bắn rất chuẩn, ít nhất cũng không để Phương Uyển Dĩnh bị tang thi chạm vào.
Phương Uyển Dĩnh giết mười ba con tang thi đã kiệt sức, cô ngồi bệt trước cửa xưởng. Giờ chỉ còn một mình Giang Ôn Ngữ đối phó với tang thi, may là đạn mang theo đủ nhiều.
“Hình như tớ không còn sợ tang thi nữa.” Phương Uyển Dĩnh nhìn Giang Ôn Ngữ, mắt sáng lấp lánh, “Tớ cảm giác như mình đang lột xác.”
Giang Ôn Ngữ gật đầu: “Vậy chúc mừng cậu đã lột xác xong. Ngày mai cậu có thể thử một mình giết tang thi, nhưng phải nhớ, sau lưng cậu sẽ không còn khẩu súng bách phát bách trúng nữa đâu.”
“Tớ biết, sau này mỗi lần đối mặt với tang thi, tớ sẽ cẩn thận, cẩn thận hơn nữa, cẩn thận hơn nữa.”
“Vậy thì tớ nghĩ cậu nhất định sẽ sống rất lâu.” Giang Ôn Ngữ nói. Người cẩn thận lại chịu khó, trong mạt thế sẽ sống không tệ.
Những gì cô có thể dạy chỉ có vậy, đều là những thứ cơ bản nhất. Sau này còn đủ loại thiên tai nhân họa, đối mặt với lòng người ngày càng phức tạp, Phương Uyển Dĩnh đều phải tự mình dò dẫm.
Khi Đường Lượng Bằng đến, anh phát hiện khu vực của Giang Ôn Ngữ tìm được nhiều vật tư nhất, vì bọn họ không bị tang thi quấy nhiễu.
“Đoàng!” Tiếng đạn găm vào thân tang thi, con tang thi phía xa bị bắn nổ đầu.
Tay súng đi theo Đường Lượng Bằng lập tức tìm ra vị trí của Giang Ôn Ngữ.
Cô đang ở nơi có tầm nhìn tốt nhất trong xưởng.
“Chúng ta phải đi rồi. Có dị năng giả cảm nhận được tang thi xung quanh đang kéo tới ngày càng nhiều. Tranh thủ lúc chúng chưa tạo thành vòng vây, chúng ta phải rời đi.”
Động tác của Điêu Kiến Nghị và những người khác lập tức nhanh hơn, bọn họ chuyển từng thùng đồ lên xe.
Giang Ôn Ngữ siết chặt khẩu súng trong tay, mắt nhìn những người qua lại khuân vác.
Theo kinh nghiệm của cô, trong một hoạt động lớn thế này, kiểu gì cũng có một hai kẻ bị tang thi cắn mà giấu không nói.
“Thượng úy Đường, tôi cảm thấy rất không ổn. Trong đám người chúng ta có lẽ đã có người bị tang thi cắn.”
“Không thể nào!” Đường Lượng Bằng lắc đầu, “Người của quân đội chúng tôi đã qua huấn luyện, nếu thật sự bị cắn nhất định sẽ báo cáo. Chỉ xước da một chút thì không sao cả.”
“Những người đi theo thì tôi không đảm bảo được…” Anh bỗng nói không tiếp được, anh không thể đảm bảo lòng người.
“Tôi biết thượng úy Đường tin đồng đội mình, tôi cũng tin tinh thần quân nhân Tung Của. Nhưng tôi hiểu lòng người hơn. Thượng úy Đường có thể không tin lời tôi, nhưng tôi mong ngài vẫn nên cẩn thận, dù sao chuyện này liên quan đến tính mạng của rất nhiều người.”
Đường Lượng Bằng siết chặt nắm tay, ánh mắt trầm trầm nhìn Giang Ôn Ngữ: “Tôi vẫn tin đồng đội tôi, nhưng tôi sẽ chú ý.”
Giang Ôn Ngữ nói không sai, chuyện này liên quan đến tính mạng của rất nhiều người.
Chuyển máy móc trong nhà xưởng lên xe hơi phiền phức, nhưng mọi người vẫn cố gắng đưa chúng lên xe, vì thế tốn thêm chút thời gian. Bên ngoài đã tụ tập hai ba trăm con tang thi.
“Rút!” Theo mệnh lệnh của Đường Lượng Bằng, mọi người có trật tự lên xe.
Trước khi đến, Đường Lượng Bằng đã nói, lúc trước ngồi xe nào thì khi về vẫn ngồi xe đó.
Giang Ôn Ngữ có vũ khí, dẫn Phương Uyển Dĩnh ngồi ở ngoài cùng. Trước khi lên xe, cô nhỏ giọng nói với Phương Uyển Dĩnh: “Nếu gặp chuyện không ổn, khi tớ bảo cậu nhảy xe thì đừng do dự.”
Phương Uyển Dĩnh nghe xong nổi hết da gà, cảm giác kinh hoàng đó chẳng khác nào ban ngày ban mặt nhìn thấy một con ác quỷ sống sờ sờ xuất hiện trước mặt.
Cô véo mình một cái để bình tĩnh lại. Lên xe rồi, cô ôm chặt cây rìu chữa cháy của mình.
Giang Ôn Ngữ quan sát kỹ thần sắc người trong xe. Nhiều người là vẻ may mắn sau tai nạn, có vài người cúi đầu như đang ngủ.
Cô nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng khẩu súng vẫn luôn không rời tay.
Nửa tiếng sau, cô nghe thấy tiếng ai đó thở gấp.
Cô mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn người đó.
Người bạn đi cùng hỏi hắn: “Tống Trụ, cậu không sao chứ, Tống Trụ?”
Giang Ôn Ngữ lên tiếng: “Tôi khuyên những người gần đó tránh xa anh ta ra, anh ta không ổn.”
Xung quanh có người nghe lời, cố gắng tránh xa anh ta. Quân nhân tiến lên kiểm tra.
“Hóa tang thi!!!” Quân nhân kiểm tra kinh hãi.
Giang Ôn Ngữ thấy đồng tử người đó đã biến thành màu xám trắng, khóe miệng chảy nước dãi.
Chỉ trong một hai phút ngắn ngủi, hắn từ một người đàn ông trung niên thở gấp biến thành tang thi.
“Đừng giết anh ấy, anh ấy còn cứu được đúng không?” Người nhà đi cùng hắn sụp đổ cảm xúc.
“Không cứu được nữa.” Người của quân đội nhìn kẻ đã mất lý trí, lắc đầu.
Bọn họ lập tức báo cáo với Đường Lượng Bằng. Đường Lượng Bằng im lặng một lúc: “Đưa về khu dân cư rồi xử lý.”
Giang Ôn Ngữ cảm thấy Đường Lượng Bằng vẫn quá nặng tình cảm.
Một xe hơn năm mươi người của bọn họ, chẳng khác nào đặt tính mạng mọi người lên lửa, chỉ cần sơ sẩy là cả xe đều có thể cùng chết.
Trong xe tràn ngập tiếng gào thét của tang thi Tống Trụ, tiếng nức nở của người nhà Tống Trụ, và tiếng kinh hoàng của người sống trước tang thi.
Phương Uyển Dĩnh nhìn ra ngoài, tốc độ xe không nhanh, nếu có nguy hiểm thì nhảy xuống chắc có thể sống.
“Đáng thương quá, hu hu hu.” Khi Điêu Kiến Nghị lên xe, anh ta cố ý dẫn Chương Dĩ Nhụy ngồi gần Giang Ôn Ngữ.
Anh ta biết nếu trong xe xảy ra chuyện, cô sẽ ra tay, nơi này là an toàn nhất.
Đường Lượng Bằng lòng đầy phức tạp: không ngờ thật sự để Giang Ôn Ngữ nói trúng.
Anh nhắm mắt, xem ra Giang Ôn Ngữ hiểu lòng người trong mạt thế hơn anh. Anh luôn tự nhủ thế đạo đã đổi, lòng người cũng sẽ đổi, nhưng không ngờ bọn họ lại coi nhẹ an nguy của đồng bạn.
Anh đã không phân biệt nổi những người này chỉ muốn về nhà, hay cảm thấy mình thành tang thi rồi cũng phải kéo vài người bạn loài người cùng chết?
Đường Lượng Bằng thật sự không phân biệt nổi.
Loài người sau mạt thế có được dị năng. Hôm nay ra ngoài đều là dị năng giả có năng lực tấn công do Đường Lượng Bằng chọn.
Giờ dị năng giả biến thành tang thi, Giang Ôn Ngữ không cho rằng một sợi dây thừng bình thường có thể trói được một con tang thi mất lý trí khát khao máu thịt.
Hơn nữa trong không gian này tràn ngập hơn năm mươi con người sống động.
Dù miệng tang thi bị bịt lại, nước dãi vẫn chảy xuống không ngừng.
“Bốp!” Dây thừng đứt, tang thi đã bị hơi thở của người sống kích phát tiềm năng.
Nó lao đầu tiên về phía quân nhân bên cạnh.
Trong xe đã loạn thành một nồi cháo, vì người quá đông, quân nhân muốn tránh cũng không có chỗ.
Giang Ôn Ngữ lập tức nâng súng, ngắm và bắn một mạch.
Trong mắt Điêu Kiến Nghị, Giang Ôn Ngữ chỉ nhanh chóng bắn một phát.
Viên đạn găm lại trong đầu tang thi.
“A… ưm…”
Người nhà Tống Trụ phát ra tiếng gào thét thê lương, nhưng rất nhanh bị người xung quanh bịt miệng. Cho dù khóc cũng phải khóc nhỏ, vì sau xe bọn họ còn theo rất nhiều tang thi.
Quân nhân mặt trắng bệch hoàn hồn. Vừa rồi anh ta đã chuẩn bị tinh thần cùng chết với tang thi, không ngờ còn sống được.
Anh ta cảm kích nhìn Giang Ôn Ngữ, chính cô đã cứu mạng anh ta.
Những người xung quanh Giang Ôn Ngữ im lặng nhìn cô, càng nhiều người chen về phía cô.
Ngay lập tức có người báo cáo tình hình cho Đường Lượng Bằng.
Đường Lượng Bằng nhắm mắt, giọng anh rõ ràng truyền đến tai từng người trong toa xe: “Lần sau phát hiện người hóa tang thi, trực tiếp giết.”
“Rõ!”
