Chương 31: Thuốc kích dục dành cho lợn giống
“Đồng chí Phạm!”
Tô Mạn Ninh và nam bác sĩ bên cạnh vội vàng chạy tới cứu.
Chưa kịp tới nơi, đám côn đồ đã hung hãn bao vây bọn họ.
Tên cầm đầu thèm thuồng nhìn Tô Mạn Ninh: “Bắt cả con nhỏ đó nữa.”
Tô Mạn Ninh giật mình, lùi lại một bước, vừa định bỏ chạy thì tóc đã bị túm chặt.
Một nắm thuốc bột hất thẳng vào mặt cô.
Cô ngậm chặt miệng mũi, rút kim trong túi ra đâm mạnh vào cổ tên côn đồ, bơm hết số thuốc trong kim vào người hắn.
Tên côn đồ đau đớn kêu thảm thiết, lập tức thu hút ánh nhìn của những tên khác.
Nhân cơ hội đó, Phạm Nhã rút túi thuốc bột trong túi ra hất về phía gã đang giữ mình.
Hai nam bác sĩ vì ngăn cản đám côn đồ đuổi theo mà bị đánh mấy phát, máu me đầy miệng.
“Đi mau!”
Tô Mạn Ninh kéo Phạm Nhã đang đứng ngây ra chạy.
Đường núi gập ghềnh, hai người không biết chạy đi đâu, chỉ muốn thoát khỏi đám người phía sau.
Chạy mãi, hai người lăn từ sườn núi xuống.
May là đám côn đồ không để ý, tưởng họ chạy qua bụi cây rồi.
Tô Mạn Ninh nằm trên bãi cỏ thở dốc.
Nhưng dần dần, cô cảm thấy có gì đó không ổn, tim đập thình thịch, toàn thân nóng ran.
Quay sang nhìn, Phạm Nhã cũng vậy, mặt đỏ bừng, trán đẫm mồ hôi.
Phạm Nhã gắng gượng ngồi dậy: “Bột đó có vấn đề, đám côn đồ này chẳng có thứ gì tốt, chắc chắn là thuốc kích dục dành cho lợn giống. Không giải độc kịp sẽ hại sức khỏe.”
Tô Mạn Ninh nhìn quanh, chợt thấy đám bấc đèn dưới ruộng nước và mấy cây tre nhỏ mọc như cỏ tranh bên sườn núi.
Mắt cô sáng lên: “Bấc đèn, tre non, có thể thanh nhiệt giải độc. Cộng với kim bạc của tôi, châm huyệt Thập Tuyên để tả hỏa, có thể đủ sức chống đỡ đến khi về bệnh viện kiểm tra.”
Phạm Nhã nhìn cô liều mình trượt xuống chân núi hái bấc đèn, rồi vơ vội mấy cọng tre non đưa qua.
“Ăn đi, nhai lấy nước nuốt, hai loại thuốc này dùng để cấp cứu sau khi trúng xuân dược.”
Tô Mạn Ninh vừa nhai vừa nhét vào tay cô.
Phạm Nhã vốn sạch sẽ, hai loại cây này chưa rửa, không biết có bao nhiêu vi khuẩn.
Nhưng thấy Tô Mạn Ninh đã ăn, cô nghiến răng ăn theo.
Tô Mạn Ninh dùng kim bạc châm vào ngón tay cô để trích máu, một lúc sau, cảm giác mềm nhũn, nóng bừng trong người hai người cuối cùng cũng giảm bớt, chân dần có sức.
Phạm Nhã hơi lo cho hai nam bác sĩ, nhìn quanh đường, mặt ủ rũ: “Chúng ta nên quay về hướng nào đây?”
Thôn làng bốn bề thông nhau, chẳng biết đâu là đường về.
Huống hồ hai cô gái vừa trải qua chuyện bị chặn đường, đâu dám đi bừa, lỡ lại gặp kẻ xấu thì sao?
Tô Mạn Ninh trầm ngâm một lát: “Tôi nhớ đường đến, cũng nhớ hướng chúng ta chạy. Vấn đề là bây giờ có nên ra ngoài không, bọn chúng chắc chưa đi xa đâu.”
“Đám côn đồ ra tay với chúng ta có năm tên, sau khi chúng ta chạy thì ba tên đuổi theo, hai tên còn lại không đủ sức đe dọa bác sĩ Lý và bác sĩ Vương. Tôi nghĩ bác sĩ Lý có lẽ đã về rồi, chúng ta tìm chỗ an toàn chờ họ tới là được.”
Phạm Nhã đầu óc rối bời, chẳng nghĩ được gì: “Chỗ này không an toàn à?”
Tô Mạn Ninh gật đầu: “Bọn chúng không tìm thấy chúng ta, chắc chắn sẽ quay lại tìm.”
Phạm Nhã do dự: “Nhưng…”
Cô không dám đi, cô sợ, sợ rời khỏi đây lại càng không an toàn.
Tô Mạn Ninh đứng dậy, đưa tay về phía cô: “Tin tôi đi, trí nhớ tôi tốt từ nhỏ. Lúc chạy về hướng này, tôi thoáng thấy một dãy nhà đất, nếu tôi đoán không sai, đó chính là khu thanh niên trí thức.”
“Ba tên côn đồ đi vòng qua sườn núi rồi quay lại, sẽ lệch với chúng ta. Giờ đi, khả năng cao chúng ta sẽ tới được khu thanh niên trí thức cầu cứu.”
“Người trong thôn không tin được, nhưng ở khu thanh niên trí thức có em gái tôi.”
Phạm Nhã cắn môi, ánh mắt kiên định: “Được.”
Cô đưa tay cho Tô Mạn Ninh, hai người trượt xuống sườn núi, men theo bờ ruộng đi về phía khu thanh niên trí thức.
Dọc đường vắng vẻ, Phạm Nhã sợ hãi, cố tỏ ra bình tĩnh hỏi chuyện vừa rồi: “Cô vừa châm cho tên đó cái gì thế?”
Tô Mạn Ninh: “Thuốc an thần, nên tôi mới nói hai tên côn đồ còn lại không phải đối thủ của bác sĩ Lý.”
“Còn cô, cô rắc thứ gì vậy?”
Phạm Nhã: “Bột mì trộn thuốc mê. Trước đây tôi từng theo chủ nhiệm Lý về quê khám bệnh, chủ nhiệm Lý sợ tôi gặp chuyện nên dạy tôi cách tự cứu này.”
Sau khi họ đi được một lúc, ba tên côn đồ quả nhiên quay lại.
Dấu vết trượt xuống sườn núi rất rõ ràng, lúc đầu bọn chúng hoảng loạn không tìm kỹ, giờ quay lại lập tức thấy dấu vết họ trượt xuống.
Tên cầm đầu trượt xuống sườn núi nhỏ, cẩn thận tìm hướng họ đi.
“Chắc chắn chúng nó đến khu thanh niên trí thức rồi, đuổi theo ngay, không để chúng chạy thoát, không thì chúng ta tiêu đời.”
Hai tên côn đồ đã sợ hết hồn, hồn vía lên mây đi theo lão đại, nghe nói đuổi theo liền vội vàng chạy.
Tô Mạn Ninh và Phạm Nhã không ngừng bước, mãi đến khi gần tới khu thanh niên trí thức mới thở phào nhẹ nhõm.
Chưa kịp tới nơi, phía sau đã vang lên tiếng la hét của ba tên côn đồ.
Phạm Nhã giật mình, đã bị Tô Mạn Ninh kéo chạy thẳng vào khu thanh niên trí thức.
May là hôm nay khu thanh niên trí thức nghỉ, có khá đông người.
Nghe tiếng động, mọi người kéo ra xem, Tô Mạn Đồng cũng đi ra, thấy hai cô gái bị đuổi, lập tức trợn tròn mắt.
“Chết tiệt, là Tô Mạn Ninh!”
Tô Mạn Đồng vơ lấy cái cuốc bên cạnh che chắn cho hai cô gái, hung dữ nhìn ba tên côn đồ: “Chúng mày muốn làm gì? Đây là khu thanh niên trí thức, dám manh động tao báo công an đấy!”
Ba tên côn đồ không hề sợ đám thanh niên trí thức: “Tránh ra, không thì ông đánh chết.”
Tô Mạn Đồng: “Có giỏi thì tới đây, khu thanh niên trí thức bọn tao đông người thế này, còn sợ chúng mày à?”
Tên cầm đầu hô to: “Cút đi, đó là vợ tao!”
Tô Mạn Đồng chửi ầm lên: “Vợ cái con khỉ, đó là chị tao! Mày dám bắt nạt chị tao, tao cho mày ngồi tù đến già!”
Nói xong, cô vung cuốc chém tới.
Những người khác trong khu thanh niên trí thức cũng vơ vũ khí vây quanh ba tên côn đồ.
Lý Hiểu đỡ Tô Mạn Ninh, thấy cô toàn thân lấm lem bùn đất nhưng không có dấu vết bị xâm hại, mới thở phào.
“Chị khóa trên, chị sao vậy? Cơ thể có ổn không? Có cần đưa chị đi bệnh viện trước không?”
Lúc này triệu chứng của Tô Mạn Ninh rõ ràng không bình thường.
Cô mặt đỏ bừng, mắt ngấn lệ, thân thể mềm yếu như liễu rủ, vẻ đẹp đến mức động lòng người, lại thêm phần kiều mị đáng thương.
Lý Hiểu nhìn đến thất thần, không kìm được nuốt nước bọt.
Tô Mạn Ninh hít phải xuân dược nhiều hơn Phạm Nhã, giờ đã nhịn đến cực hạn.
Cô đè nén cảm giác ngứa ngáy trong lòng, gắng gượng nói: “Phiền mọi người báo cho bệnh viện.”
Đám thanh niên trí thức và côn đồ đang giằng co, bên ngoài bỗng ồn ào, Trần Khánh Thắng dẫn bác sĩ Lý và cảnh sát đi tới.
“Chính là bọn chúng, dám làm loạn với bác sĩ đi khám bệnh. Đồng chí công an, anh xem chúng chẳng hề hối cải, ngay cả ở khu thanh niên trí thức cũng dám ngang ngược, đủ thấy bọn chúng kiêu ngạo thế nào.”
Mấy cảnh sát vốn đang duy trì trật tự gần đó, nghe có nữ bác sĩ mất tích liền lập tức triển khai tìm kiếm. Giờ thấy ba tên côn đồ vẫn cầm gậy gộc, liền ra lệnh bắt ngay.
Tô Mạn Ninh và Phạm Nhã thở phào.
Phạm Nhã run rẩy: “Đồng chí công an, trên tay bọn chúng còn có thuốc, phiền anh hỏi rõ là thuốc gì, từ đâu ra, chúng tôi cần về bệnh viện kiểm tra.”
Cảnh sát gật đầu, chưa kịp hỏi thì một tên côn đồ đã sợ hãi khai hết.
“Là, là của thằng cha bị cướp, tôi vô tình nghe hắn nói là để phối giống cho bò đực.”
Đào Bằng bị tên côn đồ chỉ vào, mặt hơi tái: “Đúng vậy, bọn chúng còn cướp tiền của tôi.”
Tô Mạn Ninh nghi ngờ nhìn hắn.
Trùng hợp thật đấy.
“Anh phối giống cho bò đực làm gì? Tôi nhớ trong thôn đã không cho dùng thuốc phối giống cho gia súc nữa.”
Đào Bằng đẩy kính, che giấu sự chột dạ trong mắt: “Là bò của bí thư chi bộ thôn, bò đực và bò cái không chịu giao phối, mấy năm không đẻ con, tôi đã hứa giúp Trương Thúy Lan.”
Tô Mạn Đồng lập tức nhìn về phía hắn.
